Chương 369: Thiên Nhân cảnh, đánh lé

person Tác giả: Thăng Đấu Yên Dân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:05 visibility 2,308 lượt đọc

Chương 369: Thiên Nhân cảnh, đánh lé

. . . .

Bên ngoài trang viên.

Mắt Tô Thần lóe hàn mang.

Thái Hư chân nhân và Kim Ngọc Lăng đều muốn lợi dụng hắn.

Thái Hư chân nhân hẳn là nhằm vào Tứ hoàng tử.

Hiện giờ Sơn Hà Môn của Tô Thần đã trở thành môn phái đệ nhất Lĩnh Nam quận.

Thực lực và thanh thế đều có.

Thái Hư chân nhân thu hắn làm đệ tử ký danh sẽ không cần trả giá bất kỳ cái giá nào cũng có thể bắt lấy Sơn Hà Môn.

Còn có thể lợi dụng Sơn Hà Môn khuếch trương ra bên ngoài.

Về phần Kim Ngọc Lăng, muốn lợi dụng Tô Thần đối phó Kim Phong Tế Vũ Lâu.

Một khi mình bên này trợ giúp Kim Ngọc Lăng bắt được Bạch Sầu Phi.

Như vậy kế tiếp hắn chỉ có thể dựa vào Kim Ngọc Lăng để chống đỡ lửa giận của Kim Phong Tế Vũ Lâu.

Nhưng Kim Ngọc Lăng lại không biết Tô Thần chính là chủ nhân chân thật sự đứng phía sau Kim Phong Tế Vũ Lâu.

Hắn gài bẫy Tô Thần cũng là Tô Thần đang gài bẫy hắn.

Sau đêm nay.

Kim Ngọc Lăng sẽ biến mất khỏi Lĩnh Nam quận.

Tô Thần nhanh chóng tiến về phía Kim Phong Tế Vũ Lâu ở Lĩnh Nam quận.

Hẹn Bạch Sầu Phi gặp mặt ở thuyền hoa đêm nay.

Về phần hành tung của Quan Thất, hẳn là bị theo dõi chặt. không thể động đây trước.

Cho nên Tô Thần an bài Hướng Ứng Thiên ra tay.

Lần trước ở Khánh Thành, Hướng Ứng Thiên không ra tay, gần đây đang chuẩn bị đi ngoại quận.

Đúng lúc nhân cơ hội hiện thân.

Sắp xếp xong xuôi, Tô Thần rời khỏi Kim Phong Tế Vũ Lâu đi tới bên thuyền hoa.

Trong chốc lát mập mạp cũng tới chỗ thuyền hoa.

“Chưởng giáo, đã giao khế đất cho Âm Khoát Hải!”

Tâm tình mập mạp có chút mất mát.

Hắn dựa theo chỉ thị của Tô Thần, bắt đầu chèn ép tiền trang của Kim Tiền bang, nhưng còn chưa bao lâu thì Tô Thần liền bán tiền trang cho Kim Tiền bang.

"Không nên mất mát, hôm nay mất đi là vì ngày mai đạt được, huống hồ lần này bọn họ ra giá gấp đôi!"

“Có tiền rồi ngươi cần tiếp tục khuếch trương tiền trang.”

Tô Thần vỗ vai mập mạp nói.

“Chưởng giáo, là thật sao?”

Mập mạp nghe vậy mở miệng nói.

"Ngày mai ngươi sẽ bận rộn hơn!"

"Nhớ kỹ, tiền trang của Sơn Hà Môn ta cũng không thể vẻn vẹn chỉ làm ở Lĩnh Nam quận, chín quận phương bắc rất lớn!"

“Ngươi về trước đi!”

Nói xong Tô Thần phân phó.

Đêm nay ở thuyền hoa sẽ phát sinh một trận đại chiến.

Mập mạp ở lại đây có chút nguy hiểm.

Mập mạp gật đầu, nhanh chóng rời đi.

Sau khi mập mạp rời đi, Tô Thần đi sâu vào khoang thuyền.

Sâu trong khoang thuyền.

Âm Khoát Hải nhìn thấy Tô Thần tiến vào liền nói:

"Tô chưởng giáo, lúc này chúng ta không nên gặp mặt mới tốt, miễn cho Bạch Sầu Phi nghi ngờ!"

"Đúng là như thế, bất quá ta muốn xác nhận một chút, Âm trưởng lão ngươi có mang một nửa tiền không!"

“Đừng để ta giúp các ngươi hẹn người tới, các không thương lượng được với đối phương rồi cũng không đưa tiền cho ta.”

Tô Thần nhìn Âm Khoát Hải nói.

"Tô chưởng giáo cứ yên tâm, tiền ở trên người ta, chỉ cần Bạch Sầu Phi đến ta sẽ đưa tiền cho Tô chưởng giáo!"

“Đương nhiên chúng ta cũng phải xác nhận Quan Thất không rời khỏi Kim Phong Tế Vũ Lâu.”

Âm Khoát Hải nhìn Tô Thần nói.

“Được!”

“Vậy thì ta an tâm rồi.”

Tô Thần không nói gì nữa, quay người đi lên lầu.

Nhìn bóng dáng Tô Thần rời đi.

Âm Khoát Hải nở nụ cười lạnh, Bạch Sầu Phi không đến được thuyền hoa này.

Bởi vì đêm nay không phải động thủ ở thuyền hoa mà động thủ trên đường Bạch Sầu Phi đến thuyền hoa.

Ban đêm, Lĩnh Nam quận thành vẫn đèn đuốc vẫn sáng trưng, đường phố sáng như ban ngày.

Một chiếc xe ngựa chạy chậm trên đường phố.

Đúng là xe ngựa của Bạch Sầu Phi.

Ở trong xe ngựa không chỉ có Bạch Sầu Phi, còn có Nạp Lan Dung Yên.

“Lâu chủ, thời điểm này rời khỏi Kim Phong Tế Vũ Lâu có chút không sáng suốt!”

“Chuyện Tô Thần mời ngài ta cảm giác không đơn giản!”

Nạp Lan Dung Yên ngồi đối diện Bạch Sầu Phi nói.

Tô Thần đột nhiên mời Bạch Sầu Phi vào buổi tối, Nạp Lan Dung Yên cảm giác sự tình có chút kỳ quái, nhưng Bạch Sầu Phi vẫn muốn đến chỗ hẹn.

“Có một số việc bây giờ ngươi còn không rõ, sau này ngươi sẽ biết!”

Bạch Sầu Phi thu hồi tầm mắt, nhìn Nạp Lan Dung Yên đáp.

Nạp Lan Dung Yên không hiểu ý Bạch Sầu Phi.

Nàng đang muốn hỏi thì. . .

Xì!

Ngựa kéo xe đột nhiên gào thét một tiếng, sau đó thân hình dừng lại.

Hai người trong xe ngựa không khỏi lắc lư.

“Xem ra đã xảy ra chuyện?”

Bạch Sầu Phi bình tĩnh nói.

“Lâu chủ, phía trước có mấy người chặn đường!”

Người đánh xe mở miệng nói.

Sắc mặt Bạch Sầu Phi và Nạp Lan Dung Yên hơi đổi.

“Lâu chủ, có người muốn động thủ với chúng ta!”

Nạp Lan Dung Yên mở miệng nói.

“Đúng vậy, ta rất muốn nhìn xem là ai động thủ với chúng ta.”

Lúc Bạch Sầu Phi nói chuyện đã vén rèm cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Ở bên ngoài có ba người, cầm đầu là thanh niên mặc cẩm bào, chính là Diêm Huyền đến từ Thiên Hạ Minh.

“Nếu Bạch lâu chủ đã đến, vậy thì mời xuống xe ngựa, Diêm mỗ đã chờ lâu!”

Diêm Huyền cầm đầu mở miệng nói.

Trong lúc hắn nói chuyện thì có bóng người từ lầu các bên đường vọt xuống.

Người này nhấc chân đạp, một cỗ khổng lồ khí kình khổng lồ phát ra.

Tiếng xé gió vang lên!

Bùm!

Khí kình cường đại oanh kích xe ngựa, xe ngựa bị chia thành hai.

Có hai bóng người từ trong xe ngựa lao ra.

Xa phu đánh xe bị khí kình đánh bay ra ngoài, phun một ngụm máu tươi, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

“Diêm Huyền!”

Nạp Lan Dung Yên nhìn Diêm Huyền mở miệng nói.

Khi nói chuyện đã gửi tín hiệu cầu cứu.

Xì!

Một đạo kiếm quang trực tiếp cắt đứt pháo hoa trong tay nàng.

Người ra tay chính là một nam tử ôm kiếm đứng bên đường.

“Đừng lộn xộn, lại động cái nữa ta một kiếm giết ngươi!”

Nam tử ôm kiếm nhìn Nạp Lan Dung Yên nói.

Nhưng hắn vừa dứt lời thì xa xa có mấy tia pháo hoa phóng lên.

Thám tử Kim Phong Tế Vũ Lâu ở phân tán khắp Lĩnh Nam quận.

“Lâu chủ!”

Nạp Lan Dung Yên lo lắng nhìn về phía Bạch Sầu Phi bên cạnh.

Lúc này Bạch Sầu Phi rất bình tĩnh.

"Diêm Huyền, chuyện bên này Kim Phong Tế Vũ Lâu đã biết, các ngươi không muốn ra khỏi Lĩnh Nam quận sao?"

Bạch Sầu Phi nhìn Diêm Huyền nói.

Sự tình nằm ngoài dự liệu của hắn.

Vốn còn tưởng rằng người ra tay đối phó hắn sẽ là Kim Ngọc Lăng của Kim Tiền bang, không nghĩ tới lại là Diêm Huyền của Thiên Hạ Minh.

“Kim Phong Tế Vũ Lâu biết thì thế nào, ngươi muốn trông cậy vào Quan Thất sao? Phỏng chừng hắn hiện cũng gặp phải đối thủ rồi.”

Diêm Huyền mở miệng nói.

“Như vậy sao? Thật sự tính toán hay, xem ra là các ngươi an bài Tô chưởng giáo hẹn ta.”

Bạch Sầu Phi nhìn Diêm Huyền nói.

"Ngươi tin nhầm người rồi!"

Diêm Huyền nói.

Bên kia, Tô Thần bên một mực chờ đợi Bạch Sầu Phi đến.

Đột nhiên nhìn thấy pháo hoa trên bầu trời, đồng tử co lại.

“Nửa đường động thủ rồi!”

Sắc mặt Tô Thần trở nên âm trầm.

Lúc này, Âm Khoát Hải đi tới trước mặt Tô Thần.

“Tô chưởng giáo, lần này đa tạ ngươi, nhưng mà Bạch Sầu Phi không tới thuyền hoa cho nên ước định giữa chúng ta không có hiệu lực.”

“Ta sẽ không lưu lại nơi này!”

Âm Khoát Hải nói xong xoay người chuẩn bị rời đi.

Thế nhưng sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi, vì có một thanh trường đao đâm xuyên qua ngực hắn.

“Ngươi!”

Hắn muốn nói gì đó nhưng lại có một bàn tay rơi vào trên đầu hắn, đánh đầu hắn lún xuống cổ.

“Cường giả Thiên Nhân cảnh bị đánh lén cũng sẽ chết!”

Tô Thần chậm rãi rút Tế Vũ Đao khỏi thân thể đối phương, lạnh giọng nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right