Chương 317: Quan Thất, phá thể vô hình kiếm khí, một trận chiến vô địch
. . . .
Hô hô!
Bầu không khí trở nên áp lực vì khí lưu màu đen xuất hiện.
Một số người chịu không nổi áp lực, bắt đầu lui về phía sau.
Độ Nguyên, Độ Huyền, Độ Hải hội tụ lại cùng một chỗ, sắc mặt ngưng trọng nhìn chằm chằm Quan Thất.
“Các hạ là ai!”
Độ Nguyên hòa thượng ngưng trọng nhìn Quan Thất.
“Tại hạ Quan Thất đến từ Thiên Nhai các, hiện giờ tọa trấn Kim Phong Tế Vũ Lâu chín quận phương bắc!
Quan Thất mở miệng nói.
Lúc nói chuyện, trên người bộc phát ra một cỗ khí tức bá đạo tuyệt đối.
Quan Thất chính Thất Thánh Chủ của Mê Thiên Minh trong Luận anh hùng, là một người nắm giữ quyền thế nên khí thế phát ra rất mạnh.
“Quan Thất!”
Nghe Quan Thất nói, ba người Độ Nguyên hòa thượng nhướng mày.
Không nghĩ tới bên trong Kim Phong Tế Vũ Lâu lại có cường giả như Quan Thất.
Ba người không khỏi nhìn nhau một cái.
Khí tức trên thân ba người biến hóa, biến thành một cỗ khí kình duy nhất.
Khí kình này bộc phát hình thành từng gợn sóng màu đen lưu chuyển bên ngoài cơ thể bọn họ.
Thời điểm lưu chuyển có khí kình trong thiên địa tràn vào trong thân thể bọn họ.
Thiên nhân, thiên nhân có thể mượn lực lượng thiên địa.
Đương nhiên cỗ lực lượng mượn lấy còn phụ thuộc vào khả năng của bản thân.
Ba người mượn lực lượng trong thiên địa nên lực lượng trong cơ thể bắt đầu tăng vọt.
“Thanh Long Tự, Hắc Minh Hỗn Nguyên Công!”
“Không biết Quan Thất có thể sống sót khi ba người liên thủ hay không?”
Mạnh Thần Thông bên cạnh Mai Huyền Sương nói.
"Bọn họ không kiêng nể gì mượn lực lượng thiên địa như thế, là ỷ vào Kim mai bình sao?"
Mai Huyền Sương mở miệng nói.
Nàng không có hứng thú với sống chết của Quan Thất.
Nàng chỉ để ý Kim mai bình kia thôi.
“Hẳn là vận dụng Kim mai bình có tác dụng phụ, chúng ta không thấy được mà thôi, nếu như bọn họ có thể không kiêng nể gì mà dùng, chúng ta vẫn nên rời Lĩnh Nam quận sớm đi cho thỏa đáng."
Mạnh Thần Thông nói.
“Tác dụng phụ!”
Ánh mắt Mai Huyền Sương nhìn về phía Độ Nguyên hòa thượng.
Người sử dụng Kim mai bình chính là Độ Nguyên hòa thượng, nếu như có tác dụng phụ, vậy sẽ tác động lên thân Độ Nguyên hòa thượng.
Nhưng nàng quan sát một lúc lại không phát hiện bất kỳ điểm khác thường nào.
"Nhìn kỹ, lần này bọn họ ra tay thì kinh mạch trong cơ thể sẽ đứt gãy, đến lúc đó tất nhiên phải sử dụng Kim mai bình!"
Mạnh Thần Thông nói:
Đao nô đứng trước mặt Tử Hàn Nguyệt, thần sắc bình tĩnh.
“Đao nô tiền bối, Quan Thất có thể ngăn cản bọn Độ Nguyên hòa thượng không?”
“Nếu như ngăn cản được thì có thể bức Độ Nguyên hòa thượng sử dụng Kim Mai Bình lần nữa!”
Tử Hàn Nguyệt nói.
"Độ Nguyên không thể sử dụng Kim Mai Bình, nếu sử dụng lần nữa tất nhiên phải là Độ Huyền hoặc Độ Hải!"
"Lại sử dụng Kim Mai Bình thì Độ Nguyên hòa thượng sẽ nhập ma, đến lúc đó không còn là chính mình nữa."
Đao nô lạnh giọng nói.
Từ trong lời nói của hắn, có thể biết được hắn hiểu rõ Kim Mai Bình.
“Nhập ma sao?”
Ánh mắt Tử Hàn Nguyệt ngưng tụ.
Nàng lại nhìn về phía chiến trường.
Lúc này trên chiến trường.
Khi khí tức trên người đối phương tăng vọt.
Quan Thất dẫn đầu tấn công, thân hình trực tiếp lao tới.
Khí kình khổng lồ giống như hồng thủy áp tới ba người.
“Cho dù các ngươi mượn lực lượng trong thiên địa thì thế nào, khí tức của bản thân ta có thể áp chế các ngươi.”
Ầm!
Ba người Độ Nguyên hòa thượng đồng thời đánh ra một quyền.
Ba cỗ quyền kình hội tụ cùng một chỗ va chạm với nắm tay của Quan Thất.
Bùm!
Hai cỗ lực lượng va chạm tạo thành một cỗ phong bạo thổi quét cả khu vực.
Trong nháy mắt, Quan Thất Bàn nâng bàn tay lên, vô hình kiếm khí lập tức cắt đôi phong bạo, thân hình hắn nhanh chóng xuất hiện trước mặt Độ Nguyên hòa thượng.
Độ Nguyên Hòa là kẻ mạnh nhất trong ba người.
Quan Thất hắn muốn chiến với người mạnh nhất.
Ầm!
Một quyền mạnh mẽ nện thẳng vào mặt Độ Nguyên hòa thượng.
Lúc này hai người còn lại cũng công kích Quan Thất.
Quan Thất xuất quyền ngăn cản, hai tay Độ Nguyên hòa thượng kết ấn, Long hổ đại thủ ấn.
Sau đó hắn vỗ một chưởng, bên trong khí kình xuất hiện hư ảnh long hổ, tràn ngập sát phạt chi khí.
Quan Thất một đối ba, tuy rằng không rơi vào thế hạ phong nhưng hình như cũng không chiếm thượng phong.
Bốn người xen lẫn giằng co với nhau.
Ba người Độ Nguyên hòa thượng liên thủ trôi chảy, Quan Thất vừa tìm được khe hở thì người còn lại lập tức bổ sung.
Chiến đấu kịch liệt dị thường.
“Quan Thất đang thăm dò bọn họ sao?”
Nhìn tình hình chiến đấu, Tô Thần thầm nghĩ.
Phá thể vô hình kiếm khí của Quan Thất có thể xuất hiện từ mọi vị trí trên cơ thể.
Đúng lúc Tô Thần suy nghĩ thì Quan Thất Nhất tung một quyền ngăn cản Độ Hải hòa thượng, khi ngăn cản Độ Hải hòa thượng rồi hắn lại trở tay tung một quyền hướng về phía Độ Huyền hòa thượng.
Độ Nguyên hòa thượng lập tức hỗ trợ.
Nhưng đúng lúc này từ hai lông mày Quan Thất lại có hai cỗ kiếm khí sắc bén bắn ra.
Trực tiếp đâm thủng mắt Độ Huyền hòa thượng.
“Không!”
Độ Huyền hòa thượng kêu la thảm thiết che mắt lui về phía xa xa.
Lúc này Độ Nguyên hòa thượng muốn trợ giúp Độ Huyền hòa thượng.
Nhưng công kích của Quan Thất cũng đã tới.
Hắn cũng sẽ không cho đối phương cơ hội cứu trợ Độ Huyền hòa thượng.
Thượng Quan Kim Hồng cũng ra tay, kim hoàn lập tức bay ra.
Độ Huyền hòa thượng đã bị đâm mù hai mắt, dùng lỗ tai nghe được âm thanh kim hoàn ma sát với không khí nhưng mà không thể tránh thoát.
Cổ lại bị đánh gãy.
Răng rắc!
Lần này không có sự trợ giúp của Kim Mai Bình, Độ Huyền hòa thượng không thể đứng lên nữa.
Bởi vì hắn đã không còn hơi thở.
Lúc này Quan Thất lại lui về phía sau, không ra tiếp tục ra tay đối phó Độ Huyền và Độ Nguyên.
Hắn muốn nhìn xem lần này Kim Mai Bình còn có thể cứu giúp Độ Huyền hay không.
Độ Nguyên hòa thượng nhanh chóng đi tới trước mặt Độ Huyền, điều tra tình huống của Độ Huyền hòa thượng.
Sắc mặt đại biến, lập tức dùng ánh mắt dữ tợn nhìn về Quan Thất.
“Quan Thất, ta muốn ngươi chết!”
Độ Nguyên hòa thượng gầm nhẹ.
Trong lúc hắn gầm gừ thì trong mắt lại có vài sợ tơ màu đen hiện lên, tơ đen dần dần muốn bao trùm ánh mắt của hắn.
“Sư huynh!”
Độ Hải ở bên cạnh hắn lập tức quát một tiếng.
Tiếng rống như sư tử gầm.
Tơ đen trong mắt Độ Nguyên hòa thượng bắt đầu rút đi.
“Quan Thất, hôm nay chúng ta nhất định phải giết ngươi!”
Độ Nguyên hòa thượng gầm nhẹ.
“Giết ta, ba người các ngươi liên thủ cũng không phải là đối thủ của ta, chỉ còn hai người các ngươi làm sao giết đây?”
“Vừa rồi ngươi muốn nhập ma sao?”
“Ta rất muốn xem thực lực của ngươi sau khi nhập ma, nói thật là hiện tại các ngươi đã không còn giá trị.”
"Ta đã thăm dò năng lực của Kim Mai Bình xong, cũng nên tiễn các ngươi lên đường!"
“Hy vọng thiếu các chủ thích Kim mai bình này!”
Quan Thất mở miệng nói.
Nghe được lời Quan Thất nói, người quan chiến ngẩn ra, sau đó bắt đầu tò mò thiếu các chủ trong miệng hắn là ai.
“Quan Thất đang giúp ta dương danh sao?”
Trong bóng tối, Tô Thần không khỏi thầm nghĩ.
Danh tiếng trong giang hồ luôn luôn hữu ích.
Thanh danh tốt, được gọi là đại hiệp, người người kính ngưỡng.
Có tiếng xấu thì người người kiêng kị.
“Giết!”
Trong lúc mọi người đang suy đoán.
Quan Thất tiếp tục tay, phá thể vô hình kiếm khí hoàn toàn triển khai, chung quanh tràn ngập kiếm khí.
Kiếm khí vô cùng sắc bén, có thể đâm thủng hết thảy bao phủ hai người Độ Nguyên và Độ Hải.
Đã thăm dò xong, không cần lưu hai người này lại làm gì.
Độ Nguyên và Độ Hải bị kiếm khí bao phủ mà kinh hãi.
Bọn họ muốn thoát khỏi.
Trong mắt Độ Nguyên hòa thượng lại có tơ đen xuất hiện, nhưng tơ đen lưu chuyển rất chậm.
Xuy xuy xuy!
Trên thân hai người bắt đầu xuất hiện vết thương.
Muốn ngăn cản nhưng khí kình lại bị vô hình kiếm khí cắt nát.
Bành bành!
Vô hình kiếm khí phá thể mà vào, thân thể cả hai trực tiếp ngã ra mặt đất, máu tươi từ trong thân thể bắt đầu chảy ra.
Mà Kim mai bình rơi khỏi người Độ Nguyên hòa thượng.
Quan Thất chậm rãi đi tới trước Kim mai bình rồi nhặt lấy.
"Ta còn tưởng rằng có người không sợ chết, sẽ tới cướp đây?"
Quan Thất hướng về phía bóng tối hừ lạnh một tiếng sau đó nhét Kim mai bình vào trong ngực.