Chương 312: Độc Cô Vô Địch, Thiên Nhân cảnh
. . . .
“Hợp lực giải quyết Địch Thiên Vân? Xem ra Lý đại nhân biết Địch Thiên Vân khống chế thế lực giang hồ.”
Tô Thần nhìn Lý Duy nói.
“Đương nhiên là biết!”
“Tô chưởng giáo biết được không ít tin tức, hẳn là biết tính tình Địch Thiên Vân, cho nên ta tin tưởng hắn còn có thể tiếp tục đối phó Sơn Hà môn các ngươi."
“Cho nên ta và ngươi liên thủ giải quyết Địch Thiên Vân, vừa tiện cho ngươi, cũng tiện cho ta.”
Lý Duy nói.
Trong lòng lại là sợ hãi than.
Tô Thần này vừa tới liền làm rõ một ít chuyện, đây là báo cho hắn biết bản thân cũng nắm giữ không ít tin tức.
Đừng cho rằng người ta mắt mờ không biết bao nhiêu.
Trong lòng không khỏi coi trọng Tô Thần hơn.
"Lý đại nhân, Địch Thiên Vân chính là người của quận thủ Văn đại nhân, giết hắn khó có thể dự đoán được hậu quả."
Tô Thần mở miệng nói.
Đương nhiên nếu hắn muốn giết Địch Thiên Vân thì cũng không cần hợp tác với Lý Duy.
Chỉ là Sơn Hà Môn tạm thời muốn phát triển ở Lĩnh Nam quận, vẫn cần một ít thế lực ủng hộ.
Có lẽ Lý Duy này không tệ.
Đôi khi có thể hợp tác cùng tín nhiệm bằng hữu dựa trên lợi ích nhất định.
“Địch Thiên Vân đầu nhập vào Văn Dật Phàm không tệ, nhưng Văn Dật Phàm không còn ở chỗ này bao lâu!”
“Giết hắn rồi thì quận thủ Lĩnh Nam quận này chính là Lý Duy ta.”
“Chỉ cần ta vào vị trí, phạm vi thế lực của Tô chưởng giáo tất nhiên sẽ mở rộng không ít.”
Lý Duy tiếp tục nói.
Giờ phút này Lý Duy không hề che dấu dã tâm của mình.
Thời điểm thế này hắn không cần giấu giếm tâm tư.
Tuy Tô Thần trước mặt còn trẻ tuổi nhưng tâm tư sâu kín.
“Lý đại nhân, ngươi muốn mượn tay ta giết Địch Thiên Vân, ta thấy ngươi già rồi không nên động tâm tư này.”
“Ta sợ ngươi sau đó không nhận chuyện này?”
Tô Thần nói.
Nói tới đây, hắn cũng không muốn vòng vo với Lý Du.
“Nếu Lý đại nhân chỉ vì chuyện này mà để cho ta đến đây, vậy thứ cho ta không phụng bồi.”
Tô Thần nói xong liền đứng dậy rời đi.
“Tô chưởng giáo không cần lo lắng!”
“Đây là khế ước và quyền sở hữu tam đại tiền trang của Đồng gia ở Lĩnh Nam quận.
“Ta đặt cọc giai đoạn trước, sau đó là sản nghiệp của Địch Thiên Vân, ta và ngươi có thể chia đôi.”
“Lão phu cũng sẽ cùng Tô chưởng giáo ra tay.”
Lý Duy mở miệng nói.
“Hẳn là Lý đại nhân một mình động thủ cũng nắm chắc nhưng lại muốn ta cùng ngươi ra tay.”
“Đây là muốn mượn cái gì đây, hình như Sơn Hà Môn chúng ta cũng có gì để mượn.”
Tô Thần nhíu mày.
"Tô chưởng giáo rất khiêm tốn, Trường Hận cung phía sau ngươi cùng với một vị đại nhân khác đều có thể mượn lực!"
“Ta một mình giết Địch Thiên Vân thì đối phương sẽ không kiêng kị ta, nhưng cộng thêm ngươi, cho dù Văn Dật Phàm cũng phải kiêng kị một chút.”
“Hoặc có thể nói là hắn sẽ đánh mất cơ hội ra tay với ta.”
“Đúng rồi, ta dựa lưng vào Thanh Long tự và Đại hoàng tử!”
Lý Duy nói.
Hắn nói thẳng ra chỗ dựa là để Tô Thần tin tưởng.
Đương nhiên hắn cũng biết Tô Thần biết rõ điều này.
Nói xong, Lý Duy nhìn Tô Thần.
Tô Thần bình tĩnh, gật đầu nói:
"Nếu Lý đại nhân có thành ý như vậy, Sơn Hà Môn ta cũng muốn khuếch trương, ta đáp ứng đề nghị của ngươi.”
“Lý đại nhân có kế hoạch thì có thể thông báo cho ta, gần đây Sơn Hà Môn chúng ta hơi ít cường giả, ta cần tìm một ít người có thể trấn tràng.”
Tô Thần nói như vậy.
“Mấy ngày nay hắn đang mưu đồ, làm sao để Tiết Tiếu Nhân gia nhập Sơn Hà Môn.”
Nghĩ đến đây, Tô Thần nghĩ đến hôm nay Thôi Vũ Hổ giúp hắn nhận được một tấm thẻ rút thưởng màu cam.
Hắn trực tiếp sử dụng.
[Chúc mừng ký chủ thu được thẻ gia tăng năm mươi năm khí kình cho nhân vật!]
“Năm mươi năm khí kình cho nhân vật?”
Tô Thần khẽ cau mày.
Hắn không nghĩ tới lúc này không đạt được nhân vật mà lại đạt được thẻ năm mươi năm khí kình cho nhân vật, bản thân hắn không thể dùng.
Năm mươi năm khí kình, hẳn là có thể trợ giúp bọn họ từ Thần phách hợp nhất bước vào Thiên Nhân cảnh.
Về phần cường giả Thiên Nhân cảnh, có khả năng năm mươi năm khí kình không có bao nhiêu tác dụng.
Cho nên phải lựa chọn một người từ trong nhóm Thần phách hợp nhất để tăng lên.
Bạch Thiên Vũ, Bạch Sầu Phi, Kinh Vô Mệnh vừa mới tăng lên tới Thần phách hợp nhất.
Sau khi A Phi tu dưỡng cũng sẽ bước vào Thần phách hợp nhất.
Cho nên tạm thời không cần dùng, hiện giờ chỉ còn lại Lãnh Hối Thiện, Gia Cát Chính Ngã, Độc Cô Vô Địch ở Thần phách hợp nhất.
Hẳn là nên giúp Độc Cô Vô Địch tăng cường thực lực trước.
Tô Thần thầm nghĩ.
Sau khi Độc Cô Vô Địch xuất hiện đã mạnh mẽ tăng cường thực lực, bộc phát chiến lực Thần phách hợp nhất.
Sau đó ở Khánh Thành tu dưỡng một đoạn thời gian mới bước vào Thần phách hợp nhất thật sự.
Hiện giờ lại ở tái ngoại trợ giúp Kim Phong Tế Vũ Lâu mở rộng biên cương.
Tăng cường thực lực của Độc Cô Vô Địch, có thể trợ giúp hắn đứng vững ở tái ngoại.
Tô Thần lập tức tức sử dụng tấm thẻ.
Lúc này, ở một nơi nào đó thuộc tái ngoại.
Trong một lều trại.
Độc Cô Vô Địch đang ngồi xếp bằng tu luyện.
Quỷ Vực có mười Đương đầu.
Trong đó thực lực của Đại đương đầu và Nhị đương đầu ở Thiên Nhân cảnh, về phần Thiên Nhân mấy nạn thì Độc Cô Vô Địch tạm thời không biết.
Tám người còn lại đều ở Thần phách hợp nhất.
Thực lực của hắn cũng ở Thần phách hợp nhất.
Cho nên khi hợp tác với đối phương, hắn có loại cảm giác bị chế ước và áp chế.
Hiện giờ tình hình tiến triển không thuận lợi lắm.
Ầm!
Đột nhiên trong cơ thể Độc Cô Vô Địch có thêm một cỗ khí kình khổng lồ, cỗ khí kình này thật sự giống như bắt nguồn từ trong thân thể hắn, bắt đầu uẩn dưỡng thân thể.
Hơn nữa giúp hắn nhanh chóng đột phá bình cảnh hiện tại, để cho thực lực của hắn nhanh chóng tăng lên.
Một mực đạt tới Thiên Nhân nhất nạn, sau khi tu vi tiếp cận Thiên Nhân nhị nạn thì cỗ khí kình mới dần dần tan biến.
“Đa tạ chủ thượng!”
Độc Cô Vô Địch thầm nghĩ.
Có thực lực Thiên Nhân cảnh hắn liền có thể tiến hành đàm phán với đám người Quỷ Vực.
Tiến thêm một bước phát triển Kim Phong Tế Vũ Lâu.
Hoặc có thể nói là hắn có thể thành lập thế lực, môn phái thuộc về mình ở tái ngoại.
Độc Cô Vô Địch hắn tiền thân là môn chủ Vô Địch môn, cho nên hắn vẫn hy vọng có một phần bá nghiệp thuộc về mình.
Nhanh chóng thu liễm khí tức của mình, Độc Cô Vô Địch sải bước ra khỏi lều trại!
. . .
Lý Duy thấy Tô Thần đang suy tư thì nhíu mày.
Hắn cũng không nhìn thấu tâm tư của Tô Thần.
“Bên ta tìm được cơ hội sẽ thông báo cho Tô chưởng giáo, đến lúc đó Tô chưởng giáo cứ dẫn người đến là được.”
“Hy vọng Tô Chưởng giáo có thể mang theo ít cao thủ đến!”
Lý Duy mở miệng nói.
“Cao thủ?”
“Thật ngại quá, vừa mới suy nghĩ một ít chuyện khác nên xuất thần.”
"Lý đại nhân, Địch Thiên Vân chỉ có tu vi Thần phách hợp nhất, đại nhân ngươi cộng thêm ta, giết chết hắn không khó nha!"
“Đương nhiên, nếu đại nhân còn có thể lấy ra thứ vừa mới cho ta, một mình ta chém chết hắn cũng được.”
“Nếu hắn đã đáp ứng hợp tác cùng với Lý Duy, như vậy chuyện thể hiện ra thực lực của mình là chuyện hoàn toàn cần thiết.”
Thực lực của Lý Duy ở Thần phách hợp nhất.
Chính mình muốn cho hắn thấy mình có năng lực chém giết Thần phách hợp nhất.
Lần này Tô Thần chuẩn bị vận dụng cánh ta Kỳ lân và Thiên Sương Quyền để giết chết Địch Thiên Vân.
Căn bản cũng không cần hợp lực với Lý Duy.
“A!”
Nghe được lời Tô Thần, ánh mắt Lý Duy ngưng trọng.
“Xem ra Tô chưởng giáo có thủ đoạn không tầm thường.”
“Đây là khế ước hai tửu lâu, ngày mai Địch Thiên Vân sẽ âm thầm đi gặp một số người, ngươi có thể ra tay.”
Lý Duy nhìn thoáng qua Tô Thần, lấy ra hai tờ khế đất.
“Vậy ngày mai đại nhân cứ chờ tin tức của ta, ta đi nếm thử rượu ngon món ngon của Bích Xuân lâu.”
Tô Thần đứng dậy nhận lấy hai tờ khế đất, cáo từ.
Nhìn bóng lưng Tô Thần rời đi.
Có một nam tử từ trong chỗ tối đi ra.
“Đại nhân, có phải Tô Thần này hơi tự đại hay không?”
Nam tử kia khom người nói.
Hắn cũng không tin Tô Thần có năng lực giết chết Địch Thiên Vân.
"Nếu hắn đã nói như vậy, hẳn là có thủ đoạn, ngươi mật thiết chú ý hướng đi của Địch Thiên Vân, vừa có tin tức lập tức thông tri!"
Lý Duy trầm giọng nói.
Trong lòng hắn cảm giác được Tô Thần có thể vượt qua tưởng tượng của mình.
Hắn đã lựa chọn đúng.