Chương 445: Tứ hoàng tử mai phục, thành công
. . . .
Nghe vậy, Thất hoàng tử Lưu Dụ trầm giọng nói:
"Hẳn là đối phương chưa rời khỏi bao lâu, ngươi nhanh chóng phái người phong tỏa Tiểu Tướng tự, nhìn xem không thể tra được gì hay không?"
“Còn nữa, thông báo cho Trấn Phủ Ti, bảo bọn họ tới điều tra, phải cho ta kết quả trong vòng ba ngày.”
"Điện hạ, khách hành hương đông đảo, phong tự chỉ sợ không ổn, ta đề nghị tra rõ, người không có hiềm nghi cứ cho rời khỏi trước!"
Thiên Tuệ thiền sư tiến lên nói.
“Vậy dựa theo ý của đại sư!”
Bùi thống lĩnh ngươi làm đi.
Thất hoàng tử mở miệng nói.
Thiên Tuệ thiền sư thấy thế gật đầu với tăng nhân bên cạnh:
"Trợ giúp Bùi thống lĩnh, kiểm tra khách hành hương trong chùa!"
“Tuân lệnh!:
Tăng nhân lập tức lĩnh mệnh cùng Bùi Văn bên cạnh Thất hoàng tử dẫn người kiểm tra khách hành hương.
Chẳng qua lúc này Mộ Dung Phục và Tiếu Nhược Yến đã xuống núi.
“Công tử, bây giờ chúng ta làm gì?”
Giết chết Đan Dương quận chúa rồi, thù đã được báo, Tiếu Nhược Yến có chút mê mang.
"Ở lại Kinh sư, chúng ta có thể ngắm cảnh Kinh sư và thưởng thức một số món ngon!"
Mộ Dung Phục mở miệng nói.
Kiếp trước hắn một lòng theo đuổi phục quốc, đánh mất quá nhiều thứ.
Đời này hắn muốn thả lỏng một đoạn thời gian, tìm hiểu tình huống cụ thể của vương triều Đại Chu.
Trong sách cũng chỉ là trong sách, vẫn có chút khác biệt do với hiện thực.
Hống hồ hắn cũng nhìn ra tâm niệm của Tiếu Nhược Yến quá nặng.
Có khả năng sinh ra tâm ma, gây ảnh hưởng xấu đến tu hành võ đạo.
Trên một con đường đi tới khu lăng mộ hoàng gia.
Xe ngựa của Tứ hoàng tử Lưu Long dừng lại.
Mã phu đánh xe cùng với mấy tên hộ vệ đã ngã xuống.
Có hai người xuất hiện trước xe ngựa.
Hai người đều đeo mặt nạ, trong đó người đeo trường thương đứng phía sau một người.
“Tứ hoàng tử, đợi ngươi thời gian dài như vậy, cuối cùng cũng ra khỏi hoàng thành.”
“Hôm nay để cho ta lấy đầu của Tứ hoàng tử.”
Giọng nói lạnh lẽo của người cầm đầu vang vọng.
“Hừ! Ngươi chính là thủ lĩnh Hoàng Tuyền Bất Quy, chờ ngươi đã lâu!”
Lúc này có một giọng nói trầm thấp từ trong xe ngựa truyền ra, sau đó rèm xe ngựa bị vén lên, chỉ là bàn tay vén rèm thô to, căn bản không giống tay hoàng tử.
Nhìn thấy bàn tay vươn ra, đồng tử trong mắt nam tử đeo mặt nạ đột nhiên co rụt lại.
Một trong năm phó điện chủ của Trấn Phủ Ti, Nhạc Sơn, người này ra khỏi xe ngựa, ánh mắt cảnh giác nhìn hai người đeo mặt nạ.
“Nhạc Sơn, không nghĩ tới trong xe ngựa lại là ngươi.
Xem ra lần này ta bị Tứ hoàng tử tính kế, Tứ hoàng tử đâu?”
Người đeo mặt nạ trầm giọng nói.
“Muốn gặp Tứ hoàng tử, chờ ta bắt được ngươi, ngươi có thể gặp.”
Nhạc Sơn hừ lạnh một tiếng.
“Thủ lĩnh, ta ngăn hắn lại, ngươi đi trước!”
Nam tử lưng đeo trường thương mở miệng nói.
“Các ngươi không đi được.”
Nhạc Sơn vừa nói vừa nhấc chân giậm mạnh xuống đất, thân thể bắn về phía người đeo mặt nạ, bàn tay nắm chặt, nắm tay bộc phát ra sát khí mãnh liệt, quyền ảnh bao phủ đối phương.
Cuồng phong nổi lên.
Ầm!
Lúc này nam tử đeo trường thương xoay người, xuất hiện dưới quyền ảnh của Nhạc Sơn.
Trường thương đâm ra.
Đinh, đinh, đinh!
Trong khoảnh khắc quyền ảnh va chạm với trường thương, phát ra âm thanh kim loại va chạm.
Bùm!
Sau đó những quyền ảnh cùng trường thương này đều hội tụ tại một điểm.
Ầm!
Thân hình hai người nhanh chóng tác, bất quá nam tử lưng đeo trường thương lui nhiều bước hơn, tay cầm trường thương run rẩy.
Có thể thấy được hắn không phải là đối thủ của Nhạc Sơn.
Trên bàn tay của Nhạc Sơn có một bộ quyền sáo kim loại phát ra hàn quang.
Đây cũng là nguyên vì sao nắm tay của hắn có thể va chạm với trường thương của đối phương.
“Giết!”
Thế nhưng nam tử lưng đeo trường thương cũng không có e ngại mà quát to một tiếng.
Tiếp tục cầm thương đạp bước, trường thương trong tay giống như lôi đình công kích Nhạc Sơn.
Hừ!
Nhạc Sơn hừ lạnh một tiếng, bàn tay nắm thành quyền, thân hình của hắn đột nhiên hóa thành một đạo tàn ảnh, đầu tiên tránh né trường thương của đối phương sau đó ầm ầm ra quyền.
“Thiên Lục Thần Quyền!”
Quyền ảnh nháy mắt biến ảo thành mấy đạo, quyền ảnh bao phủ thân thể nam tử xuất thương.
Nam tử muốn thu hồi trường thương ngăn cản công kích của Nhạc Sơn nhưng tốc độ của Nhạc Sơn nhanh hơn hắn.
Quyền ảnh rơi vào trên thân thể đối phương.
Bùm!
Nam tử trường thương bị quyền ảnh của Nhạc Sơn đánh bay ngược ra ngoài phun một ngụm máu tươi, dùng trường thương trong tay chống đỡ mới có thể ổn định thân hình.
Một kích đắc thủ.
Khí tức xung quanh Nhạc Sơn tăng vọt, giơ tay vỗ vào đầu nam tử cầm trường thương.
Tên thủ lĩnh đeo mặt nạ thấy thế hóa thành ba ảo ảnh xuất hiện trước người nam tử cầm trường thương, vỗ một chưởng.
Ầm!
Quyền chưởng va chạm, có không khí bạo liệt vang lên.
Thân thể Nhạc Sơn bị chấn lui.
Tại thời điểm hắn lui thì cánh tay nổ tung, lộ ra xương trắng.
Phốc!
Hắn phun ra một ngụm máu tươi.
Sau khi phun máu, lồng ngực cũng xuất hiện chỗ lòm hình bàn tay.
Nhất kích tam trọng kình.
Giờ phút này thương thế của hắn còn nặng hơn cả nam tử cầm trường thương.
Tứ hoàng tử Lưu Long đang ở một chỗ không xa quan chiến.
Bên cạnh hắn cóo hai người, một lão giả mặc trường bào màu nâu, khuôn mặt bình thường, ánh mắt lão giả vẫn luôn chú ý tới thủ lĩnh Hoàng Tuyền Bất Quy.
“Hoàng Tuyền Tam Trọng Kình, Điệp Ảnh Tam Trọng, thực lực tại Thiên Nhân cửu nạn!”
Thấy đối thân hình đối phương biến ảo ba lần, lão giả không khỏi mở miệng nói.
Cạnh lão giả là một đại hán lưng đeo song chùy, thân hình cao lớn, thân hình cao lớn phối hợp cự chùy làm cho người ta có cảm giác áp bách rất mạnh.
Nhưng mắt hắn không lớn.
Điều này nói đại hán là một người có tâm tư kín đáo.
Không có tỷ lệ nghịch với thân hình hắn.
“Ta không theo kịp tốc độ của hắn, hẳn là Mị Ảnh Vô Tướng Bộ của Chung lão có thể đuổi kịp.”
Đại hán mở miệng nói.
"Trong thời gian ngắn có thể đuổi kịp, nhưng muốn ngăn cản đối phương thì phải xem khí kình trong cơ thể còn đủ hay không!"
Lão giả được gọi là Chung lão mở miệng nói.
“Vậy ta sẽ giao thủ với hắn trước!”
Bùm!
Đại hán giậm chân, mặt đất vỡ vụn, thân hình hắn phóng lên không giống như đại bàng tung cánh.
Trên không trung, hai tay đại hán cầm lấy cự chùy oanh kích thủ lĩnh Hoàng Tuyền Bất Quy.
Thân thể và vũ khí ma sát với không khí phát ra tiếng nổ lốp bốp.
Khiến tâm thần người ta không khỏi rung động.
“Cái gì!”
Tên đeo mặt nạ vẫn luôn đề phòng chung quanh.
Tứ hoàng tử không có ở trong xe ngựa, nói rõ đối phương bố cục chờ hắn mắc câu, cho nên ngoại trừ Nhạc Sơn ra chắc chắn còn cao thủ khác.
Lực lượng cuồng bạo quét tới.
Đồng tử trong mắt thủ lĩnh Hoàng Tuyền Bất Quy đột nhiên co rút lại, cảm giác nguy hiểm mãnh liệt lan tràn.
Không có khả năng đón đỡ!
Ầm!
Song chùy rơi xuống, mặt đất bị đập ra một cái hố to, bụi đất mù mịt, thủ lĩnh Hoàng Tuyền Bất Quy đứng trước hố to, mắt nhìn hố to mà khóe miệng không khỏi co rút.
Nếu hắn bị đập trúng, cho dù có khí kình, không chết cũng trọng thương.
“Hoàng Tuyền U Minh Chỉ!”
Tránh né một kích xong, thủ lĩnh Hoàng Tuyền Bất Quy lập tức xuất thủ, khí kình từ ngón tay bắn về phía cổ họng đại hán.
Đang!
Nhưng lúc này có một thanh thiết chùy ngăn chặn một kích.
“Song chùy, vòng xoáy!”
Sau khi ngăn trở một kích, song chùy trong tay đại hán vũ động, một cỗ khí kình cuồng bạo từ song chùy lan ra, bao phủ thủ lĩnh.
Hắn muốn dùng lực lượng cường đại áp chế thân thể đối phương.
Đúng lúc này có một bóng người màu xám đột nhiên lao ra, bàn tay giống như cây khô vỗ về phía lưng thủ lĩnh Hoàng Tuyền Bất Quy.
“Thủ lĩnh cẩn thận!”
Nam tử cầm trường thương thấy thế thân hình đột nhiên lao tới.
Bùm!
Bàn tay lão giả ấn trên người nam tử cầm trường thương.
Thân hình nam tử cầm trường thương bị đánh bay, miệng phun ra máu tươi, sau đó ngã xuống, hình như không còn hơi thở.
“Hóa Ảnh Điệp Ảnh!”
Nhìn thấy cảnh bày, thủ lĩnh Hoàng Tuyền Bất Quy quát khẽ một tiếng, ngăn trở khí kình chung quanh, thân thể hóa thành ba ảo ảnh, nháy mắt biến mất trước mặt bọn họ.
“Trốn! Thật đúng là có thể trốn!”
Đại hán lạnh giọng nói.
Lúc này Chung lão đi tới trước mặt nam tử bị hắn một chưởng đập chết.
Ngón tay điểm tới!
Khụ khụ!
Nam tử cầm trường thương ho khan một trận, khí cơ khôi phục, nhưng hai tay lão giả khẽ động phong tỏa toàn bộ huyệt đạo trên thân hắn, sau đó mang đối phương tới trước mặt Tứ hoàng tử.
"Điện hạ, kế hoạch hoàn thành!"
Lão giả nói.
Mục đích lần này của bọn họ là bắt người bên cạnh thủ lĩnh Hoàng Tuyền Bất Quy.
Có thể trở thành thủ lĩnh Hoàng Tuyền Bất Quy, tất nhiên ngươi kia có nhiều thủ đoạn, không nhất định có thể bắt được, huống hồ nếu đối phương liều mạng còn có thể khiến bọn họ tổn thất.
Cho nên bắt người bên cạnh hắn là hữu dụng nhất, có lợi nhất.