Chương 466: Kịch liệt tiếp nhận, cuồng bạo chém giết
. . . .
Thiên Nhân thất nạn không ngờ có thể so đấu khí kình với cường giả Thiên Nhân bát nạn.
Không hề yếu thế hơn chút nào.
“Đó là bởi vì khí kình trong cơ thể ngươi quá yếu! Đây cũng là nguyên nhân vì sao đối thủ của ngươi là ta, mà không phải hắn, ngươi là hắn để lại cho ta.”
“Thiên Nhân bát nạn, để ta xem ngươi có thể tiếp được công kích của ta hay không.”
Lúc Quan Thất nói chuyện, gân cốt cả người rung động, khí kình trong cơ thể lao nhanh như thủy triều.
Khí kình đang lưu chuyển, khí huyết cũng sôi trào.
Ánh mắt nhìn Mai Ảnh giống như đang nhìn con mồi.
“Quan Thất, muốn chết, ngươi muốn chết!”
Mai Ảnh nhìn thấy ánh mắt đối phương, tiếng rít gào từ trong cổ họng bộc phát.
Hắn là cường giả Thiên Nhân bát nạn lại bị một tên Thiên Nhân thất nạn khinh bỉ.
Không thể chấp nhận được.
Không thể dễ dàng tha thứ cho bộ dáng ngạo thị của Quan Thất.
Ầm!
Dưới cơn giận dữ, khí tức quanh thân Mai Ảnh tăng vọt, một cỗ khí tức băng hàn tràn ngập trong điện, từng đóa bông tuyết theo khí kình xuất hiện trong cung điện.
“Thiên Sơn Hàn Ảnh Quyền!”
Mai Ảnh quát khẽ một tiếng vung bàn tay, hàn khí vô tận lưu chuyển trong lòng bàn tay hóa thành một vòng xoáy hàn khí.
Bùm!
Bàn tay va chạm với quyền kình của Quan Thất.
“Tiên thiên phá thể vô hình kiếm khí!
Sau khi nắm tay va chạm, Quan Thất thi triển khí kình Tiên Thiên Vô Cực, kiếm khí sắc bén, hàn khí bá đạo.
Song phương nhất thời bị vây trong trạng thái giao phong kịch liệt.
Ầm ầm!
Khí kình bộc phát, cung điện như muốn sụp đổ.
Lúc này Thiên Diện Hồ vẫn ở chỗ này quan chiến, sắc mặt thay đổi chuẩn bị chạy trốn.
Nhưng lúc nàng xoay người thì Độc Cô Vô Địch đã xuất hiện trước mặt.
Hắn giơ tay lên nắm lấy cổ Thiên Diện Hồ.
“Ta rất muốn biết Lôi Cửu động ở địa phương nào?”
Độc Cô Vô Địch mở miệng nói.
“Môn chủ, tha cho ta một mạng, ta sẽ nói cho ngươi biết Lôi Cửu Động ở địa phương nào?"
Thiên Diện Hồ vội vàng nói.
“Ngươi không có tư cách cò kè mặc cả với ta!”
Bàn tay Độc Cô Vô Địch bắt đầu dùng sức.
Mặt Thiên Diện Hồ trở nên tím tái, hai tay dùng sức muốn tách bàn tay của Độc Cô Vô Địch ra nhưng lại bị một cỗ khí kình ngăn cản.
“Lôi Cửu Động hẳn là sẽ ở đây, hắn đang trên đường tới.”
Thiên Diện Hồ lắp bắp nói.
Lực bàn tay Độc Cô Vô Địch hơi buông lỏng:
"Ngươi nói Lôi Cửu Động đang trên đường tới?”
“Ta đoán người của Thiên Sơn Phái là do hắn dẫn tới, với tính cách của hắn, nhất định phải tới lúc kết thúc, thuận tiện tiếp nhận Vô Địch Môn của ngươi.”
Thiên Diện Hồ nói.
“Nói cách khác ngươi không còn tác dụng!”
Lúc Độc Cô Vô Địch nói, bàn tay dùng lực.
Răng rắc!
Cổ Thiên Diện Hồ bị vặn gãy.
Hiện trường yên tĩnh nhất là Liễu Sinh Nhất Kiếm và Phong Bi Họa.
Hai người cứ giằng co như vậy.
“Ngươi là ai?”
Phong Bi Họa âm lãnh nhìn Liễu Sinh Nhất Kiếm.
Liễu Sinh Nhất Kiếm cho hắn một loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm.
“Ngươi không cần biết ta là ai, hôm nay ta và ngươi chỉ có một người có thể đi ra khỏi đại điện này!”
Liễu Sinh Nhất Kiếm trầm giọng nói.
Phong Bi Họa thực lực tiếp cận Thiên Nhân cửu nạn nhưng lại không có đột phá.
Liễu Sinh Nhất Kiếm gần đây cũng bước vào giai đoạn này.
Hai người ai thắng ai thua, đánh qua mới biết được.
“Vậy sao?”
Ánh mắt Phong Bi Họa lạnh đi, chân bước một bước xông về phía Liễu Sinh Nhất Kiếm, bàn tay đánh ra một chưởng, một chưởng rất đơn giản.
Nhưng một chưởng đơn giản này lại phát ra tiếng ầm ầm, bàn tay như lôi đình rơi xuống làm cho người cảm giác khủng bố.
“Thiên Sơn Phái, Thiên Lôi Phong Tuyết Chưởng.”
Trước mắt Liễu Sinh Nhất Kiếm, một chưởng này tràn ngập sự hủy diệt.
Trường kiếm trong tay hắn nhanh chóng chém ra.
Tốc độ cực nhanh, không ngờ vượt qua cả lôi đình.
Ầm!
Hai cỗ lực lượng va chạm phát ra tiếng rên rỉ, thân hình hai người tách ra.
Trong nháy mắt trường kiếm trong tay Liễu Sinh Nhất Kiếm lại bổ ra, thân hình cũng lướt ra theo kiếm.
Chưởng kình trong bàn tay Phong Bi Họa mang theo tiếng sấm.
“Để ta xem ngươi có thể chém phá phong lôi kình của ta hay không!”
Phong Bi Họa hung ác nói, khí kình quanh thân bắt đầu không ngừng tăng lên, toàn bộ tràn vào trong lòng bàn tay.
Hắn muốn Liễu Sinh Nhất Kiếm cứng đối cứng với hắn.
Chưởng kình rơi vào trên thân kiếm đối phương.
Khí kình mênh mông tràn vào trong kiếm lan đến cánh tay đối phương.
Bàn tay Liễu Sinh Nhất Kiếm xoay chuyển, thân kiếm chuyển động hóa thành một bóng kiếm, kiếm khí bắn ra.
Phong Bi Họa lui về phía sau tránh thoát khỏi kiếm khí.
Ầm ầm!
Kiếm khí oanh kích mặt điện, nham thạch vỡ vụn bắn ra.
Mà phương hướng bắn tới chính là chỗ Phong Bi Họa lui về.
Phong Bi Họa vung tay đánh nát đá vụn.
Nhưng khi hắn đánh nát đá vụ thì Liễu Sinh Nhất Kiếm Phóng lên cao chém ra một kiếm.
Kiếm quang cực nhanh, uy lực cực mạnh.
“Không tốt!”
Sắc mặt Phong Bi Họa thay đổi, hắn không nghĩ tới thời điểm Liễu Sinh Nhất Kiếm xuất thủ đã bố trí hậu thủ.
Hắn đưa tay lên.
“Phong lôi khí cương!”
Phong lôi khí kình lưu chuyển trong lòng bàn tay hắn hình thành khí cương, cứng rắn tiếp nhận một kiếm của Liễu Sinh Nhất Kiếm.
Ầm!
Kiếm khí chém xuống, Phong Bi Họa bị lực lượng cường đại áp chế nên mặt sàn dưới chân hắn nổ tung, đá vụn bắn lên va chạm với khí kình.
Trong khoảnh khắc bị chấn nát, hóa thành tro bụi.
Bụi mù nổi lên, cảnh tượng trước mặt Phong Bi Họa trở nên mơ hồ.
Giờ khắc này Liễu Sinh Nhất Kiếm tiếp tục chém ra một kiếm.
Cảnh tượng lúc trước lại xuất hiện, bụi mù trở nên dày đặc hơn.
Liên tục trúng hai kiếm, Phong Bi Họa cực kỳ phẫn nộ.
Chân đạp mạnh xuống đất, thân hình đột nhiên bắn ra, hắn muốn đán tan kiếm mang của Liễu Sinh Nhất Kiếm.
Lúc hắn ra tay, thân hình Liễu Sinh Nhất Kiếm hóa thành một tàn ảnh hạ xuống, tay phải nâng lên, khí kình trong lòng bàn tay tăng vọt, trường kiếm xoay tròn trong lòng bàn tay hắn, sau đó bắn thẳng tới Phong Bi Họa.
Phong Bi Họa giơ tay ngăn cản một kiếm này.
Tại thời điểm hắn ngăn cản kiếm này, Liễu Sinh Nhất Kiếm đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn.
Thanh kiếm thứ hai nháy mắt xuất hiện.
Xì!
Mũi kiếm trực tiếp đâm xuyên qua ngực đối phương.
Động tác của Phong Bi Họa nhất thời dừng lại, lúc này thân hình của Liễu Sinh Nhất Kiếm lui về phía sau, trường kiếm bắn ra lại rơi vào trong tay.
Kiếm quang chợt lóe.
Trường kiếm đâm vào cổ họng Phong Bi Họa.
Phong Bi Họa chỉ tay vào Liễu Sinh Nhất Kiếm.
"Ngươi!”
Muốn nói gì đó nhưng chỉ có thể phát ra một chữ "Ngươi".
Liễu Sinh Nhất Kiếm không để ý tới Phong Bi Họa mà rút trường kiếm về, tay còn lại cũng hút trường kiếm cắm trên ngực Phong Bi Họa.
“Trận chiến này ta thắng, ngươi chết!”
Sau đó đưa mắt nhìn về phía chiến trường Quan Thất.
Có lẽ nhận ra tình huống của Phong Bi Họa.
Động tác của Mai Ảnh không còn lưu loát nữa.
Nhưng cao thủ giao chiến chỉ cần trúc trắc một chút sẽ để đối thủ bắt lấy cơ hội.
Quan Thất tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội.
Khí kình toàn thân tụ tập vào nắm tay sau đó hung hăng nện tới.
Mai Ảnh chỉ có thể bắt chéo hai tay ngăn cản.
Bùm!
Nắm tay rơi vào hai tay Mai Ảnh, khí kình nổ tung, lực lượng khủng bố truyền tới cơ thể.
Mai Ảnh nhất thời cảm giác được hai cánh tay mình sắp gãy.
Trên mặt lộ vẻ thống khổ.
Hơn nữa có một cỗ khí kình tràn vào trong cơ thể hắn, thân thể giống như núi lớn đập trúng.
Trong nháy mắt mặt sàn trong phạm vi mấy trượng quanh chân Mai Ảnh đột nhiên nổ tung, đá vụn giống như đạn pháo bắn ra xung quanh.
Khí huyết toàn thân hắn bị khí kình chấn tan.
Bụp!
Hai chân quỳ trên mặt đất.
Phốc!
Hắn phun ra một ngụm máu tươi, thất khiếu chảy máu.
Một kích đắc thủ, Quan Thất không hề dừng tay mà tiếp tục vung quyền.
Ầm ầm!
Sau vài quyền, Mai Ảnh tươi sống bị Quan Thất nện chết.
Thân thể nằm dài trên mặt đất, kinh mạch trong cơ thể nổ tung, máu tươi lan tràn.