Chương 335: A Phi ra tay, Gia Cát Chính Ngã động
. . . .
Ở đại bản doanh của Thiên Hạ Minh thuộc Tụ Bắc quận.
“Lãnh thúc, người Thanh Long Hội vẫn bất động, chẳng lẽ chúng ta cứ tiếp tục chờ sao?”
Diêm Huyền mở miệng nói.
“Bọn họ đã chế tạo hỗn loạn mấy lần cho người Thanh Long hội có cơ hội xuất thủ.”
“Nhưng người của Thanh Long Hội trước sau vẫn không động thủ.”
“Có điều tra được người của Thanh Long hội đang ở địa phương nào không?”
Lãnh Thiên Trì mở miệng nói.
"Chúng ta có quá ít thám tử ở Tụ Bắc quận, không cách nào biết được bọn họ đang ở địa phương nào?"
Diêm Huyền lắc đầu nói.
“Người chúng ta khống chế trong Quỷ Sát phủ cũng không biết tin tức về hành động của Thanh Long hội lần này.”
“Người tới chỉ âm thầm phát tin tức, căn bản không lộ diện.”
“Lần này người Thanh Long hội rất cẩn thận!”
Diêm Huyền cau mày nói.
"Thanh Long hội không đơn giản, đã như vậy chúng ta cũng không cần chờ, mau chóng bắt lấy Phổ Huệ tự!"
Lãnh Thiên Trì trầm giọng nói.
“Ngươi an bài đi, ngày mai động thủ với Phổ Huệ Tự.”
“Đến lúc đó ngươi theo bên cạnh ta!”
Lãnh Thiên Trì nói.
Hắn không muốn chờ đợi nữa.
Tiêu diệt Phổ Huệ Tự, gia tăng khống chế Tụ Bắc quận.
Để cho Thiên Hạ Minh trở thành người thắng lớn nhất ở Tụ Bắc quận.
“Đi an bài đi, sáng mai sẽ động thủ!”
Ban đêm là cơ hội ra tay tốt nhất nhưng Lãnh Thiên Trì hắn thích ban ngày hơn, như vậy mới có thể thể hiện sự cường đại của Thiên Hạ Minh.
“Ta lập tức an bài!”
Diêm Huyền mở miệng nói.
Lúc nà ở một nơi khác.
Gia Cát Chính Ngã cầm một phong thư đi tới trước mặt A Phi.
A Phi tiếp nhận thư.
Trên thư có một cái tên.
Thiên Hạ Minh, đường chủ Thiên Mộc đường Liễu Khinh Phong.
"Nửa năm trước Liễu Khinh Phong mới bước vào Thiên Nhân nhất nạn, ta từng cảm nhận khí tức của hắn, hẳn là dùng dược vật kích thích bước vào Thiên Nhân nhất nan, với thực lực của ngươi bây giờ giết hắn không khó."
Gia Cát Chính Ngã nói.
“Ý của Gia Cát tiên sinh là giết người Thiên Hạ Minh!”
A Phi có chút nghi hoặc.
"Thiên Hạ Minh tính kế chúng ta, chúng ta giết người của bọn họ là chuyện bình thường, hôm nay Liễu Khinh Phong sẽ giám thị Phổ Huệ tự."
“Chính là cơ hội cho chúng ta ra tay giết hắn.”
“Giết chết hắn, Thiên Hạ Minh sẽ mất một tên cao thủ Thiên Nhân cảnh.”
"Căn cứ tin tức mà ta lấy được, bên trong Phổ Huệ Tự có hai cao thủ Thiên Nhân cảnh, là phương trượng Hoài Viễn và sư đệ của hắn Hoài Mục!"
“Trong tình huống bình thường, bọn họ không có sức ngăn cản.”
“Nhưng Thiên Hạ Minh khiêu khích mấy lần mà Phổ Huệ Tự vẫn có thể ngăn cản được!”
“Điều này nói rõ bên trong Phổ Huệ Tự còn có người có thể đối phó hoặc là kiềm chế Lãnh Thiên Trì một lúc."
"Nếu Thiên Hạ Minh thiếu đi một tên cao thủ Thiên Nhân cảnh, Phổ Huệ Tự liền có cơ hội!"
"Ta nghĩ Phổ Huệ Tự muốn phá vòng vây hoặc phản sát sẽ nắm lấy cơ hội này."
“Đương nhiên, cho dù bọn họ không động ta cũng sẽ ép bọn họ phải động.”
Ánh mắt Gia Cát Chính Ngã trở nên sắc bén.
“Tốt, khi nào giết người này?”
“Lúc Phổ Huệ Tự phát hỏa, ngươi ra tay giết hắn.”
Gia Cát Chính Ngã nói.
Đêm đã khuya, bên trong Phổ Huệ Tự hoàn toàn yên tĩnh.
Ban ngày Phổ Huệ đã rất yên tĩnh, ban đêm lại càng yên tĩnh hơn.
Không thấy ai cả.
đêm mùa đông cô lãnh, ánh trăng ngà chiếu rọi khiến Phổ Huệ Tự trông có chút thê lương.
Hô hô!
Lúc này có hơn mười bóng người đột nhiên xuất hiện trong Phổ Huệ Tự.
Những người này có tốc độ cực nhanh, toàn thân phủ áo đen, ẩn nấp khí tức trên người mình.
Không hề phát ra chút tiếng động nào khi di chuyển.
Mười mấy người hướng về các hướng khác nhau.
Sau khi lẻn vào một sương phòng bắt đầu phóng hỏa.
Sau khi phóng hỏa xong nhanh chóng rút lui.
Như thể mục đích của bọn họ chỉ là phóng hỏa mà thôi.
Lập tức có mười mấy chỗ trong Phổ Huệ Tự xuất hiện ánh lửa, ánh lửa chiếu rọi chân trời.
Hòa thượng trong tự bắt đầu nhao nhao nối nhau dập lửa, nhưng thế lửa quá lớn khiến cho cả Phổ Huệ Tự hỗn loạn.
“Thiên Hạ Minh chết tiệt, bọn họ đang tiêu hao lực lượng của chúng ta sao?”
Trong một gian sương phòng.
Mấy hòa thượng mặc áo cà sa đang tu họp.
Cầm đầu là một hòa thượng râu và lông mi bạc trắng, là phương trượng Hoài Viễn của Phổ Huệ tự.
Người nói chuyện là một tên hòa thượng có thân thể khôi ngô cường tráng.
Hai mắt hắn giống như chuông đồng.
Gần đây Thiên Hạ Minh không ngừng quấy rầy Phổ Huệ Tự bọn họ nhưng vừa giao thủ thì người của Thiên Hạ Minh liền rút lui.
Không thật sự giao chiến.
Hiện giờ lại bị phóng hỏa, bọn họ đều cho rằng do Thiên Hạ Minh làm.
“Lãnh Thiên Trì này cũng quá đê tiện đi!”
“Minh Viễn đại sư, chúng ta nên làm như thế nào đây?”
Hòa thượng khôi ngô nhìn về phía một tên hòa thượng mặc áo đen ngồi bên cạnh hòa thượng Hoài Viễn.
Hòa thượng Hoài Viễn cũng nhìn về phía Hòa Thượng áo đen.
“Chờ! Lãnh Thiên Trì chưa hiện thân nên chúng ta chỉ có thể chờ!”
Hòa thượng áo đen lên tiếng.
Bên ngoài Phổ Huệ tự.
Hai bóng người xuất hiện trên đỉnh một tòa lầu các nhìn Phổ Huệ tự bốc cháy.
Một người mặc cẩm bào, dáng vẻ khá trẻ trung, chính là Liễu Khinh Phong mà Gia Cát Chính Ngã nói đến.
“Tra, tra xem bên Phổ Huệ Tự có chuyện gì!”
Liễu Khinh Phong ra lệnh cho người bên cạnh.
Người ở bên cạnh hắn nhanh chóng đi về phía Phổ Huệ Tự.
Liễu Khinh Phong đứng trên lầu các nhìn Phổ Huệ tự.
Đột nhiên sắc mặt hắn thay đổi.
Ánh mắt nhìn về một chỗ cách mình không xa, cách đó không xa là một nam tử đang ôm trường kiếm, đưa mắt nhìn về phía hắn.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy đối phương, Liễu Khinh Phong cảm thấy căng thẳng, gắt gao nhìn chằm chằm nam tử ôm trường kiếm.
Nam tử này vừa xuất hiện liền cho hắn cảm giác rất nguy hiểm.
Thanh niên xuất hiện chính là A Phi.
“Ngươi là ai?”
Liễu Khinh Phong nhìn A Phi nói.
A Phi không đáp lời mà nhìn về phía đối phương, tinh khí thần trên người không ngừng ngưng tụ thành kiếm ý.
Kiếm ý vô thanh vô tức tràn vào trường kiếm trong tay.
Đối với Liễu Khinh Phong, A Phi không hề khinh thường.
Võ giả có thể bước vào Thiên Nhân cảnh cũng không phải nhân vật đơn giản.
Thấy A Phi vọt đến.
Sắc mặt Liễu Khinh Phong thay đổi, cảm giác nguy hiểm trong lòng hắn càng ngày càng gần, trong lòng có cảm giác không thể để cho đối phương xuất kiếm.
Một khi đối phương xuất kiếm hắn sẽ gặp nguy hiểm.
Ầm!
Lúc này hắn cũng không do dự vọt về phía A Phi.
Nhất thời trong bóng tối có hai bóng dáng mơ hồ.
Khi tiến tới gần A Phi, bàn tay Liễu Khinh Phong đánh ra.
Một cỗ lực lượng nóng bỏng đáng sợ bộc phát!
Đây là tuyệt học của Liễu Khinh Phong, Xích Sa Chưởng.
Chưởng xuất giống như cát vàng trong sa mạc mang theo một hơi thở nóng rực.
A Phi nắm chặt thanh kiếm trong tay.
Ánh mắt hắn ngưng tụ chịu đựng khí kình nóng bỏng áp chế.
Khi bàn tay kia sắp tới trước mặt hắn.
Xì!
Trường kiếm trong tay trong nháy mắt vút ra, trực tiếp đâm xuyên khí kình nóng bỏng xuất hiện trước cổ tay đối phương, sau đó thanh kiếm trực tiếp xoay vòng, kiếm khí sắc bén cắt vỡ bàn tay đối phương.
“Không!”
Liễu Khinh Phong phát ra một tiếng kêu thảm thiết.
Nhưng ngay sau đó im bặt.
Bởi vì kiếm của A Phi đã cắt vỡ bàn tay hắn xong, đảo mắt hóa thành một luồng kiếm quang xuyên qua cổ họng.
Thu kiếm!
Sau đó có pháo tín hiệu từ chỗ hắn bay lên.
Bên ngoài Phổ Huệ tự, Gia Cát Chính Ngã nhìn thấy tín hiệu, gật đầu với người bên cạnh.
Người nọ dẫn người xông vào Phổ Huệ Tự.
“Báo thù cho Liễu đường chủ!”
Tiếng hô vang khắp Phổ Huệ Tự.