Chương 550: Nguyên Anh chết già trong nháy mắt (1)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 550: Nguyên Anh chết già trong nháy mắt (1)

Chương 550: Nguyên Anh chết già trong nháy mắt (1)

Dịch: Nguyễn Anh Hùng

Tường gió cao ngất như một bức tường ngăn cách hai thế giới, đằng sau tường gió là một thế giới mới tràn ngập sức sống.

Đỗ Long Dương, Diệp Thủ Đao cùng với Nữ Đế, ba vị Âm Thần cảnh đồng thời ra tay.

Hiện tại bọn hắn có thể được gọi là chiến lực đỉnh cấp của Ngũ Hoàng đại lục, cảnh giới đầu tiên của Tam Thần cảnh, Âm Thần cảnh.

Nếu như họ muốn, có thể dời sông lấp biển.

Ba người đồng thời ra tay làm thiên địa biến sắc.

Cho dù tường gió nơi này là di tích do tiên nhân để lại cũng bị họ xé ra một lỗ hổng lớn.

Có tinh khí nồng đậm, có tiên quang sáng chói từ lỗ hổng trào ra, muôn vàn sắc màu!

Có người mơ hồ thấy một trái cây màu hoàng kim bên trong tiên đảo!

Mùi hương tỏa ra thấm vào lòng người.

Bá Vương đứng lặng trên thuyền, nhìn chằm chằm vào ba người trên bầu trời.

“Thánh chủ của bốn đại thánh địa trong Thiên Nguyên dị vực.””

Bá Vương cảm thấy áp lực to lớn.

Đó là một cảm giác tuyệt vọng, không thể địch nổi.

Quá mạnh!

Đó là một cảnh giới khác siêu việt cả Nguyên Anh, hơi thở Bá Vương có phần gấp gáp.

Lúc này, hắn mới hiểu được, thì ra nói tới thực lực chân chính, Ngũ Hoàng vẫn chưa thể so sánh với Thiên Nguyên được.

May mắn, bốn vị Thánh chủ Thánh địa này chưa ra tay, bằng không. . . Chỉ cần có một người xuất thủ, thì Ngũ Hoàng chưa chắc có cơ hội phản kháng.

“Thiên Nguyên có bốn Đại Thánh Chủ, nhưng Ngũ Hoàng có Lục thiếu chủ.”

Lạc Mính Nguyệt mang mạng che mặt, mặc một quần dài trắng, đứng trong gió, có mấy phần huyền ảo.

Bá Vương gật đầu nhẹ.

“Bốn Đại Thánh Chủ cũng không dám tùy tiện động thủ với Ngũ Hoàng, bọn hắn không có dũng khí này.”

“Bọn hắn thậm chí còn từng phải cầu xin Lục thiếu chủ.”

Lạc Mính Nguyệt nói.

Bá Vương cũng hiểu rõ quan hệ lợi hại trong đó.

Hắn cười cười, có chút ngơ ngác.

Bây giờ tai kiếp chân chính cũng không phải đến từ Thiên Nguyên, mà từ ba khối đại lục đáng sợ đến từ thiên ngoại, đó là một đại lục mạnh mẽ hơn Ngũ Hoàng rất nhiều, cường giả như mây.

Cho nên, bọn hắn phải mạnh lên, mặc kệ là Ngũ Hoàng hay là Thiên Nguyên, đều phải mạnh lên.

Chỉ có mạnh lên, mới có cơ hội đối kháng kẻ địch.

Oanh!

Tiên nhân di tích tỏa ra khí tức mạnh mẽ.

Sóng gió cuồng bạo quét qua, khiến cho nước biển chấn động tạo lên những con sóng cao ngất.

Cửa vào mở ra!

Có hào quang, bảo quang, tiên quang đồng thời nở rộ.

Cho nên. . .

Thế nhân cũng không còn cách nào ngăn chặn cảm xúc trong đáy lòng.

“Xông!”

“Thánh Chủ mở cửa ra rồi, tiên duyên thuộc về Thiên Nguyên!”

Có tu hành giả Thiên Nguyên vực vung tay hô to.

Từ trên thuyền xông lên, lướt sóng phóng tới vết nứt trên tường gió, muốn đi vào hòn đảo bên trong.

Bá Vương cũng không muốn bị bỏ lại!

“Hạng Gia quân ở đâu!?”

“Hôm nay. . . Đoạt tiên duyên!”

Bá Vương quát.

Sau một khắc, ma khí tỏa ra thừ thân thể hắn, quấn quanh người hắn.

Trên từng chiếc thuyền của Tây Lương, Hạng Gia quân phát ra tiếng hét vang trời, bọn hắn thẳng tiến không lùi, bọn hắn sẵn sàng hi sinh.

Rầm rầm rầm!

Lần lượt từng bóng người nhảy xuống, lướt sóng phóng tới tiên đảo.

Tất cả mọi người động.

Hãn Hải dậy sóng.

Nhưng mà, tất cả mọi người không sợ sóng gió, phá sóng mà đi.

Nhiếp Trường Khanh mặc áo trắng, bên hông đeo Trảm Long, bước từng bước đi tới tiên đảo.

Cảnh Việt ôm Cảnh Thiên kiếm, cũng dạo bước mà đi.

Khổng Nam Phi bồng bềnh bay tới, nho sam lôi thôi bay phần phật.

“Ha ha ha! Đám nhóc con, chạy chậm một chút! Để tiểu sinh tính cho chư vị một quẻ!”

“Mở đường cho mọi người!”

Tiếng cười của Mạc Thiên Ngữ vang vọng.

Hắn một tay cầm quẻ, một tay cầm đồng bảo.

Âm thanh đồng bảo va chạm với nhau tạo thành âm hưởng thanh thúy.

Nhiếp Trường Khanh, Cảnh Việt cùng đám người nghe vậy cũng chậm bước chân lại.

“Một quẻ tính thiên địa, hữu kinh vô hiểm, cơ duyên lớn chờ đợi chúng sinh! Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đi đi a!”

Mạc Thiên Ngữ tính xong một quẻ, đôi mắt sáng lên.

Nhưng mà.

Lời của hắn vang vọng.

Mọi người đang chạy trên Hãn Hải lúc này lại đều cứng đờ cả người.

Cho dù là Nguyên Anh của bốn đại thánh địa cũng nhanh dừng lại.

Bọn hắn đều nghe nói về sự độc đáo trong quẻ của vị Mạc Thiên Ngữ này, người tìm hiểu ra tứ đẳng Nghịch Mệnh đạo ý!

Đám người Bá Vương mặt mũi tối sầm lại.

Quẻ này. . . Nghiêm túc sao?

Tiếng cười to của Mạc Thiên Ngữ dần dần tan biến, bỗng nhiên cảm thấy gió trên biển có chút lạnh, cảm giác như tinh thần và thể xác đều mệt mỏi.

Tuy nhiên, lúc này hắn cất đồng bảo vào trong túi quần, thân hình lóe lên, hóa thành một tia trắng, xông vào trong khe hở của tường gió.

Thân hình lóe lên, đi vào tiên đảo.

Tốc độ nhanh như một tia chớp, làm mọi người giật mình.

“Thật chính là quẻ đại cát sao?”

“Xem dáng vẻ của hắn, giống như không phải là quẻ đại cát!”

“Hỏng bét! Tên quẻ sư này đang dọa người!”

Nguyên Anh của bốn đại thánh địa cũng kịp phản ứng, sắc mặt không khỏi thay đổi.

“Chó thật!”

Con mắt của Phong Nhất Lâu giật giật, Nguyên Anh trôi nổi trên đỉnh đầu, tỏa ra vầng sáng sáng chói, thân hình như gió, xông vào tiên đảo.

“Ha ha ha. . .”

Khổng Nam Phi phiêu nhiên mà tới, cuốn theo hạo nhiên chính khí xông vào tiên đảo.

Người chung quanh cũng hiểu rõ, bọn hắn bị Mạc Thiên Ngữ hù dọa.

Nếu quả thật là quẻ đại cát, Mạc Thiên Ngữ tuyệt đối sẽ bỏ chạy.

Nếu vậy thì. . .

Quẻ mà Mạc Thiên Ngữ tính toán được, là đại hung?

Tất cả mọi người hô hấp dồn dập, không khống chế nổi cảm xúc, vội vàng phóng tới tiên đảo.

. . .

Trên bầu trời.

Đỗ Long Dương, Diệp Thủ Đao cùng Nữ Đế, ba người đối mặt với nhau.

Bọn hắn bây giờ đã bước vào Âm Thần cảnh , có thể nói là ba người có thực lực mạnh nhất trong lần dò xét này.

“Còn có ai mạnh hơn đi vào di tích này không?”

Đỗ Long Dương nói.

Hắn nghĩ tới một côn tách ngang biển của Yêu Chủ ngày đó.

Hắn nhìn về phía trung bộ của Ngũ Hoàng đại lục.

“Người đó hẳn là cùng một cấp độ với Lục công tử, có lẽ, bọn hắn chướng mắt tiên duyên trong di tích này.”

Diệp Thủ Đao nói.

“Đi thôi.”

“Ta có trực giác, cái di tích tiên nhân này sẽ mang tới cơ duyên lớn lao cho chúng ta!”

Đỗ Long Dương nói.

Nói xong, tay hắn nắm trường thương, thân thể hóa thành lưu quang phóng đi.

Nữ Đế, Diệp Thủ Đao cũng không chút do dự, hoành không phóng tới vết nứt.

Thiên Hư công tử có chút ghen ghét nhìn ba người.

Hắn cảm thấy mình bị xem nhẹ.

“Khi dễ thực lực của ta yếu sao?”

Thiên Hư bi thương, hắn đã từng có cùng một đẳng cấp với ba người kia.

Vậy mà bây giờ lại bị vượt mặt.

Tức giận a!

Thiên Hư cắn răng, lấy một thanh tiểu kiếm trong hộp gỗ ném ra ngoài.

Tiểu kiếm đón gió biến to lên, hắn ngồi ngay ngắn trên thân kiếm, ngự kiếm đi vào Tiên cảnh!

Oanh!

Lúc này, Mạc Thiên Ngữ là người đầu tiên đi vào tiên đảo.

Con mắt hắn không khỏi sáng lên!

Sức sống mạnh mẽ từ bàn chân truyền tới, giống như muốn nôi nấng toàn thân của hắn vậy!

Hắn thấy được một gốc cổ thụ cứng cáp, trên đó có từng trái cây màu hoàng kim trĩu nặng!

Mạc Thiên Ngữ xoa xoa đôi bàn tay, đưa tay hái xuống một quả, phủi phủi vài cái rồi nhét vào trong miệng.

Mùi vị của trái cây này cũng không tốt lắm.

Thế nhưng khuôn mặt Mạc Thiên Ngữ lại toát ra vẻ không thể tin nổi!

Hắn cảm nhận được có một dòng nước nóng chảy qua toàn thân hắn.

Oanh!

Xương sống lưng của hắn như một con rồng sống lại, khí huyết bốc lên.

Chỉ là một trái cây, lại có thể giúp cho hắn hoàn thành việc thối luyện nhất cực Thiên Tỏa!

Mạc Thiên Ngữ tràn đầy kinh ngạc và tán thán liên tục, hắn đưa tay ra, dự định hái toàn bộ trái cây trên thần thụ này xuống!

Tuy nhiên.

Tu hành giả Nguyên Anh khác sau khi tiến vào Thiên Nguyên vực thấy hình ảnh Mạc Thiên Ngữ ăn một quả trái cây liền đột phá cảnh giới, bọn họ đỏ ngầu cả mắt!

Đây là tiên quả a!

“Dừng tay!”

“Kẻ tham lam!”

“Cửa vào nơi này do Thiên Nguyên Thánh Chủ mở ra, hết thảy bảo bối trong tiên đảo đều thuộc về Thiên Nguyên vực!”

Có một Nguyên Anh Thánh địa rống to.

Rầm rầm rầm!

Từng dòng năng lượng như tấm lụa đập tới.

Con mắt Mạc Thiên Ngữ đỏ lên.

“Mẹ nó!”

“Cái đám súc sinh này!”

Mạc Thiên Ngữ nhét ba quả vào túi, vội vàng bỏ chạy.

Đây chính là đòn tấn công của Nguyên Anh cảnh.

Nếu hắn dám mạnh mẽ chống đỡ, sợ là sẽ bị đánh thành tro!

Trên đường chạy trốn, Mạc Thiên Ngữ vẫn cầm trái cây, nhét vào trong miệng.

Mặc dù vị của Kim Thân quả rất bình thường, nhưng. . . Hiệu quả lại cực kì tốt a! Vật đại bổ, khó ăn cũng phải ráng nuốt xuống!

Mạc Thiên Ngữ trốn.

Rất nhiều tu hành giả cũng không ý muốn ngăn cản hắn.

Nguyên Anh cảnh của bốn đại Thánh Địa nhìn nhau, cuối cùng hạ quyết định, chia đều thần quả với nhau.

“Cây này thuộc về bốn đại thánh địa chúng ta, các ngươi đi nơi khác tìm cơ duyên.”

Nguyên Anh cảnh của Bốn đại thánh địa bay trên không, bao quanh Kim Thân thụ.

Đạm Đài Huyền cùng với tu hành giả Bắc Quận lúc này đi vào sau, thấy vậy tức giận muốn rách cả mí mắt.

Bọn hắn dựa vào cái gì!?

Ánh mắt Bá Vương lạnh lẽo, không nhiều lời, nâng rìu trong tay lên, ma khí bao phủ, chém về phía một vị Nguyên Anh cảnh!

“Hạng Thiếu Vân ngươi cho rằng mình là kẻ vô địch!?”

Một vị Nguyên Anh cảnh đại thành cười lạnh.

Kiếm trong tay chém ra.

Bá Vương cực khổ chống đỡ, đúng là đã bị một kiếm này chém, phải lui lại mấy bước!

“Bây giờ giữa thiên địa tồn tại mối nguy to lớn, có tiên duyên, mọi người nên cùng nhau chia sẻ, các ngươi lại muốn độc chiếm, khác gì cường đạo hay không?”

Khổng Nam Phi bay tới.

Hắn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, lời nói vang vọng.

Hạo nhiên chính khí phun trào, miệng phun ra Hạo Nhiên kiếm, một kiếm chém về tên Nguyên Anh vừa chém Bá Vương!

Oanh!

Khổng Nam Phi lúc còn là cửu chuyển kim đan,

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right