Chương 467: Dẫn ra, giết ngươi
. . . .
Trong điện tràn ngập huyết tinh, Quan Thất thu liễm khí tức trên người, lau chùi vết máu trên nắm tay.
Có vẻ vẫn chưa đánh sảng khoái.
“Lôi Cửu Động đã ra tay, lần này thuận tiện giải quyết hắn, bắt lấy Quỷ Vực!”
Quan Thất trầm giọng nói.
Từ miệng Thiên Diện Hồ có thể biết được có thể Lôi Cửu Động đã ở bên ngoài Vô Địch Môn.
“Chúng ta dẫn hắn ra rồi chém giết.”
“Công Tôn Tẩu, ngươi còn muốn trốn tới khi nào?”
Lúc nói chuyện, Độc Cô Vô Địch nhìn ra ngoài cửa điện, trầm giọng nói.
Côn Vũ chạy tới, ra tay bị giết.
Công Tôn Tẩu theo sau nhưng không ra tay, trốn ở một bên.
Nghe Độc Cô Vô Địch nói vậy, Công Tôn Tẩu trốn nhanh chóng nhảy vào trong đại điện.
“Ra mắt môn chủ, ta...”
Hắn muốn biện giải nhưng lại không biết nên nói như thế nào, dù sao chính mình vừa rồi sợ chết không có ra tay.
Thịch!
Hắn chưa nói xong thì Độc Cô Vô Địch đã vỗ một chưởng vào ngực.
Phù!
Hắn phun ra một ngụm máu tươi.
“Môn chủ tha mạng! Môn chủ tha mạng!”
Công Tôn Tẩu lập tức cầu xin tha thứ.
“Ta không giết ngươi, Thiên Diện Hồ nói Lôi Cửu Động theo đuôi nàng mà đến, nhưng hắn không xuất hiện, hẳn là đang ở ngoài Vô Địch Môn, ngươi ra ngoài dẫn hắn xuất hiện đi.”
Độc Cô Vô Địch lạnh giọng nói.
“Thuộc hạ nhất định sẽ dẫn Lôi Cửu Động ra tay!”
Công Tôn Tẩu nói.
"Hy vọng ngươi có thể làm tốt, nếu không thì chưởng lực ta lưu lại trong cơ thể ngươi sẽ tiến vào nội tạng, để nội tạng của ngươi bạo liệt mà chết!”
Độc Cô Vô Địch nói.
“Đa tạ môn chủ!"
Công Tôn Tẩu ôm ngực, đi ra ngoài điện.
Hiện tại trong lòng hắn hi vọng Thiên Diện Hồ nói thật.
Cũng hy vọng Lôi Cửu Động ở ngoài Vô Địch Môn.
Lúc này, ở một chỗ bên ngoài Vô Địch Môn.
Lôi Cửu Động và Từ Hùng đang đứng quan sát.
“Đại đương đầu, bây giờ hẳn là bên trong đang giao thủ, chúng ta không vào xem sao?”
"Ta vốn muốn đi xem nhưng sợ Thiên Sơn Phái hiểu lầm, cho nên chúng ta cứ ở chỗ này chờ, chờ người Thiên Sơn Phái người đi ra rồi lại vào!"
Lúc Lôi Cửu Động nói chuyện, khẽ cau mày.
“Người của Thiên Sơn Phái vào một lúc rồi, theo lý thì đã xử lý xong, nhưng bây giờ còn chưa đi ra?”
Trong lòng hắn trầm tư, bỗng nhiên thấy một bóng người từ trong chạy nhanh ra ngoài.
Bóng người chạy như bay, trong miệng còn phun một ngụm máu tươi.
“Đại đương đầu, đó là Công Tôn Tẩu, xem ra Độc Cô Vô Địch và Quan Thất đã chết!”
Từ Hùng thấy Công Tôn Tẩu chạy ra mở miệng nói.
"Bất quá không thể thả Công Tôn Tẩu rời đi, trước đó tìm hiểu tình huống từ trong miệng hắn trước rồi lại ra tay giải quyết!"
Lôi Cửu Động nói.
Thân hình hai người hướng về phía Công Tôn Tẩu thoát đi.
Trong một khu rừng.
Công Tôn Tẩu càng chạy càng lo lắng, hắn sợ Lôi Cửu Động không ở bên ngoài.
“Công Tôn tiên sinh, có chuyện gì mà gấp như vậy?”
Trong lúc hắn đang lo lắng, một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai Công Tôn Tẩu.
Công Tôn Tẩu đang chạy nghe tiếng liền âm thầm vui vẻ, nhưng sắc mặt lại thay đổi, bước chân không dừng lại một chút nào.
Nhưng trước mặt hắn có một bóng người xuất hiện, chính là Từ Hùng.
“Từ đương đầu, sao ngươi lại xuất hiện ở đây?”
Bước chân dừng lại, Công Tôn Tẩu cảnh giác nhìn Từ Hùng.
“Công Tôn tiên sinh, xem ra thương thế của ngươi không nhẹ, Vô Địch Môn các ngươi đã xảy ra chuyện gì? Nói cho ta biết, có lẽ ta có thể trợ giúp Công Tôn tiên sinh.”
Từ Hùng nhìn Công Tôn Tẩu nói.
"Từ đương đầu, môn chủ và Quan Thất tiên sinh bị người của Thiên Sơn Phái giết chết, hiện tại người của Thiên Sơn Phái đang ở trong bảo khố của Vô Địch Môn!"
“Bên ta có mật thư của môn chủ lưu lại trước khi chết, đưa tới Khánh Thành.”
Công Tôn Tẩu nói.
“Ngươi không đưa được rồi!”
Lúc này Lôi Cửu Động ở trong chỗ tối đi ra.
“Lôi đương đầu, ngươi có ý gì!”
Công Tôn Tẩu nhìn thấy Lôi Cửu Động, sắc mặt thay đổi.
“Ý của ta rất đơn giản, đó chính là tiễn ngươi lên đường!”
Lúc này Từ Hùng híp mắt lại, chân đạp đất, thân hình vọt thẳng tới Công Tôn Tẩu.
“Ngươi!”
Công Tôn Tẩu nhanh chóng lui về phía sau.
Nhưng đối phương có tốc độ cực nhanh, mắt thấy bàn tay đối phương sắp bắt được đầu hắn.
“Môn chủ cứu ta!”
Công Tôn Tẩu hô to lên.
Hắn hô làm cho Từ Hùng ngẩn ra, tốc độ chậm lại một chút, tuy rằng chậm lại một chút nhưng không dừng.
Ngay khi bàn tay hắn muốn tới gần Công Tôn Tẩu.
Thân thể Công Tôn Tẩu bị một cỗ hấp lực khổng lồ trực tiếp hút đi.
Từ Hùng cấp tốc lui về phía sau, ánh mắt nhìn Độc Cô Vô Địch xuất hiện sau lưng Công Tôn Tẩu, trán toát mồ hôi lạnh, không khỏi nhìn về phía Lôi Cửu Động.
“Đi thôi!”
Lôi Cửu Động xoay người rời đi.
“Lôi đương đầu đã đến làm sao có thể rời đi được?”
Thân hình Quan Thất xuất hiện trước mặt Lôi Cửu Động.
“Quan Thất, Độc Cô Vô Địch, các ngươi không có chuyện gì sao?”
“Chết tiệt!”
Lúc Lôi Cửu Động nói chuyện, trong lòng thầm nghĩ.
Quan Thất và Độc Cô Vô Địch đều không có việc gì, vậy nói rõ người của Thiên Sơn Phái đã xảy ra chuyện.
Nhưng trong lòng hắn cảm thấy khó hiểu, bên Phong Bi Họa có hai cao thủ Thiên Nhân bát nạn, đặc biệt là thực lực của Phong Bi Họa sắp bước vào Thiên Nhân cửu nạn.
“Chẳng lẽ Lôi đương đầu hi vọng chúng ta có việc gì?”
Độc Cô Vô Địch nhìn Lôi Cửu Động nói.
“Đương nhiên không hy vọng, bất quá Độc Cô huynh, các ngươi ngăn cản ta là có ý gì?”
Lôi Cửu Động xoay người nhìn Độc Cô Vô Địch nói.
“Giết ngươi!”
Lúc này Quan Thất mở miệng nói.
“Giết ta!”
Lôi Cửu Động tỏ vẻ kinh ngạc nhưng lại lập tức giơ tay vỗ một chưởng về phía Quan Thất.
Tuy rằng hắn không biết trong Vô Địch Môn đã xảy ra chuyện gì, nhưng hắn biết chỉ có qua cửa ải Quan Thất mới có cơ hội rời đi.
Lôi Cửu Động vừa ra tay, lôi quang lóe lên trong lòng bàn tay, có tiếng nổ vang rền.
Thân hình hắn hóa thành tàn ảnh.
Vừa ra tay biểu hiện thực lực rất mạnh.
Hắn có thể trở thành bằng hữu với Phong Bi Họa, sao thực lực có thể kém được chứ.
Phong Bi Họa có thực lực tại Thiên Nhân bát nạn, Lôi Cửu Động hắn tự nhiên cũng tương tự.
Nếu không hắn cũng không thể trở thành đại đương đầu Quỷ Vực.
Quan Thất nhìn thấy thực lực của Lôi Cửu Động, trong mắt tràn ngập sự hưng phấn.
Lúc trước Mai Ảnh kia giao thủ, vốn đánh rất sảng khoái nhưng sau đó vì Phong Bi Họa chết mà tâm thần dao động xuất hiện sơ hở, bị hắn nắm lấy cơ hội đánh chết.
Như vậy xem ra cũng có chút thắng mà không võ.
Hôm nay Lôi Cửu Động làm cho hắn nổi lên hứng thú.
Quan Thất tung quyền.
Nắm tay như bão táp mưa sa không ngừng vung ra, quyền kình hóa thành tiên thiên phá thể kiếm khí dày đặc.
Trong nháy mắt tạo thành bão táp cuồn cuộn va chạm với bàn tay có lôi đình của đối phương.
Ầm ầm ầm ầm!
Một loạt tiếng nổ vang kịch liệt xuất hiện từ lúc bọn họ giao thủ.
Trong lúc nhất thời, lôi quang lấp lóe khí kình tung hoành.
Mắt thường có thể thấy được khí kình khủng bố như thủy triều lan ra bốn phía, bụi đất tàn sát bừa bãi.