Phòng khách nhà họ Chung có ba mặt đều là tủ sách, nhà ba mẹ cô không có phòng đọc sách riêng, việc học tập và làm việc phần lớn đều diễn ra ở phòng khách. Giáo sư Chung tự cho rằng ông là người chọn cuộc sống thanh bần, chứ không phải sự thanh bần chọn ông, hai điều này có sự khác biệt về bản chất.
Ông cũng từng có vài cơ hội làm giàu, mấy năm trước các chương trình về lịch sử văn hóa cổ đại rất thịnh hành, hầu hết các chương trình có tiếng tăm đều đã tìm đến ông. Giáo sư Chung gần như đã thử diễn thuyết ở tất cả các chương trình, nhưng cuối cùng đều kết thúc trong bất hòa.
Về nguyên nhân bất hòa, theo lời giải thích một phía của giáo sư Chung, là vì ông quá có cốt cách học thuật, không chịu cùng họ đục nước béo cò. Lúc này, ông chỉ vào bức tường đầy sách, bắt đầu phổ cập cho con rể về truyền thống văn chương của nhà họ Chung.
Bà Đinh sợ chồng lại nói những lý luận sai lệch về "sĩ nông công thương", bèn lấy album ảnh hồi nhỏ của Chung Đinh ra cho con rể xem, theo bà, không có gì an toàn hơn việc này.
Album ảnh được sắp xếp theo thứ tự thời gian, Lộ Tiêu Duy lật từng trang một, anh phát hiện Chung Đinh trước ba tuổi luôn béo hơn những đứa trẻ cùng trang lứa. Phía sau ảnh hầu hết đều có ghi chú đơn giản, ngày chụp, thời tiết lúc đó, thậm chí cả cân nặng của cô, chính xác đến một chữ số thập phân.
Sinh nhật ba tuổi cô vẫn béo, ảnh chụp cũng rất vui tươi. Một cô bé mũm mĩm khoanh tay đứng cạnh người tuyết, người tuyết rất béo, bụng rất to, giống như một bệnh nhân gan nhiễm mỡ tiềm ẩn. Cô bé được quấn kín mít, chỉ để lộ hai mắt, chỉ cần nhìn đôi mắt đó là có thể biết cô đang cười.
Lộ Tiêu Duy vừa lật vừa nghĩ, lúc đó cô quả thật rất mũm mĩm.
Không giống anh, từ nhỏ đã gầy.
Trên đường về nhà, anh hỏi Chung Đinh, "Làm sao em có thể từ một cô bé mũm mĩm trở nên gầy như bây giờ?"
Chung Đinh trả lời ngay không cần suy nghĩ, "Ăn ít lại là được."
Câu trả lời hoàn toàn không có sức thuyết phục.
Lộ Tiêu Duy chưa kịp phản bác, lại nghe cô nói tiếp, "Em còn chưa xem ảnh hồi nhỏ của anh, em đoán chắc chắn anh từ nhỏ đã rất đẹp."
Những người đẹp rất khó mà không tự biết, cho dù không tự biết cũng có vô số người dùng lời nói và hành động để nhắc nhở.
Anh biết mình đẹp, nhận thức này không phải đến từ gương soi, mà là từ miệng của ba anh. Câu nói cửa miệng của ông Lộ là: "Con trai không được nuông chiều, con trai đẹp càng không được nuông chiều, cẩn thận không khéo lại chiều thành một đứa yếu đuối." Câu này thường được thêm một câu phía sau, "Nó mà thành một đứa con trai yếu đuối, tôi phải đánh chết nó!"
Lúc nhỏ, sức khỏe anh không tốt lắm, để tránh sau này anh trở thành một công tử bột yếu ớt, ông Lộ đã đăng ký cho anh một loạt lớp rèn luyện nâng cao thể chất, bao gồm nhưng không giới hạn ở bơi lội, quyền anh, Taekwondo, hầu hết các môn anh đều không thích, nhưng vì nụ cười của ba mình, chỉ có thể cắn răng luyện tập.
Để phù hợp với thẩm mỹ của ông Lộ, anh thậm chí còn lấy kéo cắt lông mi dài của mình, kết quả càng cắt càng dài. Anh tập luyện suốt mùa đông lạnh giá và mùa hè nóng bức nhưng vẫn không luyện ra được thể hình vạm vỡ mà ba anh mong đợi, chỉ có chiều cao thì phát triển nhanh.
Anh quá muốn tạo ra một đứa con trai khiến ba mình hài lòng, nhưng đời có mười chuyện thì tám chín chuyện không như ý, cuối cùng vẫn không được như anh mong muốn.
Ba anh đối với hai chị gái luôn hòa nhã, còn anh phải rất nỗ lực mới đổi được một nụ cười, mà còn phải đề phòng sắc mặt của ba mình thay đổi đột ngột.
Làm hài lòng một người thật sự quá khó, chỉ cần một sai sót nhỏ, mọi nỗ lực trước đó đều tan thành mây khói. Hơn nữa, ba anh trước nay luôn suy nghĩ theo chiều hướng xấu nhất về anh, một khi trong nhà có chuyện gì, anh luôn là người đầu tiên bị nghi ngờ. Ban đầu anh còn nóng mặt giải thích, sau này thì chán không thèm giải thích, lần này chưa xong còn có lần sau, giải thích không bao giờ hết. Do cơ chế đánh giá mà ông Lộ thiết lập quá bất công, sau này anh dứt khoát buông xuôi.
Giọt nước tràn ly xuất hiện vào năm anh học lớp 5, hôm đó chị hai học lớp 7 rảnh rỗi làm thí nghiệm tạo oxy ở nhà, có lẽ là vì tỷ lệ kali permanganat và hydrogen peroxide (1) không chuẩn, chai nhựa chứa khí nhanh chóng phình to. Hôm đó, chỉ có anh và chị hai ở nhà, trước đó anh đã xem nhiều phim tài liệu khoa giáo, mơ hồ nhận ra hậu quả của việc này, vội vàng dùng đồ che chai lại rồi ném ra khu đất trống trong tiểu khu, sau đó nhanh chóng báo cảnh sát, nhưng anh không gọi điện cho ba mình.
Chiều hôm đó, lính cứu hỏa, cảnh sát trong đồn và cả cảnh sát đặc nhiệm đều đến, còn giăng cả dây cảnh giới. Những ông bà già đang đi dạo trong tiểu khu, đứng ngoài dây cảnh giới xem, bàn tán xem đây là đứa nhãi ranh nhà ai lại gây chuyện. Ba anh về giữa chừng mới thấy, sau khi cảm kích tiễn lính cứu hỏa và cảnh sát đi, ông không nói một lời mà lôi anh về nhà, dùng roi mây "hỏi thăm" toàn thân anh một trận tàn nhẫn.
Nếu không phải chị hai ôm lấy đùi ông Lộ khóc lóc nói là do chị làm, e rằng ba anh sẽ luôn nghĩ đó là tác phẩm của anh.
Ông Lộ buông roi mây xuống vẫn rất tức giận, vẻ mặt hận rèn sắt không thành thép, vừa giận vừa mắng, "Mày đâu phải thằng câm, sao lúc nãy không nói? Tao không thích con trai ấp a ấp úng, nhìn cái vẻ khúm núm của mày, y như con gái vậy, chị mày còn không như thế, sau này phải sửa đi." Đầu anh ong ong, lại nghe thấy ba anh nói với chị hai, "Lần sau cẩn thận, đừng để xảy ra chuyện." Anh chán không muốn nói nữa, chỉ lẳng lặng đi về phòng trùm chăn ngủ.
Đến bữa tối, chị hai đến gọi, anh nói không đói, lại nghe thấy tiếng ba anh ở phòng khách quát, "Thích ăn thì ăn, không ăn thì thôi, đừng chiều cái thói hư đó của nó!" Giọng nói vẫn hào sảng như thường, như thể gắn loa phóng thanh. Anh vào phòng ăn khi mọi người đã ăn xong, dưới sự chú ý của cả nhà, anh tự xới một bát cơm đầy, xới xong lại dùng muôi gỗ ấn mạnh cho cơm nén xuống, anh ăn rất no, tất cả các đĩa thức ăn thừa đều được anh dọn sạch.
Từ hôm đó, roi mây của ba anh chỉ còn áp chế được thể xác anh, về mặt tinh thần anh hoàn toàn không bận tâm nữa. Nhưng cho dù bị đánh, anh lại chưa bao giờ đánh trả, trong xương tủy anh thực ra vẫn là một người truyền thống, cho rằng dù thế nào, một người con trai cũng không thể đánh ba mình.
Mỗi lần bị đánh, chị gái và mẹ đều khuyên anh nhận lỗi với ông Lộ. Anh biết chỉ cần anh nói "Con sai rồi" thì trận đòn sẽ kết thúc, nhưng anh không nói ra được, anh chưa bao giờ nói ba từ này với bất kỳ ai.
CHÚ THÍCH CỦA EDITOR:
(1) Khi kali permanganat (KMnO₄) và hydrogen peroxide (H₂O₂) phản ứng, chúng tạo ra một phản ứng oxy hóa-khử mạnh mẽ, sinh ra nhiều khí oxy và hơi nước, tạo hiệu ứng "thần đèn" bọt khí.