Chương 525: Cửu Tự trận ngôn, phương pháp phá trận (1)
Chương 350: Cửu Tự trận ngôn, phương pháp phá trận (1)
Dịch: Nguyễn Anh Hùng
Bầu trời đang không ngừng thay đổi.
Trong Cửu Ngục bí cảnh có người đi ra.
Áo bào tung bay, có mấy phần khí chất ôn nhã.
Lý Tam Tuế ngẩng đầu, lông mi khẽ run, con mắt giống như bảo thạch sáng chói, nhìn lên bầu trời.
“Dường như có gợn sóng của trận pháp trên vòm trời.”
Lý Tam Tuế khẽ nói.
Lý Tam Tư mặc áo bào đen che phủ nguyên người, dùng bộ pháp đi ra phía ngoài.
“Hình như có nguy hiểm to lớn sắp buông xuống. . .”
Lý Tam Tuế nói.
Phía ngoài bầu trời có ba khối đại lục lơ lửng, vấn đề này đã sớm truyền khắp tu hành giới, Bắc Lạc Lục thiếu chủ gánh chịu vô số áp lực, một mình chống đỡ gánh vác trách nhiệm để cho thiên hạ có một khoảng trời yên bình. Trailer
Chuyện này làm thế nhân vô cùng kính nể.
“Chẳng lẽ là cường giả của ba khối đại lục kia động thủ? Bọn hắn muốn phá trận sao?”
Trong đôi mắt Lý Tam Tuế hiện ra vẻ lo lắng.
Sở dĩ Ngũ Hoàng đại lục không bị xâm lăng cũng là vì Lục thiếu chủ bố trí trận pháp ngăn cản, mà bây giờ, có kẻ phá trận xuất hiện, một khi trận pháp bị phá, một mình Lục thiếu chủ làm sao ngăn cản được người của ba thế giới kia cơ chứ?
Lý Tam Tư lại ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.
Sau một hồi, mới chậm rãi nói: “Không có gì đáng ngại, Lục thiếu chủ thần thông quảng đại, trận pháp của hắn cũng không dễ dàng bị phá như vậy, chuyện chúng ta nên làm, vẫn là phải nỗ lực tu hành. . .”
Lời nói của Lý Tam Tư làm Lý Tam Tuế trầm mặc lại.
Sau một hồi, Lý Tam Tuế nhìn về phía Lý Tam Tư, nói: “Lý Tam Tư, ta muốn đi Chiến trường màu máu.”
Thân thể Lý Tam Tư không khỏi cứng đờ.
“Ngươi tu hành trong bí cảnh này không tốt sao?”
“Không sớm thì muộn ngươi cũng có thể bước vào Thiên Tỏa hoặc Kim Đan.”
Lý Tam Tư nói.
Hiển nhiên là hắn không muốn Lý Tam Tuế đi tới Chiến trường màu máu.
Lý Tam Tuế lắc đầu.
“Ta không chờ được nữa, áp lực sinh tử mới giúp ta dễ dàng đột phá. . . Với lại, ta am hiểu bố trí trận pháp, khi ta tới Chiến trường màu máu, có thể cứu giúp tính mệnh của không ít người.”
Lý Tam Tuế hết sức quật cường, nàng từ nhỏ đã quật cường rồi, Lý Tam Tư không khuyên can được nàng.
Hôm sau.
Lý Tam Tuế rời khỏi Cửu Ngục, đi đến Thái Lĩnh.
Không chỉ có Lý Tam Tuế.
Mà bên ngoài Cửu Ngục bí cảnh.
Mạnh Hạo Nhiên kính trọng khom người từ biệt Khổng Nam Phi, sau đó hắn cõng bọc hành lý, một đường đi lên phía bắc, đi tới Đại Huyền.
Khổng Nam Phi mặc nho trang lôi thôi, tay cầm hồ lô rượu, đưa hồ hô lên rót rượu vào trong miệng.
Hắn nhìn bóng lưng Mạnh Hạo Nhiên dần dần tan biến ở phía xa, thở dài một hơi.
Lần này đi Chiến trường màu máu, không rõ sống chết.
Kỳ thật Khổng Nam Phi không muốn để Mạnh Hạo Nhiên đi, nhưng. . . Mạnh Hạo Nhiên đã hạ quyết tâm, hắn lựa chọn dùng áp lực sinh tử để đột phá, cho nên, hắn vẫn kiên cường bước lên con đừng mà hắn lựa chọn.
. . .
Sương khói mông lung.
Một khu đất rộng trong Chiến trường màu máu.
Những đống bùn màu đỏ được dựng thành một bức tường đất, phía sau tường đất chính là một vòng xoáy mông lung.
Cái vòng xoáy này chính là cửa ra của trận pháp, sau khi ngọc phù trận vận chuyển, những người đi qua trận pháp sẽ được đưa tới nơi này.
Mà lúc này trước tường đất thì đã biến thành một địa ngục chân chính.
Có một tráng hán là tu hành giả, sức mạnh to lớn, hắn mang diện mạo của một tăng nhân hiền lành nhưng lại sát phạt rất quyết đoán.
Những người này đều là kẻ địch, tu hành giả của Ngũ Hoàng sau khi vào Chiến trường màu máu đều gặp phải kẻ địch như vậy, giống như đám người Triệu Tử Húc hay Lục Cửu Liên lúc trước.
Tuy nhiên lúc này lại có Giang Li tọa trấn, hắn xuất hiện ở Chiến trường màu máu trước tiên, sau khi tới nơi này, hắn liền hạ lệnh dựng tường thành, tốc độ xây dựng của tu hành giả cực nhanh, dựng lên một tường thành đường kính năm dặm để bảo vệ trận pháp, đồng thời hắn dùng quân trận chiến đấu, ngăn cản quân địch tiến lên.
Đương nhiên, thương vong vẫn là điều không thể tránh khỏi.
May mà Ngũ Hoàng đại lục càng ngày lại càng có nhiều Thể Tàng cảnh gia nhập trận chiến, thế cục mới dần dần xoay chuyển lại.
Đất đai trong Chiến trường màu máu càng ngày càng huyết tinh, thi hài trải rộng, mùi hương gay mũi mà tàn khốc.
Từng trận chiến liên tục xảy ra.
Sau tường thành, Thể Tàng cảnh của Ngũ Hoàng đại lục không ít người lui lại, tử thủ tường thành, trong chiến đấu, tinh khí thần của họ, dần dần có sự thuế biến.
. . .
Bên ngoài Ngũ Hoàng đại lục.
Tại Kim Thân đại lục, có giọng nói truyền tới.
Tráng hán và Ngộ Hành liếc nhau một cái, đều thấy được sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
“Tìm được lỗ hổng của trận pháp rồi sao?”
“Trúc Cơ cảnh vào trận pháp, gặp phải thổ dân thế giới này, đám thổ dân này tắm máu để bảo vệ một cái trận pháp, rõ ràng, cái trận pháp kia chính là lối đi tới thế giới này.”
Tráng hán nói.
Trên mặt của hắn toát ra vẻ hưng phấn.
“Thành lũy dù kiên cố tới đâu, cũng sẽ có thời điểm yếu ớt. . .”
“Cái trận pháp như rùa đen này, rốt cục đã xuất hiện lỗ thủng rồi!”
Trong đôi mắt Ngộ Hành lấp lánh ánh sáng, hiện lên mấy phần hưng phấn.
Hai người ngay lập tức hạ lệnh cho thủ hạ, tăng thêm số lượng Trúc Cơ cảnh, xung phong tiến vào trận pháp, chiếm lấy lối đi.
Kim Đan và những cảnh giới cao hơn không thể vào trận, nhưng cũng không sao, Trúc Cơ cảnh. . . Bọn hắn còn nhiều lắm.
Một bên khác.
Cự nhân ngồi xếp bằng nổi bồng bềnh giữa không trung.
Sắc mặt tái xanh.
Hắn phát hiện cái phá phù trận của hắn, đã mất tín hiệu.
Hắn cảm giác gương mặt của mình đau rát.
Thân là đồ đệ thứ chín của Lục Giáp trận tông, là đệ tử chân truyền từ Lục Giáp trận tông, phải biết, trong đám Lưu Lạc giả, tên tuổi của Lục Giáp trận tông có thể gọi là như sấm bên tai.
Lần này phụng mệnh tới phá giải trận pháp, hắn vốn cho rằng đây là chuyện dễ dàng.
Thậm chí, hắn đã khoe khoang khoác lác với Ngộ Hành và tráng hán trước mặt rất nhiều, thế nhưng, hắn tuyệt đối không ngờ rằng, hắn lại thất bại.
Thậm chí, khi quăng ra hai cái phá trận phù, đều chỉ như đá chìm đáy biển.
“Trận pháp này. . .”
Cự nhân mở mắt, trong đôi mắt có ánh sáng lạnh lùng tỏa ra.
Người bố trí ra trận pháp này đang muốn gây hấn với Lục Giáp trận tông bọn hắn!
Đã như vậy, cự nhân cảm thấy mình không thể nương tay nữa, đến lúc hắn phải nghiêm túc.
Có lẽ, người bố trí ra trận pháp này, là một vị đại năng của thế giới cao võ.
Nhưng, nếu đã chọc tới Lục Giáp trận tông, thì bọn hắn sẽ không để ý tới thể diện của thế giới cao võ nữa.
Ầm ầm!
Cự nhân đứng thẳng đứng dậy, thân thể cao lớn, tráng hán và Ngộ Hành không khỏi nhìn lại, bọn hắn cảm thấy kinh ngạc đối với hành vi này của cự nhân.
Trên thực tế, bàn về sức chiến đấu, cự nhân yếu hơn so với bọn hắn, hai người bọn họ dù sao cũng là Phân Thần hậu kỳ, mà cự nhân chỉ là Phân Thần trung kỳ mà thôi, mà lại còn là kẻ tu luyện trận pháp nữa chứ.
Thế nhưng, giờ khắc này, trên người cự nhân lại tỏa ra một khí tức làm bọn hắn vô cùng kiêng kỵ.
Đã thấy, tay cự nhân đang niệm một ấn ký nào đó, chỉ trong vài cái hô hấp, động tác tay của hắn liền biến hóa mấy chục lần.
Mỗi một biến hóa, đều sẽ tạo ra một gợn sóng vô cùng huyền bí.
“Rống!”
Cự nhân há miệng gào thét.
Mi tâm của hắn hiện lên một con mắt nằm dọc.
Đôi mắt chuyển động, sâu trong con ngươi, hiện ra một chữ “Lâm” to lớn, tản ra uy áp đáng sợ ở trong hư vô.
“Đây là cái gì?”
Tráng hán kinh hãi, cho dù có Kim Thân cực mạnh bảo vệ hắn, nhưng hắn vẫn thấy sợ hãi.
“Đây là trận ngôn chữ ‘Lâm’, nếu như bần tăng đoán không sai, đây là một trong Cửu Tự trận ngôn của Lục Giáp trận tông. . .”
“Thân phận của cự nhân này thực không tầm thường, Cửu Tự trận ngôn chính là bí bảo của Lục Giáp trận tông, cự nhân này có thể nắm giữ một chữ, xem ra hắn chính là đệ tử chân truyền của Lục Giáp trận tông!”
Phật tăng Ngộ Hành nói ra.
Nơi xa, cự nhân nghe được lời nói của Ngộ Hành, không khỏi liếc mắt nhìn lại.
Hòa thượng này, biết không ít chuyện a.
Cửu Tự trận ngôn, chính là bí điển của Lục Giáp trận tông, hắn là đệ tử thứ chín nên mới có tư cách nắm giữ một chữ.
Lục Giáp trận tông môn đồ vô số, nhưng chân chính chỉ có chín vị đệ tử chân truyền.
Cửu Tự trận ngôn?
Con ngươi tráng hán co rụt lại.
” Lâm Binh Đẩu Giả Giai Trận Liệt Tại Tiền. . . Đây là Cửu Tự trận ngôn của Lục Giáp trận tông.”
“Chín chữ bày trận, thậm chí có thể bố trí ra đại trận hủy diệt thế giới cao võ!”
“Đây cũng là nguyên nhân mà thế giới cao võ kiêng kỵ Lục Giáp trận tông.”
Ngộ Hành cảm khái nói.
Tráng hán hít vào một ngụm khí lạnh, những bí ẩn này hắn thật sự không biết.
Chín chữ bày trận, có thể diệt cao võ?
Lục Giáp trận tông này khủng bố như vậy!
Trong lúc nhất thời, tráng hán nhìn về phía cự nhân, trong ánh mắt có mấy phần kiêng kị và kính sợ.
“Xem ra lần này phá trận được rồi, hai lần trước lỡ tay, bởi vì ta đã đánh giá thập trận pháp này, nhưng giờ Cửu Tự trận ngôn vừa ra, việc phá trận sẽ trở nên vô cùng dễ dàng.”
Ngộ Hành nói.
“Không sai, hòa thượng này, hiểu biết rất rộng a.”
Cự nhân nở nụ cười.
Sau đó, không tiếp tục phân tâm nữa.
Chữ “Lâm” to lớn chiếu rọi trong hư vô.
Cự nhân rít lên một tiếng, đai lưng to lớn bên hông của hắn loé lên một vầng sáng, sau một khắc, mười tám phiến đá to lớn được chế tạo từ lục địa cô quạnh này bỗng nhiên dựng đứng lên.