Lộ Tiêu Duy và Chung Đinh mua vé máy bay cùng chuyến, anh biết tên và số chứng minh thư của Chung Đinh, tra thông tin chuyến bay của cô không khó.
Do thời tiết nên chuyến bay bị hoãn 2 tiếng so với thường lệ, Chung Đinh nhanh chân chiếm khu vực ngủ ở phòng chờ cho ba mẹ, cô một mình ngồi trước cửa sổ ngắm cảnh, đọc sách.
Chung Đinh không ngờ sẽ gặp Lộ Tiêu Duy ở phòng chờ, anh ngồi ngay bên cạnh cô, cũng không nói gì, chỉ nhìn cô.
Cô cũng không quay đầu lại, cố gắng lật sách, nhưng không đọc vào được nội dung nào.
Lúc này, Lộ Tiêu Duy đã tháo kính, mắt đầy tơ máu, nhìn cô bằng ánh mắt bi thương nóng bỏng đó, như thể muốn thiêu rụi cô.
Chung Đinh không quay lại nhìn anh, hai khuỷu tay chống lên bệ cửa sổ, bên ngoài là sân đỗ máy bay.
Đột nhiên, một chiếc tai nghe được c*m v** tai phải của cô.
"Lộ Tiêu Duy, anh phải tin rằng, chỉ cần anh quay đầu lại, sẽ thấy em. Anh không cần đi về phía em, chỉ cần anh quay đầu lại cười với em, em sẽ chạy về phía anh, miễn là anh không chê em chạy chậm là được... ..."
Trong tai nghe rõ ràng là giọng của cô.
Anh ghé sát vào tai trái cô nói, "Anh quay đầu lại rồi, nhưng sao em lại chạy về hướng ngược lại thế? Chung Đinh, em làm vậy là phạm quy rồi."
Mắt Chung Đinh chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, "Trước đây em nhầm đích đến rồi, chạy về hướng sai, chỉ có thể ngày càng sai. Bây giờ, em khó khăn lắm mới nhận ra, anh đừng kéo em lại nữa. Câu này em cũng tặng anh để cùng cố gắng."
"Em không nhầm đâu, anh chính là đích đến của em, em không thể bỏ cuộc giữa chừng được."
Anh nắm lấy tay cô, "Tay em sao lại lạnh thế này?"
"Đừng như vậy, em là người bình thường, không muốn cũng không có tư cách cùng anh lên trang nhất."
Lời này làm tim anh đau nhói, anh không để cô rút tay ra khỏi tay mình, "Sau này anh sẽ đối xử tốt với em, tốt hơn cả những gì em tưởng tượng."
"Lộ Tiêu Duy, tại sao anh cứ phải diễn màn kịch này ở nơi công cộng? Em không muốn trở thành nữ chính của tin tức xã hội."
"Em cho rằng anh đang diễn kịch sao?"
Chung Đinh nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, "Xin lỗi, có thể anh không phải như vậy, nhưng em không thể không nghĩ như vậy."
Chung Đinh quay đầu lại cười với Lộ Tiêu Duy, "Không phải anh nói em cười rất không đẹp sao? Anh mau đi tìm một người cười đẹp đi."
"Anh lừa em thôi."
"Nhưng em đều coi lời anh nói là thật. Không phải anh nói với em là anh chưa bao giờ nói dối sao?"
Anh lấy ra một tấm ảnh từ túi áo khoác, trong ảnh cô được bọc kín trong một chiếc áo phao màu đen, mặt bị lạnh đến đỏ ửng.
Cô nghĩ rất lâu mới nhớ ra đây là tấm ảnh năm cô 17 tuổi, trong ảnh cô cười rất vui, để lộ hai chiếc răng nanh.
"Anh đã bao giờ nói với em là em khá ăn ảnh chưa?"
Cô cầm tấm ảnh đó xem rất lâu, rồi cười với cửa sổ, năm tháng vẫn để lại dấu vết trên khuôn mặt cô, cô vĩnh viễn không thể giống như năm 17 tuổi được nữa.
Đầu cô dần cúi xuống, rồi vùi vào trong sách. Anh cảm thấy vai cô đang run lên, rồi anh vỗ nhẹ lên vai cô.
"Khi em dùng dây giày buộc tóc đuôi ngựa chạy lung tung trên sân thể dục, anh đã thích em rồi. Em còn nhớ ngày mưa bão đó không? Em buộc hai sợi dây giày màu đỏ, chiếc ô cứ thế dựng lên, anh nghĩ sao người này lại thú vị thế?"
Chung Đinh cứ thế nghe anh kể về chuyện quá khứ của họ. Cô dần ngẩng đầu lên khỏi sách, chưa kịp lau khô vệt nước mắt trên mặt, cô đã cố gượng cười, cô nhìn thấy khuôn mặt mình trong cửa sổ, "Lộ Tiêu Duy, em đã 29 tuổi rồi, anh có nói lại chuyện quá khứ với em, chúng ta cũng không thể quay lại được.
Chúng ta kết hôn hơn 3 năm, mà những gì đáng để hoài niệm vẫn là những ngày của hơn 10 năm trước, anh không thấy rất hài hước sao? Chúng ta đã dùng 3 năm để chứng minh đây là một sai lầm, không cần phải làm lại lần nữa."
"Sau này anh sẽ đối xử tốt với em, tốt hơn cả những gì em tưởng tượng."
"Nhưng em đã mất hết trí tưởng tượng về việc em và anh ở bên nhau rồi."
"Xin lỗi."
Thực ra cô đã thấy 132 tin nhắn xin lỗi của anh, "không sao" cô đã gõ đi gõ lại, nhưng cuối cùng vẫn không gửi đi.
Thực ra là có sao.
Thấy Chung Đinh im lặng, Lộ Tiêu Duy tiếp tục nói với cô, "Không phải em nói nhìn thấy anh là thấy thất bại sao? Chung Đinh, ngã ở đâu thì nên đứng dậy ở đó. Em vấp ngã ở bài tập vật lý, cho dù hóa học lần nào cũng được điểm tối đa, cũng rất khó tìm lại tự tin. Nếu em nhìn thấy một người là thấy thất bại, việc em cần làm là chinh phục anh ta, còn sau đó là đá anh ta đi, hay tiếp tục giữ lại để tiêu khiển, hoàn toàn tùy tâm trạng của em. Em cứ thế bỏ chạy, có khác gì nhận thua?"
Chung Đinh đột nhiên quay lại nhìn anh, chỉ trong khoảnh khắc đó, cô đã hiểu rõ tình cảm của anh dành cho cô hơn 10 năm trước, năm đó anh thích cô hơn cô tưởng, "Em và Âu Dương Thanh, rốt cuộc ai là bài tập vật lý, ai là bài tập hóa học? Anh kết hôn với em, là vì ngã ở đâu thì đứng dậy ở đó sao? Ngay lúc anh đang suy nghĩ là đá em đi hay tiếp tục giữ em lại để tiêu khiển, thì em đi mất, bây giờ anh rất không cam tâm phải không?"
"Em hiểu lầm rồi."
Thực ra cũng không hoàn toàn là hiểu lầm.
Lý trí của anh lần này đến lần khác bảo anh không thể trách Chung Đinh, nhưng thực tế anh có trách cô. Anh ở bên Âu Dương Thanh, đương nhiên có phần vì hờn dỗi với Chung Đinh, Âu Dương Thanh lúc nào cũng có thể lượn lờ trước mặt Chung Đinh, và theo nghĩa đời thường, cô ấy lại ưu tú hơn Chung Đinh.
Nhưng cũng không hoàn toàn vì điều này, cái vẻ không phải anh thì không gả, không có anh thì không sống nổi của Âu Dương Thanh đã làm anh cảm động, khiến anh có ảo giác mình là một vị cứu tinh. Cảm giác này, Chung Đinh sẽ không bao giờ cho anh, ở bên Chung Đinh, anh luôn lo được lo mất, sợ cô chỉ cần không để ý là sẽ chạy mất.
Anh tự nhủ, đã có con ốc sên không vỏ sẵn, sao phải ép con ốc sên có vỏ cởi bỏ vỏ vì mình? Anh lại không phải kẻ b**n th**, lấy việc thiến người khác làm vui. Dù "nhân chi sơ tính bản tiện", rất nhiều đàn ông say mê tìm kiếm kh*** c*m từ những thử thách khó nhằn như dỗ dành gái nhà lành lên giường và khuyên gái làng chơi hoàn lương, nhưng anh không thèm chung mâm với loại người này.
Lúc đó anh đã nghĩ, ở bên Âu Dương Thanh cũng không phải không tốt. Âu Dương Thanh đã cần anh, không có anh không sống nổi, thì anh có thể cho cô ấy những gì cô ấy cần.
Sự thật chứng minh đây cũng là một loại ảo giác, Âu Dương Thanh rời xa anh không những vẫn sống, mà còn sống tốt hơn, anh đóng vai cứu tinh quá nhập tâm lại biến mình trở thành một trò cười.
Không có người phụ nữ nào rời xa đàn ông mà không sống nổi, xét cho cùng thì những người sống thọ hơn đa phần là các bà lão. Chỉ là người phụ nữ thông minh sẽ tạo cho đàn ông một ảo giác rằng anh ta rất quan trọng, để thỏa mãn lòng tự ái và bản năng bảo vệ của họ.
Sau này anh hận Âu Dương Thanh, cũng chẳng qua là sự tức giận vì xấu hổ sau khi lòng tự ái bị chọc thủng, bây giờ nghĩ lại anh thật là vô vị hết sức.
Chung Đinh và Âu Dương Thanh không giống nhau, Chung Đinh quá vụng về, hoàn toàn không biết cách này, thậm chí còn làm ngược lại, từng hành động, từng lời nói của cô lúc nào cũng thể hiện rằng anh không có em chắc chắn không sống tốt được.
Cô đem tình yêu lồng vào từng bữa cơm, Lộ Tiêu Duy phải đến sau khi Chung Đinh rời đi, mới phát hiện ra sự đáng sợ của cô. Cô đã dùng hơn 3 năm để dệt cho anh một tấm lưới khác, còn đáng sợ hơn lần trước, hoàn toàn giam lấy anh.
Khi con côn trùng là anh giãy giụa thất bại, chỉ có thể tự chui đầu vào lưới, thì con nhện dệt lưới vì săn mồi thất bại mãi đã nản lòng thoái chí mà bỏ đi. Con nhện quá kiêu ngạo, dù anh có tự dâng mình đến cửa mặc cho cô xâu xé, cô cũng không muốn ăn.
Bây giờ, anh chỉ muốn nói với cô, dù cô có nghiền anh ra tro, ngũ mã phanh thây, chỉ cần hiện tại cô còn bằng lòng xé xác anh nuốt vào bụng, anh cũng cam lòng, miễn là cô đừng đi dệt lưới giăng bẫy người khác nữa là được.
Chưa đợi Lộ Tiêu Duy giãi bày thêm, Chung Đinh đã đưa hai tay lên che mặt rồi nói tiếp, "Lộ Tiêu Duy, trước đây anh vẫn oán trách em phải không. Em cũng rất oán trách bản thân mình, nhưng chuyện đã qua thì cứ cho qua đi. Nếu anh hy vọng em sống không hạnh phúc, thì em nói cho anh biết, những năm tháng rời xa anh, chỉ cần nghĩ đến anh ở bên người khác là em lại buồn, hối hận đến mức nghiến nát cả răng.
Mỗi khi nhìn thấy anh và Âu Dương Thanh bên nhau là trong lòng em như ngâm trong nước chanh, cứ sủi bọt chua mãi không thôi. Nếu có luật nhân quả báo ứng, thì em đã bị báo ứng rồi, em không còn nợ anh nữa. Cho nên, anh tha cho em có được không?"
"Không được, em không nợ anh, nhưng anh nợ em, anh không quen nợ người khác, bây giờ anh hận không thể trả lại cho em ngay lập tức, không thể đợi thêm một giây nào nữa. Bây giờ em chính là Hoàng Thế Nhân, anh là Dương Bạch Lao (1), em cứ ra sức bóc lột anh, đừng khách khí."
Anh lấy chiếc nhẫn từ trong túi áo khoác ra, nhân lúc Chung Đinh không để ý, kéo tay trái của cô lại, nhanh chóng đeo nhẫn vào ngón áp út của cô, rồi lại đẩy mạnh lên trên, "Lần sau anh sẽ mua cho em một chiếc nặng đến gãy cả ngón tay."
Lộ Tiêu Duy giơ tay cô lên trước mắt ngắm nhìn, lúc này trời đã quang, ánh nắng chiếu vào, chiếc nhẫn lấp lánh làm anh đau cả mắt.
"Sao anh có thể làm vậy?"
"Chung Đinh, có phải em cảm thấy không làm gì được anh không, nhưng anh thích em cũng không có cách nào cả."
Nếu có cách, anh đã không kết hôn với cô. Tình yêu mà anh đã cố gắng xóa bỏ ấy giống như một con chó già ngông cuồng, bạn tưởng đã chạy đủ xa, nhưng chỉ cần quay đầu lại, nó liền sủa điên cuồng về phía bạn. Đã nhiều lần anh nghĩ chỉ cần cố gắng đi về phía trước, nhưng con chó đó lại không cam lòng cứ đuổi theo, tiếp tục gào thét bên tai anh. Anh thật sự hết cách rồi.
Anh xoay lòng bàn tay cô về phía mình, cầm ngón áp út của cô chạm vào đôi môi khô nứt của anh, "Anh muốn em quay lại, không phải vì em cần anh, mà vì anh cần em, anh cần em nép vào lòng anh khi trời mưa."
Ngón tay cô cảm nhận được sự mấp máy của đôi môi anh, tim cô như có luồng điện chạy qua, run rẩy từng cơn, cô vẫn còn thích anh. Nhưng một người trưởng thành nên kiểm soát cảm xúc của mình.
Chung Đinh rút tay ra khỏi tay anh, lần này anh không cản cô, cô tháo nhẫn ra, rồi ngẩng đầu lên, mỗi lần kìm nén nước mắt cô đều làm vậy, nhưng lần này cô không kìm được, thế là tiếp tục vùi đầu vào sách mà khóc.
Trước một người đang khóc không ngừng, Lộ Tiêu Duy không còn lời nào khác để nói, chỉ có thể không ngừng sám hối. Anh không chỉ nói hết những lời ngon tiếng ngọt của kiếp này, mà còn vay mượn cả kiếp sau.
Cửa sổ ngắm cảnh đã có người khác ngồi, hai người họ như vậy đã thu hút sự chú ý của không ít người, Lộ Tiêu Duy vẫy tay với người đang dùng điện thoại quay phim, ra hiệu người đó đừng quay nữa, do ánh mắt của anh quá sắc bén, người đó quả nhiên đã dừng tay.
Nhưng anh không lạc quan về ngày mai, lát nữa anh phải gọi điện cho bộ phận quan hệ công chúng, bảo họ theo dõi chặt chẽ dư luận hôm nay, thấy tin tức liên quan đến sân bay là phải xóa ngay.
Nhưng lúc này anh không có tâm trí lo lắng những chuyện đó, anh đưa tay vuốt lại tóc bên tai cô, đúng lúc này Chung Đinh đột ngột ngẩng đầu lên, cô cầm lấy cuốn sách và chiếc nhẫn bên cạnh, quay người đi về phía trước.
Lộ Tiêu Duy lập tức đi theo, Chung Đinh lại nhét chiếc nhẫn vào túi áo khoác của anh.
"Sao lúc nãy anh không nhắc em là có người khác đang nhìn?"
Anh không biết biện bạch thế nào, bây giờ mỗi khi anh biểu lộ tình cảm ở nơi có người thứ ba, là cô lại hiểu lầm anh đang cố tình đánh bóng hình ảnh, "Anh không cố ý."
"Xin lỗi, em lại nghĩ nhiều rồi." Chung Đinh tiếp tục đi về phía trước, "Có phải sau khi tốt nghiệp đại học N, anh lại đi học thêm khóa kỹ thuật làm đẹp lời nói không? Những lời vừa rồi không giống anh chút nào."
"Nếu em thích nghe, anh sẽ nói cho em nghe mỗi ngày."
Cô quay về phía anh, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào anh, "Em sắp lên máy bay rồi, làm gì có thời gian nghe anh nói?"
"Thời đại nào rồi? Em muốn nghe, anh có thể nói cho em nghe bất cứ lúc nào."
"Một năm có thể xảy ra rất nhiều chuyện." Năm đó, cô và Lộ Tiêu Duy chia tay chưa đầy một năm, ngay khi cô chuẩn bị quay đầu ăn cỏ cũ, thì tin đồn của anh và Âu Dương Thanh đã lan truyền rầm rộ.
"Hai năm em đi Mỹ, không phải anh cũng đã đợi được sao? Nếu em không tin anh, hay là đổi chuyến bay, chúng ta đi đăng ký kết hôn trước, rồi em hãy đi?"
"Kết hôn lần đầu có thể bốc đồng, nhưng tái hôn thì vẫn nên thận trọng."
CHÚ THÍCH CỦA EDITOR:
(1) Hoàng Thế Nhân (tên địa chủ gian ác, tàn bạo), Dương Bạch Lao (một nông dân nghèo khổ, đi thuê đất để canh tác, có con gái là Hỷ Nhi bị Hoàng Thế Nhân bức hại, áp bức đến mức phải trốn vào hang núi và tóc biến thành màu trắng) là hai nhân vật trong vở nhạc kịch kinh điển Bạch Mao Nữ ra mắt năm 1945. Đây là những nhân vật điển hình đại diện cho sự xung đột giai cấp trong xã hội phong kiến Trung Quốc cũ.