Chương 549: Cái Bang, chúng ta đến từ Cái Bang

person Tác giả: Thăng Đấu Yên Dân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:05 visibility 1 lượt đọc

Chương 549: Cái Bang, chúng ta đến từ Cái Bang

Lúc này, ở Lạc Thành Trường Hà quận Giang Nam, mưa dầm kéo dài khiến không khí có chút ẩm ướt.

Trong một gian miếu đổ nát có một đống lửa đang cháy.

Một tên trưởng lão chín túi cùng với một tên trưởng lão tám túi đang đun một bình nước nóng.

Trưởng lão chín túi tên là Lục Hữu Vi, trưởng lão tám túi tên là Điền Hổ.

Kiều Phong thì đứng trước phòng nhìn màn mưa bên ngoài.

“Hôm nay ở Lạc Thành, chúng ta thu nạp được bao nhiêu người?”

Kiều Phong mở miệng hỏi.

"Bang chủ, chúng ta thu nạp không được nhiều đệ tử Cái Bang lắm, ước chừng năm trăm người, bây giờ ôn dịch lan tràn, chúng ta không đủ thảo dược!"

Một tên trưởng lão tám túi đang châm lửa mở miệng nói.

“Tra được thảo dược hiện giờ tập trung trong phủ đệ của người nào không?”

Kiều Phong mở miệng nói.

“Bang chủ, ta đã tra được, thảo dược đều tập trung trong phủ Liệt Ngao ở Trường Dương quận, Liệt Ngao thuộc dòng chính Liệt gia Giang Nam, Trường Dương quận là địa bàn của Liệt gia.”

“Liệt gia, Liệt Ngao, mẫu tộc của Thất hoàng tử!”

“Gần đây bọn họ đang thông gia với tứ đại gia tộc Giang Nam, muốn gia tăng địa vị của Liệt gia ở khu vực Giang Nam.”

Kiều Phong thì thào nói.

"Chuyện này không có khả năng lắm, tứ đại gia tộc Giang Nam khống chế một nửa thế lực ở Giang Nam, thông gian với Liệt gia chính là đứng về phía Thất hoàng tử."

"Bây giờ còn chưa tới thời điểm đặt cược, hẳn là bọn họ sẽ không lựa chọn như thế, có thể chỉ là Liệt gia làm trò để đối phó với hành động của đại hoàng tử ở khu vực Giang Nam!"

“Bang chủ, chúng ta có nên chặn một ở phủ đệ của Liệt Ngao không?”

Tên trưởng lão tám túi kia nói.

“Chúng ta có bao nhiêu bang chúng ở Trường Hà quận!

Kiều Phong sau đó hỏi.

"Ước chừng ba ngàn người, cộng thêm một trăm đệ tử lúc trước chúng ta mang theo.”

Trưởng lão Lục Hữu Vi mở miệng nói.

“Thực lực như vậy, có thể mang thảo dược và một ít lương thực cứu trợ thiên tai từ phủ đệ Liệt Ngao đi không?”

Kiều Phong mở miệng hỏi.

"Rất khó, quận thủ Trường Hà quận cùng với binh doanh hộ thành hộ thành, còn có thống lĩnh Nam Trấn Phủ Ti đều là người của Thất hoàng tử, một khi bên Liệt Ngao xảy ra chuyện, không chỉ có quận thủ hỗ trợ, hộ thành và người Nam Trấn Phủ Ti đều sẽ xuất hiện."

"Còn có thế lực bên Lạc Thành, trên cơ bản đều bị Liệt gia khống chế, một khi có động tĩnh bọn họ cũng sẽ xuất động, đến lúc đó chúng ta sẽ tổn thất thảm trọng!"

“Quận thủ Trường Hà quận ở An thành, là một thành trì rất lớn, trong ngoài thành có không ít thế lực, Liệt gia chấp chưởng Trường Hà quận, như vậy thế lực ở bên này tuyệt đối không nhỏ.”

Thảo dược và lương thực cũng không phải đồ vật dễ vận chuyển, thời điểm mang đi có thể sẽ bị chặn lại, một khi lực lượng chặn lại quá mạnh, bên Cái Bang sẽ xuất hiện nhiều thương vong.

Hơn nữa có nhiều ăn mày chảy vào An Thành, chỉ sợ cũng sẽ dẫn đến một ít biến động.

Xem ra phải nghĩ biện pháp để đối phương đưa thảo dược và lương thực ra ngoài thành, chúng ta mới có thể động thủ.

Kiều Phong trầm giọng nói.

"Bang chủ, thật ra chúng ta có thể mua, công tử cho người bên kinh sư đưa tới một trăm vạn lượng ngân phiếu, hắn lén gom góp cho chúng ta ba mươi vạn lượng ngân phiếu, tất cả đều đã đến Trường Hà quận, chúng ta có thể dùng số tiền này mua thảo dược."

Trưởng lão tám túi mở miệng nói.

“Theo quan sát của ta, Liệt Ngao trữ dược liệu chỉ vì vơ vét của cải, không giống với người chế tạo ôn dịch.”

"Tuy rằng bọn họ có cấu kết nhưng khi có lợi ích to lớn đặt trước mặt, ta nghĩ Liệt Ngao sẽ bán ra những thảo dược kia!"

"Đến lúc đó nếu như hắn cầm tiền không bán, bang chủ và chúng ta có thể tự mình xuất thủ chém giết, cũng có thể khiến người Trường Hà quận kinh sợ, dương danh Cái Bang chúng ta!"

“Thời gian này chúng ta thu nạp đệ tử Cái Bang nhiều hơn một chút, thanh thế có thể lấn át bọn họ.”

“Cho dù bạo phát xung đột, chúng ta không bảo vệ thảo dược thì tổn thất cũng sẽ nhỏ đi.”

Trưởng lão tám túi Điền Hổ nói.

“Tốt, chúng ta khởi hành ngay trong đêm tới An Thành!”

Kiều Phong mở miệng nói.

Chỉ là lúc hắn nói chuyện, ánh mắt hơi ngưng tụ.

“Hình như có bằng hữu tới gặp chúng ta, không cho chúng ta đi!”

Kiều Phong nhẹ giọng nói.

Lúc này ở bên ngoài miếu nát có một đám người mặc áo tơi đang chạy như bay đến.

Dẫn đầu là ba người.

Chẳng mấy chốc bọn họ đã dừng lại bên ngoài miếu.

“Thống lĩnh, kẻ ở Lạc thành thu nạp khất cái đang ở bên trong.”

Sau lưng ba tên thống lĩnh, một người mở miệng nói.

Thế lực ở Trường Hà quận đều do Liệt gia quản lý, động tác của Kiều Phong đã bị người ta chú ý.

Đám người này là người từ An Thành Trường Hà quận đến Liệt gia.

Thất hoàng tử và Đại hoàng tử bên ngoài đình chỉ tranh đấu nhưng vẫn ngầm tiến hành, Đại hoàng tử còn đang thẩm thấu vào địa bàn của Thất hoàng tử.

Cho nên Liệt gia bên cực kỳ chú ý.

Một khi có nhân vật khả nghi xuất hiện, Liệt gia sẽ bị diệt theo.

Lần này tuy rằng kẻ khả nghi là mấy tên ăn mày không có nguy hại, thế nhưng nhân số đông đảo lại khiến cho bọn họ chú ý.

Liệt gia cử ba tên thống lĩnh tới.

Một người có được thực lực Thiên Nhân nhị nạn.

Hai người còn lại đều ở Luyện Phách đỉnh phong.

Về phần hơn mười người phía sau cũng đều ở Luyện Phách cảnh.

Đội hình xem như không yếu.

Dù sao bọn hắn sợ đây là bẫy do Đại hoàng tử thiết kế cho nên mang đến nhiều hảo thủ.

“Giết!”

Người cầm đầu quát to một tiếng.

Hơn mười người ở phía sau hắn nhao nhao rút trường đao ra chuẩn xong vào miếu nát.

Kẽo kẹt!

Cửa miếu bỗng nhiên mở ra.

Điền Hổ mặc áo cũ nát may tám cái túi từ bên trong đi ra, trong tay cầm gậy trúc.

Giống như không nhìn thấy người bên ngoài, hắn bước từng bước ra khỏi ngôi miếu.

Lúc này một nam tử cầm đao trực tiếp hướng Điền Hổ mà đi.

Nhưng khi hắn cầm đao xông tới, gậy trúc trong tay Điền Hổ chợt quét, sau đó rút về.

Gậy trúc cắm xuống đất, có máu tươi từ đầu gậy chảy xuống trộn lẫn với nước mưa trên mặt đất.

"Đánh đánh giết giết một tên khất cái như ta, không biết ta đã đắc tội các ngươi khi nào!"

Điền Hổ lạnh giọng nói.

Gậy trúc thật nhanh!

Mắt tên thống lĩnh cầm đầu lóe hàn quang, vừa rồi hắn không thấy đối phương ra tay.

“Không biết các ngươi có thể tránh khỏi gậy trúc của ta hay không?"

Điền Hổ lạnh giọng nói.

Hắn không thể hiện toàn bộ thực lực, dù sao thực lực của Thiên Nhân thất nạn sẽ gây chấn động.

“Giết!”

Thống lĩnh cầm đầu thấy thế, ánh mắt ngưng tụ, hai người ở bên cạnh cùng hơn mười người phía sau đồng thời công kích Điền Hổ.

Hơn mười tên Luyện Phách cảnh, hơn nữa còn là Luyện Phách cảnh thường xuyên được huấn luyện, cho dù gặp phải Thiên Nhân cảnh bọn họ cũng có thể vây giết.

Ánh đao, bóng mưa rơi, bóng người đan xen.

Nhưng có một vệt màu xanh nháy mắt vạch ngang hết thảy.

Hơn mười người ra tay dừng lại, sau đó ngã xuống mặt đất.

Máu tươi hòa với nước mưa hình thành một dòng nước máu chảy dài.

Thống lĩnh cầm đầu biến sắc, trong tay xuất hiện một thanh trường đao công kích Điền Hổ.

Lúc xuất đao, đao quang màu đen xé rách màn mưa chém tới.

“Tốc độ của ngươi vẫn quá chậm!”

Nhưng đao của hắn còn chưa tới thì thân hình Điền Hổ đã xuất hiện trước mặt, gậy trúc nâng lên trực tiếp xuyên thủng cổ họng đối phương.

“Các ngươi, các ngươi là ai?”

Tên thống lĩnh này ôm cổ họng bị đâm thủng của mình, khàn khàn nói.

“Cái Bang, chúng ta đến từ Cái Bang!”

Tiếng của Điền Hổ vang lên bên tai hắn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right