Chương 516: Xuất… Xuất Khiếu cảnh!? (2)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 516: Xuất… Xuất Khiếu cảnh!? (2)

Chương 345: Xuất… Xuất Khiếu cảnh!? (2)

Dịch: Mèo Rừng

Bá Vương đứng lặng, cất một bước ra, thân thể rơi vào diễn võ trường.

Hắn xông vào trong trận pháp.

Thế nhưng, hắn cũng không có cách nào vào trận pháp, trong lúc mơ hồ, hắn nghe được tiếng la giết.

Tuy nhiên, tựa như cách hai cái thời đại vậy.

Bá Vương với vẻ mặt âm trầm lui ra ngoài, về trên ghế ngồi.

Hắn nhìn về phía vị trí Nghê Ngọc, một phương Tây Lương ở chỗ ấy, chỉ còn lại chín viên ngọc phù.

Ngọc phù sụp đổ, liền đại biểu lấy ở chiến trường kia, có một binh sĩ Hạng Gia quân ngã xuống.

Bành!

Đột nhiên.

Một phương học cung, có một viên ngọc phù nổ tung.

Một vị học sinh toàn thân nhuốm máu từ bên trong lăn ra.

Thân thể căng cứng của Giang Li trong nháy mắt bắn ra, lấy đan dược chữa thương nhét vào miệng hắn, cứu thương thế của hắn.

“Một viên ngọc phù đại biểu cho một mạng…”

“Thế nhưng, thương thế của bọn hắn lại là chân thật.”

“Có lẽ, đó cũng không phải chiến đấu giả tưởng, mà là bọn hắn bị đưa vào một chỗ nào đó giữa thiên địa, tiến hành trận chiến đấu này.”

“Đây không phải chỉ là một trận tỷ thí, mà còn lại một trận ma luyện hiếm có!”

Bên ngoài sân.

Ánh mắt của Tạ Vận Linh thâm thúy, đối với trận pháp chi đạo, hắn có chút nghiên cứu.

Trận pháp có liên quan với không gian, hắn nghiên cứu không ra, thế nhưng, cũng không có nghĩa là không tồn tại.

Tỷ như Long Môn, theo Tạ Vận Linh, liền là trận pháp kỳ dị vận dụng không gian, nếu không, không thể nào giải thích được giả thuyết đem vạn dặm sơn hà nén lại trong một tắc vuông.

Bầu không khí trong diễn võ trường, đột nhiên trở nên nghiêm trọng lên.

Trong trận pháp khói mù mông lung, không ngừng có đầu lâu đẫm máu lăn ra.

Tuyển thủ bị đào thải, thì đôi mắt đỏ máu, xách đầu lâu lên, quát: “Đây là do chúng ta giết!”

Đầu đẫm máu, không ngừng lăn xuống từ trong trận pháp.

Mùi vị gay mũi, tràn ngập tất cả vùng trời diễn võ trường.

Mà ngọc phù cũng bắt đầu nổ vỡ.

Mặc kệ là một phương học cung, cũng hoặc là một phương Hạng Gia quân, đều có người bị đào thải.

Bị đào thải, liền mang ý nghĩa… Ở trong chiến trường kia, bọn hắn bị giết.

Bá Vương quyết đoán ngồi trên ghế, lồng ngực kịch liệt chập trùng.

Đạm Đài Huyền cũng siết chặt nắm đấm, ánh mắt có chút thất thần.

Người quan chiến xung quanh, cũng đều rơi vào bên trong nỗi trầm mặc.

Rõ ràng là một trận tranh phong giữa Đại Huyền cùng Tây Lương, vậy mà không nghĩ rằng, trận pháp liên thông với một chiến trường vô cùng tàn khốc.

Có vài người nghĩ sâu.

Lục thiếu chủ muốn thông qua đây để diễn tả cái gì?

Cũng hoặc nói là, tại một góc nào đó của thế giới, thật sự là đang tiến hành một trận chiến như vậy?

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều suy tư.

Vậy thì… Đến cùng là chiến trường như thế nào?

. . .

Trong nháy mắt muôn vàn lưỡi đao bạc hội tụ lại thành một chiếc xe lăn.

Tất cả hào quang trong thiên địa, tựa hồ cũng ảm đạm phai mờ.

Thiếu niên nhẹ nhàng, ôn nhuận như ngọc, ưu nhã mà bình tĩnh ngồi ngay ngắn trên xe lăn, một tay chống cằm, tựa hồ đang suy nghĩ, tay kia thì lại vuốt ve ban chỉ, giống như công tử phú gia.

Trúc Lung xếp bằng ở trên đỉnh đầu Xích Long, lông mi dài khẽ run.

Cảm ứng được khí tức quen thuộc của “cha”, khóe miệng của nàng không khỏi nhếch lên, lộ ra hai cái lúm đồng tiền nhỏ.

Kết thúc.

Mặc cho ngươi cuồng như thế nào, thì có bản lĩnh cuồng với cha xem!

Lân phiến vỡ nát của Xích Long, thân thể chảy máu cũng hơi hơi buông lỏng, phát ra tiếng ngâm trầm thấp.

Nơi xa.

Đỗ Long Dương che miệng, không ngừng chảy máu, ánh mắt co rút lại.

Ngay sau đó, cười ha hả, mũi thương quét ngang, tiếng cười chấn động mặt biển.

Nỗi lòng vốn dĩ lo lắng của Diệp Thủ Đao cũng ở thời khắc này trầm ngưng lại, bắt đầu tập trung tinh thần chuẩn bị đột phá.

Hắn vượt qua gông cùm xiềng xích của Anh Biến cảnh, thành tựu Âm Thần.

Hắn nhất định phải bắt lấy cơ hội này, nhất cử đột phá!

Nữ Đế cùng Thiên Hư công tử thì tương đối thảm.

Bọn hắn suýt chút nữa chết, thế nhưng vẫn không thể nào sờ đến cái cơ duyên đột phá kia.

Quả nhiên, dù cho tao ngộ nguy cơ sinh tử, nhưng nếu muốn đột phá, cũng không nhất định có thể đột phá.

Tuy nhiên, vào lúc này, bọn hắn cũng hiểu rõ…

Bọn hắn đã đoán đúng.

Phó Thiên La này, quả nhiên là người Lục công tử bỏ vào, để cho bọn hắn làm đá mài đao.

Là một người công cụ để cho bọn hắn trùng kích Âm Thần cảnh.

Đáng tiếc, tích lũy của Nữ Đế cùng Thiên hư có chút kém, vẫn chưa có thể đột phá gông cùm xiềng xích.

Cũng hoặc là nói, bọn hắn không có điên cuồng giống như Diệp Thủ Đao, điên cuồng thăm dò biên giới tử vong.

Bọn hắn sợ, cho nên bọn hắn rốt cuộc cũng không có đột phá dưới sự trợ giúp của người công cụ.

Vì vậy, trong giọng nói của Lục công tử, lộ ra vẻ thất vọng.

Vô số tấm lụa minh văn lơ lửng giữa không trung, bắt đầu liên tục tan rã.

Phó Thiên La trôi nổi, không thể tưởng tượng nổi mà nhìn chằm chằm Lục Phiên.

Thiếu niên mặc bạch y này… Là chạy đến từ đâu?

Hắn vì sao không biết?

Hắn vì sao không cảm ứng được?

Cái thế giới này, còn có tồn tại mạnh mẽ bực này?

Không có khả năng a…

Linh thức của Phó Thiên La khẽ động, càn quét qua thân thể của Lục Phiên, sau đó, thần sắc có hơi cổ quái.

“Ngưng Khí?”

“Không… Không đúng… Ngưng Khí không có khả năng lăng không bay lượn!”

“Khẩu khí của Ngưng Khí cũng không có khả năng mạnh như vậy… Kẻ xem ta như đá mài đao là ngươi?”

Phó Thiên La nheo mắt lại, ánh mắt dẫn dần lạnh lẽo.

“Ta đã dùng la bàn bán thánh giai của Tôn giả dò xét qua… Cái thế giới này, không có khả năng có vị Phân Thần cảnh thứ hai!”

Phó Thiên La nói.

Gió biển thổi phật.

Tuy nhiên, mặt biển lại không hiện lên chút gợn sóng nào, tựa như bị khí thế cường đại chấn nhiếp, bình tĩnh giống như gương.

Lục Phiên nghe được lời nói của Phó Thiên La, cười cười: “La bàn bán thánh giai pháp khí?”

“Ngươi nói… Là cái này sao?”

Lục Phiên nói.

Phó Thiên La khẽ giật mình.

Ngay sau đó, hắn thấy được đồ vật mà Lục Phiên lấy ra, đôi mắt bỗng nhiên co rút lại!

Đó là một tấm kim loại bị vỡ nứt ra thành hai nửa, màu sắc ảm đạm, mất đi hào quang thần tính.

Tấm kim loại bị vỡ nứt thành hai nửa kia kết hợp lại với nhau, chính là la bàn của hắn!

“La bàn của ta!”

Trên thân Phó Thiên La bạo phát ra khí tức cường hãn đến cực hạn.

Hắn giận a!

Hắn điên a!

Đó chính là bảo vật trân quý nhất của hắn, đó chính là bán thánh giai pháp khí do Phật giới tôn giả ban thưởng cho hắn! Là mệnh căn của hắn.

Mà hiện tại, mệnh căn của hắn, vỡ thành hai nửa!

Phó Thiên La ôm đầu, phát ra tiếng tru bén nhọn.

“Ngươi đánh nát la bàn của ta!”

“Ta muốn ngươi chêt!!”

Phó Thiên La gào thét.

Ngưng trệ ở trong hư không, vô số minh văn, điên cuồng tuôn ra.

Hóa thành một gương mặt người gào thét, xông về Lục Phiên.

Hắn không biết thực lực của Lục Phiên là gì, hắn cũng lười nhác đoán Lục Phiên có thực lực gì.

Bởi vì, chỉ có kẻ yếu, mới ẩn giấu thực lực.

Hắn chỉ muốn la bàn của hắn trở lại!

Ầm ầm!

Trong nháy mắt mặt người gào thét tới gần Lục Phiên, lập tức hóa thành từng sợi xiềng xích, tựa như tụ lại thành một con Đại Xà từ minh văn!

Đột nhiên nện xuống, hư không đều bị nổ đến vặn vẹo!

Hậu giai Phân Thần, đây là một kích mạnh nhất của Phó Thiên La.

Thậm chí, bởi vì bị kích thích bởi việc la bàn vỡ vụn, khiến cho đòn đánh của Phó Thiên La đánh ra có trạng thái vô cùng tốt, thậm chí còn tránh thoát hạn chế do lực lượng thế giới.

“Xem ta như đá mài dao… Ta muốn ngươi hối hận!”

“Chết!”

Vô số xiềng xích minh văn nổ tung, tựa như vạn xà bay nhào mà ra vậy.

Oanh!

Hãn Hải lập tức nổ tung sóng cả rung trời.

Giống như đạn hạt nhân nổ vậy, sóng khi vô hình từ bốn phương tám hướng phát tiết ra.

Nước biển nổi lên muôn vàn gợn sóng.

Phó Thiên La không ngừng thở phì phò trong không trung, sắc mặt dữ tợn.

Một chiêu này, khiến cho hắn cảm giác tiêu hao rất lớn.

Tuy nhiên, trong đôi mắt lại tràn đầy vẻ khoái cảm sau khi phát tiết.

Tên kia… E là đã bị đánh thành tro đi?

Nhưng mà, đôi mắt của Phó Thiên La bỗng nhiên ngưng tụ, con ngươi co lại tương đương với một hạt đậu.

Bỗng nhiên, hắn cảm ứng được khí tức minh văn…

Gợn sóng không quá rõ ràng.

Hắn đưa mắt nhìn lại.

Lại phát hiện, giữa gợn sóng được tán đi…

Thiếu niên bạch y không dính bụi, vẫn như cũ một tay chống cằm, một tay vuốt ve ban chỉ.

Mà trước người hắn.

Minh văn xếp thành một tấm chắn…

Minh văn?

Tên này làm sao cũng có minh văn?

Phó Thiên La ngẩn ngơ.

Lại nghe được tiếng cười khẽ của Lục Phiên quanh quẩn đất trời.

“Đừng nóng vội, ngươi vẫn có cơ hội trở thành một cái người công cụ phù hợp mà ưu tú…”

“Tỷ như, bồi bản công tử hoàn thiện một cái minh văn chi đạo vừa học được.”

Lời nói vừa ra.

Linh thức đáng sợ phun trào mà ra, tấm chăn minh văn trước người Lục Phiên lập tức biến hóa.

Hóa thành muôn vàn xiềng xích minh văn, tựa vạn xà bay nhào mà ra!

Đó chính là chiêu thức tấn công trước đó của Phó Thiên La.

Phó Thiên La đối mặt với một chiêu quen thuộc, hắn cảm ứng được linh thức trong lúc lơ đãng vậy mà tản gợn sóng đáng sợ kia, sắc mặt… Bỗng nhiên ảm đạm.

Thiếu niên này, không phải Phân Thần cảnh.

Mà là…

Xuất… Xuất Khiếu cảnh lão quái!?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right