Chương 303: Giết Nhiếp Côn Luân, Tiêu Thu Thủy, Kinh thiên nhất kiếm
. . . .
Tích tích!
Máu tươi từ trên mũi thương nhỏ xuống.
Để cho người ta nhất thời chưa phục hồi tinh thần.
Sau khi Gia Cát Chính Ngã bị áp chế lại xuất thủ một kích xuyên thủng thân thể Quỷ nô kia.
Hơn nữa một thương có tốc độ quá nhanh, lực lượng cường hãn.
“Mũi thương thật sắc bén, Thiên Nhân cảnh nhất nạn bình thường mà không chú ý, có thể bị giết.”
Mạnh Thần Thông đứng bên cạnh Mai Huyền Sương nói.
Lúc này, Gia Cát Chính Ngã đang há to miệng thở dốc.
Bàn tay nhấc lên, trường thương ghim trên vách tường nháy mắt bị hắn hút vào trong tay.
Sau đó dùng trường thương chống đỡ thân thể của mình.
Một kích giết chết Quỷ nô đã khiến hắn tiêu hao toàn bộ lực lượng trong thân thể.
Lúc này hiện trường chỉ còn hai bên đang giao thủ.
Một là Liệt Diễm Cuồng và Đoạn Thanh Nhai.
Hai là Tiêu Thu Thủy và Tần Thiên Sở.
Hai người đang chiến đấu kịch liệt nhưng cũng cảm giác được tình trạng của Quỷ nô.
Lúc quỷ nô bị Gia Cát Chính Ngã dùng một thương chém giết.
Liệt Diễm Cuồng và Tần Thiên Sở đều rung động.
Bọn họ không nghĩ tới Quỷ nô Thiên Nhân cảnh cứ bị Gia Cát Chính Ngã chém giết như vậy.
Gia Cát Chính Ngã chỉ có tu vi Thần phách hợp nhất.
“Ta muốn các ngươi chết!”
Đúng lúc này Nhiếp Côn Luân ra tay, hắn bay lên không nâng tay phải phóng năm cây ngân châm về Gia Cát Chính Ngã.
Tay trái thì phóng năm cây ngân chân về phía Kinh Vô Mệnh.
Đột nhiên xuất thủ, tốc độ cực nhanh.
Không cho người ta cơ hội phản ứng.
Hắn đã không nhịn được nữa.
Quỷ Sát phủ tổn thất một tên cường giả Thần phách hợp nhất cùng với một tên cường giả Thiên Nhân cảnh.
Đây chính là dao động căn cơ của Quỷ Sát phủ.
Quỷ Sát phủ tổng cộng có ba Thiên Nhân cảnh, phụ thân hắn, Quỷ Nô và Tần lão.
Đây cũng là nguyên nhân Quỷ Sát phủ có thể ép Cực Nhạc lâu một đầu.
Vì bọn họ hơn Cực Nhạc lâu một tên cường giả Thiên Nhân cảnh.
Hôm nay ưu thế bị phá, hắn làm sao có thể không tức giận, cho nên trực tiếp đánh lén Gia Cát Chính Ngã.
Lúc này bên cạnh Gia Cát Chính Ngã còn có A Phi đang bị thương.
Hai người dường như không có năng lực ngăn cản.
Về phần Kinh Vô Mệnh thì đang cầm kiếm ngăn trở ngân châm bắn tới.
Gia Cát Chính Ngã và A Phi biến sắc.
Nhưng ngay sau đó có một bóng đen lao ra vung trường kiếm trong tay, kiếm khí đánh vào ngân châm, ngân châm bị kiếm khí chém bay ra ngoài.
Người ra tay chính là Tô Thần.
Mặc dù Gia Cát Chính Ngã và A Phi có thể ngăn cản ngân châm này.
Nhưng cũng phải phòng ngừa vạn nhất, cho nên Tô Thần trực tiếp sử dụng thẻ trải nghiệm nhân vật Tiết Y Nhân.
Tô Thần không xa lạ gì với thẻ trải nghiệm.
Dù sao hắn lúc trước hắn đã dùng thẻ trải nghiệm Liễu Sinh Nhất Kiếm, kiếm pháp của Liễu Sinh Nhất Kiếm và Tiết Y Nhân có chút tương tự.
Hoặc có thể nói là kiếm đạo tương tự, tử vong kiếm ý.
Lúc Tô Thần xuất hiện có một cỗ kiếm khí sắc bén từ thân thể hắn bộc phát ra.
Cỗ kiếm khí này có màu đỏ.
“Đây là phải giết bao nhiêu người mới có thể có kiếm khí huyết sát như vậy.”
Nhìn thấy Tô Thần xuất hiện, một số người kinh hãi nói.
Tiết Y Nhân còn được gọi là Huyết Y Nhân.
Giết người vô thường, lệ quỷ đoạt mệnh.
Đây chính là Tiết Y Nhân.
Tô Thần sử dụng thẻ trải nghiệm nhân vật Tiết Y Nhân, cho nên khí tức huyết tinh sát phạt trên người cực kỳ nồng đậm.
“Ngươi là ai?”
Nhìn thấy Tô Thần xuất hiện, ánh mắt Nhiếp Côn Luân lạnh lẽo.
Trong mắt tràn ngập hận ý.
Nếu như không phải người này xuất hiện thì có thể Gia Cát Chính Ngã và A Phi đã chết dưới ngân châm của hắn.
“Bái kiến Long thủ đặc sứ!”
Lúc này, Gia Cát Chính Ngã, A Phi và Kinh Vô Mệnh đều hướng Tô Thần hành lễ.
“Long thủ đặc sứ!”
Nghe được lời ba người nói, khách giang hồ nơi đây đều ngẩn ra.
Nghe đồn có bảy đại Long thủ, mười hai đường chủ.
Long thủ đặc sứ chính là người ở bên cạnh Long thủ.
Đây chính là một đại nhân vật.
“Mạnh thúc, thực lực của hắn như thế nào?"
Mai Huyền Sương truyền âm cho Mạnh Thần Thông.
Nhưng lại không nhận được hồi âm của Mạnh Thần Thông, ánh mắt không khỏi nhìn về phía Mạnh Thần Thông, lúc này ánh mắt Mạnh Thần Thông đang nhìn chằm chằm Tô Thần.
Giống như muốn nhìn ra cái gì đó.
“Ta không dò xét được thực lực của hắn.”
Nhưng từ kiếm khí vừa mới phóng ra, người này chưa bước vào Thần phách hợp nhất.
Mạnh Thần Thông trầm giọng nói.
Không bước vào thần phách hợp nhất.
Ánh mắt Mai Huyền Sương ngưng tụ.
Sát khí trên người đối phương vô cùng mãnh liệt, để cho nàng cảm thấy áp lực, nhưng Mạnh Thần Thông lại nói đối phương còn chưa đạt tới Thần phách hợp nhất.
“Long thủ đặc sứ!”
Ánh mắt Nhiếp Côn Luân thay đổi.
Hắn không nghĩ tới người xuất hiện lại là Long thủ đặc sứ của Thanh Long Hội.
Keng!
Ngay tại thời điểm hắn suy nghĩ thì Tô Thần đã giậm chân một cái, thân hình vọt nhanh về phía Nhiếp Côn Luân.
Trường kiếm trong tay cũng trong nháy mắt đâm ra.
Kiếm khí cực tốc như muốn xé rách tất cả.
Nhiếp Côn Luân cảm giác được nguy hiểm nhanh chóng lui về phía sau.
Nhưng kiếm khí của Tô Thần lại như hình với bóng theo sát không buông rồi trực tiếp đâm thủng ngực Nhiếp Côn Luân.
“Không!”
Nhiếp Côn Luân phát ra một tiếng kêu thảm thiết thê lương.
Sau khi đâm thủng ngực đối phương, Tô Thần rút trường kiếm về, máu tươi bắn tung tóe.
Bùm!
Niếp Côn Luân quỳ rạp xuống đất, tay phải che lấy lỗ kiếm trên ngực.
Muốn không cho máu tươi phun ra nhưng lại vô dụng.
Một kiếm của Tô Thần đã đâm thủng trái tim của hắn.
Hắn không có cơ hội sống sót.
Nhiếp Côn Luân ôm ngực nhìn chằm chằm Tô Thần, sau đó nhìn về phía Đoạn Thanh Nhai đang giao thủ với Liệt Diễm Cuồng.
“Lần này thất bại không phải bởi vì [Thanh Long hội] cường đại thế nào mà là bởi vì Đoạn Thanh Nhai phản bội.”
“Đoạn Thanh Nhai ngươi không được chết tử tế.”
Nói xong Niếp Côn Luân trực tiếp ngã xuống đất.
[Chém giết thiếu phủ chủ Quỷ Sát phủ, thu được một tấm thẻ rút thưởng màu cam.
Một tấm thẻ rút thưởng màu lam.]
Tô Thần nghe âm thanh nhắc nhở khen thưởng.
Ra tay chém giết thiếu phủ chủ Quỷ Sát phủ quả nhiên được phần thưởng, còn tới tận hai tấm thẻ rút.
Tô Thần mừng thầm.
Đương nhiên hắn đeo mặt nạ nên không ai phát hiện biểu cảm biến hóa.
Nhìn Nhiếp Côn Luân ngã trên mặt đất, Tô Thần lắc đầu.
Hắn còn tưởng rằng bên cạnh Nhiếp Côn Luân còn cao thủ nào khác chứ?
Vừa rồi tay chẳng qua là muốn thăm dò một chút.
Không nghĩ tới thật sự không còn.
Lúc này Tiêu Thu Thuỷ cũng tách khỏi Tần Thiên Sở.
Ánh mắt Tần Thiên Sở nhìn về phía thi thể Nhiếp Côn Luân nằm mặt đất, ánh mắt ngẩn ra.
Nhưng hắn cũng không dám nhìn nhiều.
Bởi vì Tiêu Thu Thủy đối diện đột nhiên dựng thẳng kiếm, kiếm khí quanh thân nhanh chóng ngưng tụ ở trường kiếm.
“Tiếp một kiếm của ta, nếu ngươi sống sót có thể rời đi!”
Tiêu Thu Thủy lạnh giọng nói.
Hắn vốn đang chờ xem đối phương còn có cao thủ khác mai phục hay không.
Nhưng mà Nhiếp Côn Luân đã bị giết, chắc chắn không còn cao thủ nào ẩn trong chỗ tối, cho nên hắn quyết định tung một kích toàn lực chém chết Tần Thiên Sở.
Cảm nhận được kiếm khí trên người Tiêu Thu Thủy biến hóa.
Ánh mắt Tần Thiên Sở trở nên ngưng trọng.
Khí kình xung quanh tăng vọt, khí kình màu đen như ngọn lửa lưu chuyển trên thân thể hắn rồi lan đến trên trường côn.
Hắn sẽ không chờ Tiêu Thu Thủy xuất kiếm.
“Phong Ma Côn Nghĩa!”
“Kinh Thiên Nhất Kiếm!”
Song phương đồng thời thi triển sát chiêu mạnh nhất của mình.
Một bên hắc khí cuồng bạo ma sát với không khí phát ra tiếng nổ lốp bốp.
Một bên kiếm khí ngưng tụ tới cực hạn chém ra một kiếm kinh thiên động địa.
Xì!
Kiếm quang cùng côn ảnh va chạm.
Kiếm quang xé rách côn ảnh, sau đó trực tiếp chém vào trên người Tần Thiên Sở.
Thân thể Tần Thiên Sở bị một kiếm chia thành hai nửa.
Thi thể cùng thiết côn trong tay rơi xuống mặt đất.