Vì tài xế có thể hiểu tiếng Anh, chiếc máy phiên dịch tự nhận có thể dịch ngoại tuyến 24 ngôn ngữ trong tay Lộ Tiêu Duy đã mất đi đất dụng võ.
Đường đi quá dài, nếu là anh, chắc chắn sẽ không mua vé máy bay đến Narita, thực sự quá xa trung tâm thành phố. Chuyện nhỏ này chứng tỏ Chung Đinh muốn sống tốt hơn thì không thể thiếu anh được.
Anh nhất thời buồn chán, nói với máy phiên dịch, "Chung Đinh, anh thích em", dưới sự thao tác của anh, vài giây sau, lời nói của anh được dịch sang tiếng Tây Ban Nha, rồi anh lặp lại từng lần một, lần lượt dịch sang tiếng Hindi, tiếng Pháp, tiếng Ả Rập...
Trước khi lên xe, anh chỉ biết nói câu "anh thích em" bằng bốn thứ tiếng: Trung, Anh, Nga, Hindi. Tiếng Nga là học từ ba anh, ba anh từng làm con buôn vài năm, mỗi lần từ Nga trở về đều nói câu này với hai chị gái của anh.
Tiếng Hindi là học từ Chung Đinh, lúc Chung Đinh ở Mỹ, có một đêm gọi điện cho anh nói một tràng líu lo, anh nhất thời không hiểu, liền bấm nút ghi âm, sau đó anh tra rất lâu mới biết nghĩa là gì, Chung Đinh nói câu này như đùa, hơn nữa phát âm của cô thật sự không chuẩn chút nào.
Khi anh xuống xe, con số này đã tăng vọt lên 24 thứ tiếng. Học đi đôi với hành, anh dùng bút ghi âm mang theo bên người ghi lại tất cả những gì vừa học được.
Anh chỉ không nói tiếng Anh và tiếng Nhật, vì tài xế nghe hiểu được. Về mặt này, anh vẫn khá bảo thủ.
Cuối đoạn ghi âm này, anh nói "Chung Đinh, em có thể đưa anh ra khỏi danh sách đen được không". Anh đã cài đặt định dạng phát, đảm bảo Chung Đinh mở ra có thể phát bình thường.
Trên đường đi, phần lớn thời gian Chung Đinh đều ăn kem mochi khoai lang Anno (1) mà Takasaki Osamu mua cho cô.
Cô và Takasaki đã hơn 10 năm không gặp, trước khi về nước học tiểu học, cô sống ở Nhật Bản. Để cô không quên tiếng mẹ đẻ, ông bà Chung ở nhà ngoài việc dạy những kiến thức cơ bản rất ngắn ra thì gần như không nói tiếng Nhật với cô. Khi đến trường mẫu giáo, tư duy của cô vẫn là tiếng Trung, mỗi lần nói chuyện đều phải suy nghĩ một lúc, thỉnh thoảng lại buột miệng nói tiếng Trung, một cô bé mũm mĩm chậm phát triển ngôn ngữ như cô không được chào đón ở trường mẫu giáo.
Takasaki là người bạn duy nhất của cô, nhưng cô không phải là người bạn duy nhất của Takasaki. Takasaki trông đẹp trai, thích chia sẻ, nói tiếng Nhật cũng rất giỏi, rất được các bạn học yêu mến. Cô chỉ là một trong số rất nhiều bạn bè của cậu.
Cô dùng hết tiền tiêu vặt của mình để mua đồ ăn ngon hối lộ Takasaki, rồi vừa nhìn cậu ăn chằm chằm, vừa nuốt nước bọt hỏi: "Tớ có phải là bạn thân nhất của cậu không?". Takasaki không cố ý ăn hết một mình, Chung Đinh không nói với cậu rằng cô chỉ mua một phần, nếu biết, ít nhất cậu sẽ chia cho cô một nửa.
Ban đầu Takasaki nói phải, sau đó thì thay đổi, cậu lại có những người bạn khác.
Một tháng trước khi về nước, cô không còn hỏi cậu nữa.
Cầu xin sự yêu thích mà không được đáp lại thật là một chuyện khó chịu.
Lúc đó bộ phim hoạt hình cô thích xem nhất là Doraemon, người cô ngưỡng mộ nhất là Nobita, vì cậu có Doraemon.
Cô ao ước có Doraemon biết bao, nhưng dù cô đã dành dụm tiền mua bánh rán Dorayaki, vẫn không dụ được Doraemon đến.
Trước khi về nước, cô định tặng món quà đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho Takasaki, nhưng hôm đó Takasaki đã đi chơi với những bạn nhỏ khác, cô chỉ có thể đưa quà cho ba của Takasaki Osamu. Chú Takasaki hỏi cô có muốn nhắn lại gì không, cô nói không có.
Sau khi về nước, Takasaki dần phai mờ trong ký ức cô. Sau này cô nghĩ, dù là người hay việc mà lúc đó cảm thấy vô cùng quan trọng, chỉ cần không liên lạc trong một thời gian dài, sẽ nhanh chóng quên đi.
Sau đó, cô lại cùng giáo sư Chung đến Nhật Bản hai lần, mỗi lần ở lại không lâu, cô thiếu chí hướng lớn lao "đi vạn dặm đường", luôn cho rằng nhà mình là tốt nhất.
Hộp kem đó Chung Đinh ăn rất lâu, thật sự là quá ngọt.
Đi ngang qua một hiệu sách cao ba tầng, Takasaki nói với Chung Đinh, hiệu sách cũ đó là do anh mở, trong tiệm sưu tầm rất nhiều bản chép tay thời Muromachi và bản khắc gỗ thời Edo, có thời gian có thể đến xem thử. Anh nghĩ cô sẽ thích.
Từ sân bay Narita đến nhà Takasaki mất khoảng một tiếng rưỡi. Khu nhà của Takasaki là khu có an ninh tốt nhất trong 23 khu, nhà anh ở gần Đại học Tokyo, Chung Đinh đến Đại học Tokyo làm nghiên cứu sinh ở đây thì rất tiện. Nhưng nơi này không gần Đại học Keio, giao thông là một vấn đề đối với giáo sư Chung, ông vốn không có ý định ở đây, nhưng cuối cùng vẫn bị thuyết phục bởi lời khẩn cầu nhiều lần của người bạn cũ.
Vợ của người bạn cũ đã qua đời vài năm trước, con trai lại chưa kết hôn, bây giờ ngôi nhà chỉ còn lại hai ba con ở, người giúp việc là một bà lão ít nói, một ngày nói không quá mười câu, thật sự cô đơn.
Giáo sư Chung cảm thấy tầm quan trọng của việc mình ở đây, cũng không tiện từ chối nữa. Hơn nữa sau này Chung Đinh ở Đại học Tokyo, rất gần, mỗi ngày còn có thể gặp mặt, cũng không tệ.
Lộ Tiêu Duy tận mắt nhìn thấy chiếc xe phía trước dừng lại trước một ngôi nhà, cây tùng bách mọc tràn ra từ bờ tường thấp. Đây là một ngôi nhà kiểu Nhật xây dựng vào giữa thời kỳ Showa, cây cối bên trong cũng đã có lịch sử vài chục năm.
Lúc xuống xe, đồng hồ tính cước taxi hiển thị 39,270 yên, Lộ Tiêu Duy lấy thẻ UnionPay trong nước ra quẹt. Ngày hôm đó, tỷ giá Nhân dân tệ so với đồng Yên Nhật đạt mức cao nhất trong những ngày gần đây, có thể coi là may mắn trong cái rủi, so với hôm qua, anh phải trả ít hơn 10 tệ.
Trước khi xuống xe, anh nói lời cảm ơn rất chân thành với bác tài xế, không phải khách sáo, nếu ở quê anh, một bác tài xế hay nói chuyện chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn một người đàn ông lẩm bẩm một mình ở ghế sau hơn 1 tiếng đồng hồ.
Lộ Tiêu Duy gần như nhảy ra khỏi xe, anh gọi Chung Đinh lại, "Em lên xe rồi, anh mới nhớ ra cái này chưa đưa cho em. Em nhất định nhớ xem nhé." Nói xong không đợi Chung Đinh trả lời, anh đã bỏ chạy, sợ cô trả lại cho anh.
Chung Đinh cầm bút ghi âm trong tay, nhìn bóng lưng anh rời đi mà thở dài, anh chạy thật nhanh, bỏ lại cả chiếc taxi anh vừa ngồi ở phía sau.
Takasaki Osamu hỏi cô đó là ai.
"Chồng cũ của tôi." Cô đáp ngắn gọn.
Bước chân của Lộ Tiêu Duy dần chậm lại, anh đút hai tay vào túi quần đi trên con đường xứ người. Ngày mai anh phải về nước rồi, cũng không biết Chung Đinh có liên lạc với anh trước khi anh lên máy bay không.
Chắc là có.
CHÚ THÍCH CỦA EDITOR:
(1) Kem mochi khoai lang Anno (thường sử dụng loại khoai Anno Imo nổi tiếng từ vùng Kagoshima, Nhật Bản) là một món tráng miệng kết hợp giữa lớp vỏ bánh mochi dẻo và nhân kem vị khoai lang nướng ngọt bùi đặc trưng.