Chương 352: Kim Tiền Bang hiện thân, Bạch Thiên Vũ đột phá
. . . .
“Ngươi chuẩn bị lợi dụng Kim Phong Tế Vũ Lâu? Phía sau Kim Phong Tế Vũ Lâu không đơn giản, nói không chừng chúng ta không chiếm được gì.”
Tử Hàn Nguyệt mở miệng nói.
“Nhưng không phải hiện tại chúng ta cũng không chiếm được gì sao, hơn nữa còn có thể gặp nguy hiểm.”
Mai Huyền Sương mở miệng nói.
Hôm nay Tô Thần dựa theo yêu cầu của các nàng tiến hành lục soát núi, hành động này nhất định sẽ khiến cho rất nhiều người chú ý.
Dù sao phía sau Tô Thần là Mai Huyền Sương và Tử Hàn Nguyệt.
Một khi có người tiến hành thăm dò các nàng, chuyện Đao Nô và Mạnh Thần Thông rời đi sẽ bại lộ.
Như vậy đến lúc đó bọn họ có thể sẽ gặp nguy hiểm.
Mức độ nguy hiểm còn cao hơn Tô Thần.
Sơn Hà Môn của Tô Thần hiện giờ có Thiên Nhân cảnh Nguyên Tùy Vân tọa trấn, bên các nàng thì không có.
Lúc này Long bà từ bên ngoài đi vào.
Sau khi nói một câu bên tai Tử Hàn Nguyệt liền rời khỏi.
“Tô Thần vừa mới tuyên bố bế quan, xem ra ngửi được gì rồi, thật sự thông minh, ngươi tin hắn bế quan sao?”
“Chắc chắn chỗ bế quan kia không có ai."
Tử Hàn Nguyệt mở miệng nói.
“Ta cũng không dám xem thường hắn!”
Mai Huyền Sương nói.
Trong lòng cũng cảm thán, vào lúc này bế quan là muốn người ta không tìm tới.
Mọi rủi ro đều chuyển sang phía họ.
Ầm!
Đúng lúc này bên ngoài có tiếng động, hai người biến sắc nhanh chóng ra khỏi phòng.
Có một nam tử thân hình khôi ngô, cánh tay tráng kiện giống như nham thạch đang đứng trước mặt Long bà, toàn thân tản ra lực lượng khủng bố áp chế Long Bà.
"Kim Tiền Bang, Sở Mãnh!"
“Các ngươi có ý gì!”
Long bà bị khí thế của tên này áp chế, sắc mặt âm trầm hỏi.
“Giao ra bản đồ bí tàng, ta lập tức rời đi!”
Kim Tiền Bang Sở Mãnh nhìn về phía Mai Huyền Sương và Tử Hàn Nguyệt.
“Tới rồi. . .”
Hai người nhìn nhau ngẩn ra.
Không nghĩ tới vừa mới lo lắng nguy hiểm, hiện tại nguy hiểm liền tới, còn là Kim Tiền Bang Sở Mãnh.
Sở Mãnh chính là thủ hạ của Kim Ngọc Lăng.
Xem ra tam bang chủ Kim Tiền bang đến Lĩnh Nam quận không phải không màng chuyện khác.
Vẫn luôn chú ý đến hành động của bôn họ.
“Liên thủ, giết hắn trước!”
Mai Huyền Sương đưa tay hút lấy đàn đặt trong phòng.
Trường hận lưu thủy!
Bàn tay vừa đụng trường cầm liền có một luồng sóng âm lao ra, sóng âm hóa thành lưỡi dao sắc bén quét về phía Sở Mãnh.
“Hừ!”
Sở Mãnh hừ lạnh một tiếng, cơ bắp nổi lên giống như nham thạch.
Tóc hắn trong nháy mắt dựng thẳng lên, tản ra khí tràng đáng sợ.
Keng keng keng!
Sóng âm hóa thành lưỡi dao sắc bén chém vào thân thể Sở Mãnh phát ra tiếng kim loại va chạm.
Công kích của Mai Huyền Sương không thể phá vỡ thân thể Sở Mãnh.
Hắn hoàn toàn ngăn cản công kích của nàng.
Sở Mãnh co cánh tay lại, khí thế trong nháy mắt ngưng tụ kéo lên, sau đó tung một quyền công kích Mai Huyền Sương.
“Gào!”
Trong nắm tay hắn có thêm một cỗ huyết khí, huyết khí giống như mãnh hổ trực tiếp xé nát công kích sóng âm của Mai Huyền Sương.
Hơn nữa tiếng gào to lớn cũng tạo ra một luồng sóng âm dội thẳng tới Mai Huyền Sương.
Thấy thế, bàn tay Mai Huyền Sương chuyển động nhanh hơn.
Lưỡi dao sóng âm phóng nhanh hơn, sắc bén hơn, hơn nữa còn hóa thành một con mãnh hổ nhào tới.
Đồng thời Tử Hàn Nguyệt và Long bà cũng ra tay.
Tử Hàn Nguyệt phát ra hàn khí, hàn khí ngưng tụ trong lòng bàn tay sau đó đánh ra một chưởng, một cỗ hàn khí hình thành khí lưu tập kích đối phương.
Trong không khí bắt đầu xuất hiện một băng sương.
Quải trượng trong tay Long bà lướt về phía cổ họng đối phương.
Ba người hợp lực công kích để cho Sở Mãnh cảm thấy nguy hiểm.
Thân hình khôi ngô đột nhiên bạo lui, trong nháy mắt hóa thành tàn ảnh thoát khỏi công kích của hai người.
Bùm!
Lúc này mãnh hổ khí huyết và mãnh hổ sóng âm va chạm rồi tan biến.
“Đi thôi!”
Nhìn thấy Sở Mãnh lui về phía sau, Mai Huyền Sương nói với Tử Hàn Nguyệt.
Sau đó nhanh chóng lướt vào trong phòng.
Long bà và Tử Hàn Nguyệt cũng nhanh chóng lui vào.
Sở Mãnh cũng không có đuổi theo mà đứng ở bên ngoài.
Một bóng người từ trong chỗ tối đi ra.
Người tới mặc đồ đen, ánh mắt sắc lạnh, bên hông có một thanh kiếm nhỏ dài, trên thân kiếm có một rãnh máu, trên rãnh máu có vết máu loang lổ, có thể thấy được thanh kiếm nhỏ này đã giết không ít người.
“Đại ca, có phát hiện Đao nô và Mạnh Thần Thông hay không?”
Sở Mãnh nhìn thấy người tới, tiến lên nói.
“Đao nô và Mạnh Thần Thông không có ở đây?”
“Xem ra bọn hắn đã lên đường tìm kiếm bí tàng, chuyện Sơn Hà Môn soát núi chỉ là thủ thuật che mắt!”
“Chúng ta trở về bẩm báo tam bang chủ!”
Người đồ đen trầm giọng nói.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao mà Sở Mãnh không truy kích Mai Huyền Sương, lần này bọn họ đến thăm dò.
Hiện giờ đã có kết quả thăm dò.
Hai người lập tức xoay người rời đi.
Lúc này trong mật đạo, ba người Tử Hàn Nguyệt và Mai Huyền Sương đang đi về phía trước.
"Hẳn là Sở Mãnh chỉ tới thăm dò thôi, ta tin rằng bọn họ sẽ nhanh chóng đi tìm Mạnh Thần Thông và Đao nô."
Mai Huyền Sương trầm giọng nói.
"May mắn là chỉ thăm dò, không muốn bắt chúng ta, nếu không chúng ta căn bản không đi được!"
“Ta cảm giác được một cỗ khí tức âm lãnh nấp trong chỗ tối, hẳn là Huyết Ngân Kiếm kia!"
Tử Hàn Nguyệt nói.
“Sau lần thăm dò này sẽ không có ai chú ý đến chúng ta nữa.”
“Chúng ta tự mình tránh né đi!”
Mai Huyền Sương nói xong tách khỏi Tử Hàn Nguyệt.
“Chúng ta cũng đi thôi!”
Tử Hàn Nguyệt cũng không dừng lại, nàng mang theo Long bà nhanh chóng rời đi.
Ở Kim Phong Tế Vũ Lâu Khánh Thành.
Trong một gian mật thất, Bạch Thiên Vũ đang tu luyện A Tị Tam Đao.
A Tị Tam đao còn bá đạo và cường hãn hơn đao pháp lúc trước hắn tu luyện.
Đao ra lấy mạng.
Hiện giờ thực lực của hắn được Tô Thần tăng lên tới Thần phách hợp nhất.
Bây giờ muốn mượn A Tị Tam Đao bước vào Thiên Nhân nhất nạn.
Một cỗ đao khí sắc bén giống như đến từ tu la địa ngục bộc phát.
Phút chốc, có vô số đao khí sắc bén ngang dọc trong mật thất.
Đao khí giống như thủy triều ngưng tụ thành đại dương mênh mông.
Dưới đại dương mênh mông này, trường đao màu đen trước mặt Bạch Thiên Vũ bắt đầu rung động, sau đó phun ra nuốt vào đao mang màu đen.
Cộng hưởng với đao khí tu la địa ngục.
Đao của Bạch Thiên Vũ là Ma đao mà Tô Thần tặng cho hắn.
Ma đao, giết chóc như ma.
A Tị Tam Đao là đao pháp như mang đến tu la địa ngục.
Hai bên đều lấy giết chóc làm chủ cho nên mới cộng hưởng.
Sau đó đao khí tràn vào trong cơ thể Bạch Thiên Vũ.
Kinh mạch và đan điền lập tức bị hai cỗ đao khí này không ngừng thối luyện, tu vi bất tri bất giác tăng lên.
Một lúc sau Bạch Thiên Vũ mở to mắt, hắn há miệng hít một hơi thật sâu.
Đao khí trong mật thất nhanh chóng tràn vào trong thân thể hắn.
Giống như hải nạp bách xuyên.
Đã đột phá đến Thiên Nhân nhất nạn!
“Nếu có thêm Ma đao và A Tị Tam Đao, liều mạng giết địch thì Thiên Nhân tam nạn cũng có thể chiến.”
Bạch Thiên Vũ tự tin nói.