Chương 49

person Tác giả: Mạnh Trung Đắc Ý schedule Cập nhật: 05/03/2026 11:44 visibility 1 lượt đọc

"Em nói xem ngoài đời thực bà ấy có thật sự hạnh phúc không?"

Takasaki đang nói đến Kirin Kiki (1), người đóng vai bà mẹ trong phim.

Chung Đinh biết đến Kirin Kiki qua phim của Hirokazu Koreeda.

Bà lão nói trong phim rằng mình không yêu ai "sâu hơn biển cả", nhưng ngoài đời lại trước sau như một yêu một người mấy chục năm, người đó trong mắt người ngoài hoàn toàn không phải là một nửa tốt đẹp. Kết hôn chưa được 2 năm, chồng bà đã bắt đầu bạo hành gia đình không ngừng, bà thậm chí còn thẳng thắn thừa nhận, "Từng nghĩ đến việc nhân lúc chồng ngủ say không đề phòng, dùng dao đâm ông ấy. Cuối cùng vì không muốn vào tù nên đã từ bỏ ý định này."

Nhưng khi một người như vậy chủ động đề nghị ly hôn, Kirin Kiki đã rất kiên quyết từ chối, bà nói "khó khăn lắm mới gặp được người phù hợp với mình, tuyệt đối không thể dễ dàng buông tay."

Rõ ràng buông tay, cả hai đều sẽ có những khả năng mới, nhưng bà cứ níu chặt không buông. Về sau, rất khó để nói rõ ai đúng ai sai. Mỗi lần gặp mặt đều là làm tổn thương nhau, nhưng lại không thể không gặp. Cảm giác này có lẽ giống như nghiện thuốc.

Rõ ràng thích ông ấy đến vậy, lại nói "nếu có kiếp sau, tôi tuyệt đối không muốn gặp lại ông ấy", bởi vì "nếu gặp lại, tôi chắc chắn sẽ lại yêu ông ấy, lại trải qua một cuộc đời thảm hại."

Chung Đinh bênh vực cho bà, "Nhưng từ bỏ rồi sẽ còn đau khổ hơn, chắc bà ấy cũng không còn cách nào khác. Bà ấy chỉ có thể như vậy, nhưng bà ấy vẫn rất nỗ lực sống, nghiêm túc với công việc, kiên trì với cuộc đời của mình. Đây là một người chủ động lựa chọn cuộc đời mình, bà ấy cũng có thể gánh chịu hậu quả của sự lựa chọn. Sống theo cách của người khác, chưa chắc đã hạnh phúc hơn."

Nghĩ thoáng được đương nhiên tốt hơn, nhưng luôn có một số người không nghĩ thoáng được.

"Trăng đêm nay đẹp nhỉ!", Takasaki đột nhiên nói.

Dân gian đồn đại rằng Natsume Soseki đã dịch "I love you" thành "Trăng đêm nay đẹp nhỉ"(2), nhưng tính xác thực vẫn chưa rõ.

Nhưng dù có phải là lời của Natsume Soseki hay không, câu nói đó giống như một mật mã, Chung Đinh thật sự không thể giả vờ không hiểu ý nghĩa của nó.

Hôm kia Chung Đinh cùng gia đình Takasaki đi ăn cá nóc, tại một nhà hàng ba sao Michelin. Hầu hết các nhà hàng đều quảng cáo cá nóc của họ không độc, điều này khiến phần lớn thực khách cảm thấy yên tâm, nhưng cũng khiến một số người thất vọng, ví dụ như Trần Ngư.

Món anh thích ăn nhất là gan cá nóc, và cho rằng chết vì ăn cá nóc là cái chết tuyệt vời nhất. Độc tố của cá nóc tập trung ở gan. Trần Ngư từng nói, nếu một ngày nào đó anh không còn sống được bao lâu, nhất định sẽ mua vé máy bay đến Nhật Bản, đến Kyushu ăn gan cá nóc, anh tin chắc rằng trước khi bị độc chết, anh nhất định đã chết vì sung sướng.

Trần Ngư từng khuyên Chung Đinh ăn cá nóc nhất định phải đến các quán nhỏ ở Kyushu, ở đó có gan cá nóc để ăn, các nhà hàng sao Michelin ở Tokyo và Kyoto vì không cho phép ăn gan, trong mắt Trần Ngư đã mất đi sức hấp dẫn. Anh từng cho Chung Đinh xem một bài thơ, là do anh viết lúc ăn cá nóc có độc đến tê cả não.

Bản thân độc tính cũng là một phần sức hấp dẫn của cá nóc.

Trần Ngư thậm chí còn cho rằng, nếu ngày nào anh cũng ăn gan cá nóc, chắc chắn có thể trở thành một nhà thơ như Lý Bạch.

Chung Đinh không biết Trần Ngư có thể trở thành nhà thơ như Lý Bạch hay không, nhưng nếu anh ăn liên tục mấy ngày, chắc chắn sẽ không sống thọ bằng Lý Bạch.

Chung Đinh tuy ham ăn, nhưng cô luôn xem an toàn thực phẩm quan trọng hơn tất cả.

Nhưng trong chuyện tình cảm, cô lại dường như luôn né tránh sự an toàn.

Trước khi tìm lại Lộ Tiêu Duy, Chung Đinh cũng đã gặp vài người mà ở bên họ sẽ có được hạnh phúc trần tục, Takasaki cũng là một người như vậy, cùng sở thích, tính cách tương đồng, kết hôn với họ, có lẽ sẽ không bao giờ ly hôn. Nhưng không biết tại sao, dù cô cảm thấy họ cũng rất tốt, nhưng chưa bao giờ nảy sinh h*m m**n mãnh liệt được sống cùng họ.

Ngay lúc Chung Đinh đang nghĩ xem nên dùng lời lẽ nào để trả lời Takasaki, điện thoại của cô reo lên, cô liếc nhìn số gọi đến, sau vài giây do dự, cô khẽ cúi người rồi về phòng mình.

"Chung Đinh, anh rất hối hận về chuyện quá khứ, nhưng sự đã rồi, anh cũng không muốn nói lời xin lỗi nữa, nói xin lỗi chẳng khác nào làm tổn thương người bị hại lần thứ hai. Hôm nay anh đã tháo nhẫn cưới, anh muốn hoàn toàn nhìn về phía trước, em cũng nhìn về phía trước được không?"

Chung Đinh sững người một lúc, nhưng vẫn nhanh chóng chấp nhận, "Được. Ngoài chuyện này ra, anh còn có gì muốn nói nữa không?"

"Anh muốn hỏi em một vấn đề."

"Em thật sự chưa chắc đã biết đâu."

"Không, chỉ có em mới trả lời được. Chung Đinh, em đã từng thấy loại người nào, vui vẻ ăn đường hóa học công nghiệp rẻ tiền, vừa chê mạch nha tự nhiên không đủ ngọt chưa? Thực ra đâu phải họ thích ăn đường hóa học, chẳng qua là cảm thấy mạch nha quý hơn, khó có được hơn mà thôi, vì lòng tự trọng mong manh bẩn thỉu, đành phải lừa người khác như vậy, tự lừa dối mình lâu rồi, đến cả bản thân cũng suýt bị lừa.

Em có phải rất coi thường loại người này không? Vì sĩ diện mà đến mặt mũi cũng không cần nữa."

"Cũng có thể là mỗi người mỗi sở thích? Mỗi người có sở thích khác nhau, không cần phải ép buộc đâu."

"Không, đó chỉ là vì họ là kẻ yếu thôi, để che đậy điểm yếu của mình, đối với những thứ mình rất quan tâm nhưng chưa chắc có được, thường giả vờ không quan tâm, để thể hiện sự không quan tâm đó, loại người này còn cố tình hạ thấp những thứ họ muốn nhất. Thực ra họ chỉ rất sợ mất đi mà thôi. Em có thấy loại người này rất hèn hạ không?"

"Có lẽ cũng là bất đắc dĩ."

"Đối với loại người này, em thấy nên cho họ một cơ hội nữa hay là để họ vĩnh viễn mất đi người mình yêu, cô độc đến già thì tốt hơn?"

Chung Đinh im lặng.

"Vậy thì để họ vĩnh viễn mất đi người mình yêu? Loại người này vĩnh viễn không xứng đáng có được thứ mình thật sự muốn."

"Không cần phải tàn nhẫn như vậy."

"Vậy là em sẵn sàng cho anh một cơ hội rồi?"

Chung Đinh nắm chặt điện thoại, hôm đó là mùng năm Tết, trên bầu trời xanh bạc treo một vầng trăng lưỡi liềm, "Sao lại... Anh không cần phải nói mình như vậy."

"Chính là anh, vì sĩ diện, đến mặt mũi cũng không cần nữa. Chung Đinh, em có thấy anh rất nực cười không? Em rõ ràng đã lấy hết can đảm đến tìm anh, nhưng anh vì lòng tự trọng đáng thương đó, vẫn không chịu tin em, hết lần này đến lần khác thử lòng em, cuối cùng làm mất em..."

"Bị một kẻ nhát gan yêu có phải là một chuyện rất đau khổ không. Không những không cảm nhận được vẻ đẹp của tình yêu, mà còn đau khổ mỗi ngày vì nó. Anh hối hận rồi, anh vẫn phải nói xin lỗi em, được em thích là một chuyện vô cùng tốt đẹp, điều đó khiến anh cảm thấy mình cũng không phải là vô dụng, mất hết lương tâm. Đã từng được em thích, như vậy là đủ rồi, cho dù bây giờ em không thích anh nữa, anh cũng thấy đó là điều nên làm."

Chưa đợi Chung Đinh trả lời, anh lại nói tiếp, "Chung Đinh, có ai từng nói với em là em rất đáng yêu chưa?"

Im lặng.

"Anh muốn biết anh là người thứ mấy nói với em? Nếu có quá nhiều người nói rồi, không nhớ rõ cũng không sao."

Chung Đinh cố gắng dùng lời nói đùa để che giấu sự bối rối của mình, "Hôm nay anh ăn mạch nha hay ăn đường hóa học vậy?"

"Anh muốn ăn mạch nha, nhưng anh đã làm mạch nha giận bỏ đi rồi." Lộ Tiêu Duy hít một hơi thật sâu, "Nếu em cảm thấy anh không đến mức bị xử tử, thì có thể cho anh góp một suất trong số những người theo đuổi em được không?"

Năm giây sau, Lộ Tiêu Duy vẫn không nghe thấy giọng của Chung Đinh, "Có phải người xếp hàng đông quá không? Em không biết anh là số mấy rồi à? Không sao, chỉ cần trong vòng một nghìn số anh đều chấp nhận được. Không, ngoài một nghìn số anh cũng chấp nhận. Đương nhiên nếu em chịu cho anh chen hàng thì càng tốt."

Vẫn im lặng.

"Anh biết ngay em là người rất coi trọng quy tắc mà, anh không chen hàng nữa, ngoan ngoãn ra sau xếp hàng đây. Anh cũng đáng đời, rõ ràng lúc trước ở tốp đầu, kết quả lại ra nông nỗi này. Chung Đinh, thương lượng với em chút, dựa vào tình nghĩa bao nhiêu năm của chúng ta, em có thể tiết lộ tiêu chuẩn chọn bạn đời của em không, để anh còn có hướng mà nỗ lực."

Nước mắt Chung Đinh không kìm được mà lăn dài, cô ngẩng đầu nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ, nước mắt lại suýt nữa chảy ngược vào trong, "Bây giờ anh gọi vào số trong nước của em cước phí rất đắt, lát nữa em gọi lại cho anh được không?"

"Anh vừa nạp cho em 1000 tệ tiền điện thoại rồi. Em không cần nói, chỉ nghe anh nói được không?"

Lộ Tiêu Duy có thể cảm nhận được cô đang khóc, anh nghĩ, cô rốt cuộc vẫn còn thích mình, nhưng sự yêu thích này vừa khiến anh mừng rỡ lại vừa không khỏi buồn bã,"Từ trước đến giờ anh luôn rất mong em có thể cần anh, vì anh đặc biệt cần em, nếu có thứ gì đó anh có mà em không có, anh sẽ rất vui.

Nhưng thứ anh có nhiều hơn em hình như chỉ có tiền, mà em lại chẳng hề quan tâm. Đúng rồi, anh còn sống nhiều hơn em tám mươi mấy ngày nữa. Anh vẫn luôn không dám chắc là em yêu anh, có lẽ trong tiềm thức anh cảm thấy mình có đức hạnh gì mà được em thích chứ."

Anh sợ có những lời bây giờ không nói thì sau này sẽ không bao giờ có cơ hội nói nữa, từng chữ từng chữ bật ra khỏi miệng anh, những con chữ ấy như đang tranh thủ từng giây từng phút để ra chiến trường, "Mấy năm sau khi chia tay cô ấy, anh vẫn luôn sợ em cười nhạo anh, nghĩ rằng người này thật vô dụng, liên tiếp bị phụ nữ đá.

Vì vậy anh đã liều mạng để đạt được thành công trần tục, nghĩ rằng như vậy em sẽ coi trọng anh hơn một chút. Sau này khi em nói muốn lập một thỏa thuận trước và sau hôn nhân nhân nghiêm ngặt với anh, người bình thường chắc sẽ rất vui, nhưng không hiểu sao anh lại rất thất vọng, có lẽ là vì ngoài tiền ra anh chẳng có chút tự tin nào cả."

"Lúc em đi Mỹ, anh rõ ràng rất muốn giữ em lại, nhưng anh sợ em từ chối, nên mới nói em thích thế nào thì cứ làm thế ấy. Em có biết không? Vì lần nào em gọi điện cũng rất đúng giờ, sau này cứ đến giờ đó là anh lại cầm điện thoại đợi em. Có một lần em trễ một phút, nhưng ngay lúc anh định gọi cho em thì em lại gọi đến, em đúng là người rất đúng giờ..."

Lộ Tiêu Duy có quá nhiều điều muốn nói, nhất thời không biết bắt đầu từ đâu, chỉ có thể nói một cách lộn xộn, anh mơ hồ nghe thấy tiếng nức nở của Chung Đinh, "Anh nói những điều này thật sự không có ý gì khác, anh chỉ muốn nói với em, em thật sự rất đáng yêu, em không cần phải cảm thấy thất bại trước một người như anh. Em có muốn cho anh một cơ hội nữa không? Anh không ngại bị xếp sau, cạnh tranh để được nhận, cho dù sau này bị loại vì xếp cuối cũng không sao."

CHÚ THÍCH CỦA EDITOR:

(1) Kiki Kirin ( 樹木 希林) là một nữ diễn viên điện ảnh và truyền hình gạo cội người Nhật Bản. Bà mất năm 2018.

(2) Chuyện kể rằng, Natsume Soseki, một trong ba đại văn hào Nhật Bản, để đúng với phong cách "nói như không nói" của người Nhật, ông đã dịch "I love you" từ tiếng Anh sang tiếng Nhật là Tsuki ga kirei desu ne (Trăng đêm nay đẹp nhỉ).- Nguồn: facebook