Chương 554: Liễu Thanh Dao hung ác, chết đạo hữu không chết bần đạo
Cái Bang hành động rất nhanh.
Tửu lâu, khách điếm, tiền trang và thanh lâu mà Liệt Ngao khống chế bị vây công trước.
Đệ tử Cái Bang xuất hiện như nước lũ, căn bản không cho đối phương phản ứng.
Đương nhiên cũng có kẻ phản kháng, nhưng trong đám ăn mày này có ba trăm đệ tử chính thức của Cái Bang, thực lực rất mạnh, cho dù phản kháng cũng không có tác dụng gì.
Chỉ nhiều hơn một bãi máu tươi.
Về phần Liệt phủ cũng bị một đám đệ tử Cái Bang bao vây, nhanh chóng dời đồ bên trong Liệt phủ.
"Bang chủ, lần này chúng ta đã có tài nguyên, kế tiếp tập trung phát triển là được, thảo được trong nhà kho hậu viện đã được vận chuyển ra ngoài, âm thầm phân tán rồi chuyển đến Lạc Thành, tin rằng có thể hạn chế ôn dịch!"
Lục Hữu Vi xuất hiện trước mặt Kiều Phong, nói.
Giờ phút này trên cánh tay phải của hắn có một vết thương, do giao thủ với tử vệ của Liệt gia lưu lại.
Dù tử vệ Liệt gia dùng phương pháp đặc thù bước vào Thiên Nhân cửu nạn nhưng thực lực cũng rất mạnh mẽ, Lục Hữu Vi phải một cái trả giá nhất định mới có thể giết chết đối phương.
"Tình hình sẽ không quá tốt, kế tiếp còn phải đối mặt Liệt gia, còn có đồ vật đệ tử Thái Thượng Vô Cực Môn Bạch Vô Cực mang theo, ta nghĩ vật kia hữu dụng với chủ thượng, chúng ta cần đoạt lấy!"
Kiều Phong trầm giọng nói.
“Bang chủ dự định ra tay với Bạch Vô Cực của Thái Thượng Vô Cực Môn!”
“Chúng ta chống lại Liệt gia, lại chống thêm Thái Thượng Vô Cực Môn, chỉ sợ...”
Lục Hữu Vi trầm giọng nói.
“Lợi dụng Diêm Vương Trại một chút!"
Kiều Phong lạnh giọng nói.
“Nhưng người Diêm Vương Trại muốn gặp người của Liệt gia, chúng ta không thể tiếp xúc!”
Lục Hữu Vi mở miệng nói.
"Vậy giả làm người của Liệt gia, dù sao chuyện Thái Thượng Vô Cực Môn và Cái Bang chúng ta không liên quan gì."
Lúc nói chuyện Kiều Phong giơ tay lên, lệnh bài Liệt gia bên hông Liệt Hổ bay vào trong tay.
“Điền trưởng lão, ngươi lập tức lưu ý hành tung của Bạch Vô Cực và Diêm Vương Trại.”
Kiều Phong phân phó.
“Tuân lệnh!”
Điền Hổ lập tức lĩnh mệnh rời đi.
Trong phủ quận thủ, Liễu Thanh Dao đang nghe thủ hạ báo cáo.
“Ngươi nói người Cái Bang giết Liệt Hổ và Liệt Ngao, còn cướp hết tài nguyên của Liệt gia, đang vận chuyển ra ngoài thành.”
Liễu Thanh Dao khó tin hỏi lại.
"Đúng vậy, quận thủ, chúng ta làm sao bây giờ, muốn cho người chặn lại sao?"
“Nếu như chúng ta không làm gì hết chỉ sợ Liệt gia sẽ tìm chúng ta gây phiền toái.”
Một nữ tử mặc áo xanh phía dưới nói.
"Điều động một ít nhân thủ, duy trì trật tự bên trong quận phủ, không cần tiếp xúc với người Cái Bang, tranh cho bạo phát xung đột, nếu đối phương dám động Liệt gia, chúng ta cùng người ta là địch, ta nghĩ đối phương cũng sẽ không lòng từ nương tay, làm bộ dáng là được!"
Liễu Thanh Dao bình phục tâm tình nói.
Lúc trước nàng chỉ nghĩ Cái Bang sẽ ép Liệt Ngao rời đi nhưng bây giờ không chỉ Liệt Ngao bị giết mà cả Liệt Hổ cũng bị giết, sự tình hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.
Bọn họ làm sao dám giết Liệt Hổ và Liệt Ngao, muốn sống mái với Liệt gia sao?
Người Cái Bang có thực lực mạnh như?
Liễu Thanh Dao nói tới đây, khẽ nhướng mày.
Chẳng lẽ mục tiêu lúc trước của Cái Bang chính là Liệt Hổ và Liệt Ngao?
“Có lẽ ta bị Kiều Phong tính kế!”
Liễu Thanh Dao thì thào nói.
Kiều Phong đến gặp nàng trước thúc đẩy hợp tác, một khi sự tình bại lộ, bên Kiều Phong hoàn toàn có thể nó là chủ ý của quận thủ.
Bởi vì trong chuyện này Kiều Phong được lợi, nàng cũng được lợi.
Khi đó nàng phải đối mặt với Liệt gia.
Nàng mà đối mặt Liệt gia tuyệt đối không có đường sống, muốn sống sót chỉ có thể dựa vào Kiều Phong hoặc Cái Bang.
“Tính toán thật sâu!”
"Bất quá cũng hi vọng Cái Bang các ngươi có thực lực, nếu không chúng ta đều phải chôn cùng Liệt Hổ và Liệt Ngao!"
Liễu Thanh Dao thầm hận.
"Các ngươi tiếp tục thu thập tin tức về Cái Bang, thế lực quy mô lớn như thế chắc chắn phải để lộ nhiều tin tức, ta muốn hiểu rõ thực lực của bọn họ!"
Liễu Thanh Dao mở miệng nói.
“Tuân lệnh
Nữ tử nhanh chóng lui ra để lại Liễu Thanh Dao tiếp tục trầm tư.
Không chỉ có nàng, hiện giờ các thế lực lớn ở quận phủ đều đang chú ý chuyện này.
Liệt Ngao, Liệt Hổ không chết thì bọn họ sẽ động, nhưng Liệt Ngao và Liệt Hổ chết trong tay Cái Bang, bọn họ ra tay không khác gì muốn đối nghịch với Liệt gia, cho nên tất cả đều bất động.
Bất quá cũng phái ra rất nhiều thám tử dò xét tin tức về Cái Bang, chú ý hướng đi của Cái Bang.
Ngày hôm sau quận thành khôi phục sự yên bình, trên đường phố người qua người lại nối liền không dứt, giống như không có bị biến cố Liệt gia ảnh hưởng, đương nhiên trong các tửu lâu, quán trà đều có người sôi nổi thảo luận.
Đương nhiên hiện giờ trên đường phố cũng có một ít khất cái, những người này đều không phải đệ tử Cái Bang, chỉ là khất cái bình thường.
Sự trả thù của Liệt gia nhất định sẽ nhanh chóng đến.
Đệ tử Cái Bang cơ bản đều đã rút lui.
Trong đại sảnh phủ quận thủ, thủ lĩnh nhiều thế lực đến bái phỏng quận thủ.
Liệt Ngao đã xảy ra chuyện, hiện giờ người chủ sự chỉ còn mỗi quận thủ Liễu Thanh Dao, bọn họ chỉ có thể tìm nàng thương lượng đối sách.
Liễu Thanh Dao ngồi ngay ngắn trên ghế dài, đưa mắt nhìn hơn mười người phía dưới mà không nói gì.
Hơn mười người đang ngồi dưới, không ai dám xem thường Liễu Thanh Dao, bọn họ đều biết võ công cùng thủ đoạn của nàng, đắc tội nữ nhân này không có kết quả tốt.”
"Liễu quận thủ, Liệt Ngao công tử và Liệt Hổ đại nhân chết ở Trường Hà quận, chúng ta nên nghĩ chút biện pháp đi?"
Một nam tử trung niên mặc hoàng bào mở miệng nói.
Ô bang Trường Hà quận chưởng quản thế lực đường thủy, nam tử hoàng bào chính là bang chủ Ô bang Tào Chí Hữu, lúc trước làm việc dưới tay Liệt Ngao.
“Tào bang chủ, ngươi nói nghĩ biện pháp, không biết ngươi có biện pháp gì, người Cái Bang còn chưa đi xa, ngươi có thể suất lĩnh người Ô Bang truy kích, có lẽ là một chủ ý không tồi.”
Liễu Thanh Dao nhìn Tào Chí Hữu, trầm giọng nói.
"Liễu quận thủ, ngươi nhưng là người đứng đầu quận thành, hiện tại Cái Bang ở quận thành làm loạn cướp giết, phủ quận thủ nên quản mới đúng, chúng ta có thể ở bên cạnh hiệp trợ!"
Một nam tử mặc trường bào tử kim, hình thể cao lớn giống như hùng sư, vẻ mặt cương nghị mở miệng nói.
Đây là bang chủ Hùng Sư Bang Tư Đồ Hùng hắn giống như Tào Chí Hữu, đều làm việc cho Liệt Ngao.
Khi Liệt Ngao vừa đến Trường Hà quận hắn đầu nhập vào Liệt Ngao.
Hiện giờ Liệt ngao chết, bọn họ nóng lòng biểu hiện, nhưng người Cái Bang có thể giết chết Liệt ngao cùng Liệt Hổ, có thể thấy được thực lực mạnh mẽ, bọn họ căn bản không dám ra tay.
Cho nên hai người bọn họ muốn uy hiếp Liễu Thanh Dao, để Liễu Thanh Dao ra tay.
“Chẳng lẽ Liễu quận thủ ngươi không muốn phái người ra tay, chẳng lẽ Liễu quận thủ ngươi có quan hệ với Cái Bang kia, muốn bao che người Cái Bang.”
Thấy Liễu Thanh Dao không lên tiếng, Tư Đồ Hùng lại mở miệng nói.
Lúc này bầu không khí trở nên áp lực.
Một số người thấy Tư Đồ Hùng và Tào Chí Hữu lên tiếng, bọn họ nhìn nhau nhưng lại không hùa theo.
“Tư Đồ Hùng, ngươi lặp lại lời vừa nói lần nữa!”
Mắt đẹp của Liễu Thanh Dao lóe hàn quang, nàng hỏi lại Tư Đồ Hùng.
Trong giọng nói tràn ngập uy nghiêm, giống như muốn nhìn thấu tâm tư của Tư Đồ Hùng.
Thấy cảnh này, sắc mặt Tư Đồ Hùng có chút khó coi, nhưng hắn đã đâm lao thì phải theo lao.
“Ngươi không phái người ra tay truy kích đệ tử Cái Bang, ta có lý do cho rằng ngươi có quan hệ với Cái Bang, nếu không hiện tại ngươi liền dẫn người ra tay truy đuổi người Cái Bang."
Tư Đồ Hùng lớn tiếng nói.
“Làm càn!”
Nữ hầu ở bên cạnh Liễu Thanh Dao lớn tiếng nói.
“Một nha hoàn nho nhỏ, không có phần ngươi nói chuyện.”
Tư Đồ Hùng hừ lạnh một tiếng, Liễu Thanh Dao hắn còn dám nói, sẽ ngại một nha hoàn.
“Muốn chết!”
Đột nhiên Liễu Thanh Dao giống như quỷ mị vọt tới, kiếm quang lóe lên quét về phía Tư Đồ Hùng.
Bóng người tập kích, kiếm quang đầy trời.
“Liễu Thanh Dao, ngươi dám!”
Tư Đồ Hùng gầm nhẹ một tiếng.
Bàn tay hắn nắm lấy trường đao đặt trên bàn bên cạnh mình.
Trong khoảnh khắc kiếm quang quét đến mặt hắn, đao quang cuồng bạo cũng chém về phía kiếm quang.
Keng keng keng keng keng!
Trong khoảnh khắc tiếp theo, hỏa tinh văng khắp nơi, đao quang kiếm ảnh đan xen khiến cho những người khác nhao nhao lui sang một bên.
Bọn họ không nghĩ tới nói đánh là đánh.
Hai bóng người tách ra, Liễu Thanh Dao cầm trường kiếm đứng đối diện Tư Đồ Hùng.
“Tiện nhân, kính ngươi thì gọi ngươi một tiếng quận thủ, ngươi cho rằng ngươi là ai?”
Tư Đồ Hùng lạnh giọng nói.
Liễu Thanh Dao không nói gì cất bước, kiếm quang như sấm đánh ra, nhắm vào các chỗ yếu hại của Tư Đồ Hùng.
Tư Đồ Hùng không cam lòng yếu thế.
Trường đao trong tay nghênh đón kiếm quang của đối phương, một ít đá vụn từ nơ bọn họ giao thủ bắn ra bên ngoài.
"Liễu Thanh Dao, thực lực của ngươi cũng không gì hơn, nếu như không phải Liệt Ngao thiếu gia không muốn đối phó ngươi, ngươi đã sớm tiện nghi lão tử, lão tử đã sớm cho ngươi biết thế nào gọi là nữ nhân!"
Tư Đồ Hùng xuất đao cười to.
Lúc tiếng cười vang lên, Liễu Thanh Dao tức giận tăng tốc độ công kích, trong mắt tràn ngập sát ý.
Kiếm quang đột nhiên biến mất.
Sau đó liền thấy một đạo hồng quang lóe lên xuyên qua cổ họng Tư Đồ Hùng.
“Muốn chết như vậy, lão nương thành toàn ngươi!”
Giọng nói lạnh lẽo của Liễu Thanh Dao vang lên trong đại sảnh.
Thân thể Tư Đồ Hùng ngã xuống đất, trên cổ họng có cắm mấy cây châm màu đỏ.
Thấy thế, những người khác không khỏi hít sâu một hơi.
“Kéo xuống, tránh làm bẩn mặt đất!”
Liễu Thanh Dao trở lại ghế ngồi lớn tiếng nói.
Có hai người từ bên ngoài tiến vào kéo thi thể Tư Đồ Hùng đi.
Đại sảnh trở nên yên tĩnh.
Lúc này một nam tử mặc áo xanh mở miệng nói:
"Quận thủ đại nhân, Ô bang đông đảo nhân thủ, đúng là có thể dùng để đối phó Cái Bang.”
Cái Bang và Liệt gia không bên nào dễ chịu, ai động thì người đó chết.
Tư Đồ Hùng đã chết rồi, như vậy chỉ có thể cho Ô Bang đi.
Tào Chí Hữu không nghĩ tới lời nói của mình trước đó lại dẫn lửa thiêu thân.
"Quận thủ đại nhân, nếu Tào bang chủ nguyện ý xuất động nhân mã, truy kích người Cái Bang, ta thấy nên để Tào bang chủ lập tức đuổi theo, nếu không người Cái Bang liền chạy mất!”
Chết đạo hữu không chết bần đạo.
Muốn cho Liệt gia một ít công đạo chỉ có thể dùng mạng người khác.
“Đúng vậy, chúng ta cũng cho là như vậy.”
Những người khác cũng nhao nhao phụ họa.