Thứ tư tuần đó, Chung Đinh lại gặp Lộ Tiêu Duy.
Lúc chuông cửa vang lên, kim đồng hồ treo tường phong cách Pompadour trong phòng khách chỉ đúng 9 giờ 30 phút, Chung Đinh đang cúi đầu trên bàn gỗ bách viết đơn xin ứng tuyển cho một dự án quỹ thanh niên của Ủy ban Giáo dục Quốc gia.
Mặc dù cô sống trong khu tập thể của Đại học N, tỷ lệ xảy ra các vụ cướp và trộm cắp không cao. Nhưng từ khi sống một mình, cô càng thận trọng hơn với tiếng chuông cửa.
Chung Đinh nhìn qua mắt mèo ra ngoài, giống như một cảnh quay từ dưới lên, ánh mắt từ dưới hướng lên trên, cô nhìn thấy ngay đôi chân dài đó. Sau khi suy nghĩ 5 giây, cô không mở cửa mà hỏi vọng qua cánh cửa, "Có chuyện gì không?"
Lộ Tiêu Duy đút hai tay vào túi đứng trước cửa, anh rời công ty là đến thẳng đây. Khu nhà tập thể cũ không có thang máy, lại đúng lúc đèn hành lang bị hỏng, anh chỉ có thể dựa vào ánh đèn pin điện thoại, từng bước đi lên. Lúc Chung Đinh ly hôn tìm nhà, anh hỏi có cần giúp không, Chung Đinh nói không cần, thế là anh dứt khoát không giúp cô thật.
Anh không ngờ cô lại thuê một căn nhà như thế này, nhưng cũng tốt, cô sống quá tốt chưa chắc đã hồi tâm chuyển ý, cũng không thể hiện được tầm quan trọng của anh.
"Anh đói rồi, vẫn chưa ăn tối."
"Lộ Tiêu Duy, đừng gửi hoa cho em nữa, cũng đừng đến tìm em nữa."
Hôm nay, dưới con mắt của bao người, cô lại ký nhận một bó dạ lan hương lớn, giáo sư Chung không khỏi tò mò hỏi, "Người gửi hoa ba có quen không?" Chung Đinh khẳng định chắc nịch rằng ông không quen.
"Không thích à? Mai anh đổi loại khác cho em. Đừng nói chuyện qua cánh cửa nữa, giờ này hàng xóm đều nghỉ ngơi rồi, làm phiền người khác không hay đâu."
"Giờ này vẫn còn quán chưa đóng cửa, anh mau đi đi, không là không có gì ăn đâu."
"Anh chỉ muốn ăn ở chỗ em thôi."
"Chúng ta ly hôn rồi."
"Anh đã nói, anh hối hận rồi. Anh không ngại chúng ta nói chuyện qua cánh cửa, nhưng chưa đến 5 phút sẽ có người ra xem đấy."
"Hôm nay em không muốn gặp anh, hôm nào anh rảnh chúng ta tìm một nơi khác nói chuyện." Hai người họ thực sự cần nói chuyện, nhưng tuyệt đối không phải bây giờ, cũng không nên ở nhà cô, hiện tại cô vẫn chưa nghĩ ra nên nói gì. Hơn nữa, biểu hiện hiện tại của anh nằm ngoài dự đoán của cô, cô cần phải suy nghĩ thêm.
"Chọn ngày không bằng gặp ngày, ngay bây giờ đi."
"Em buồn ngủ rồi, phải đi ngủ đây. Anh mau về đi, mùa đông lạnh lắm." Chung Đinh lại quay về bàn viết đơn đăng ký. Chuông cửa cứ reo liên tục, dòng suy nghĩ của cô bị gián đoạn bởi tiếng chuông cửa này, ngón tay gõ bàn phím liên hồi, nhưng đều là vô ích, gõ xong một đoạn lại nhấn phím xóa, lặp đi lặp lại.
Cô kéo số điện thoại Lộ Tiêu Duy ra khỏi danh sách đen, gửi cho anh một tin nhắn: [Sáng mai nếu anh rảnh, chúng ta có thể tìm một nơi nói chuyện. Bây giờ anh về đi.]
Nhắn xong cô lại bổ sung một câu: [Anh cũng là người của công chúng, trước đây cũng từng xuất hiện trên trang chủ tin tức của trường một thời gian, bị người ta nhìn thấy không tốt cho hình ảnh của anh đâu.]
Anh nhanh chóng trả lời một tin: [Em không phải người ngoài, bị người ta nhìn thấy cũng không sao. Hôm nay anh chỉ muốn đến đây ăn một bữa cơm, em sẽ không hiểu lầm anh có ý đồ gì khác chứ.]
[Chỗ em không có gì ăn đâu.]
[Anh ăn tạm cái gì cũng được.]
[Thật sự không có gì ăn đâu.]
Cô nấu cho anh một bát mì, nước dùng trong vắt, những sợi mì được xếp ngay ngắn trong bát sứ trắng, giống như búi tóc của phụ nữ thời xưa vừa chải xong, bên trên phủ một lớp thịt bò cắt lát sốt tương, món anh ghét ăn nhất.
Lộ Tiêu Duy vừa nhìn đã biết cô cố ý làm vậy, cô biết anh không ăn thịt bò, mấy năm ở bên nhau cô chưa bao giờ làm mì bò, anh gắp một miếng thịt bò cho vào miệng, "Dao cắt khéo đấy."
Anh nhanh chóng quét mắt một lượt căn nhà của cô, anh nhìn thấy giấy dán tường, gối tựa đan trên sofa, tấm thảm thủ công màu đỏ son dưới sofa, bình gốm bụng to cắm đầy cỏ dùi trống khô, đã là mùa đông rồi, hoa trong bình sứ thanh hoa vẫn xanh tươi, đèn bàn tỏa ra ánh sáng màu cam.
Bàn ghế đều bằng gỗ bách, hiện tại là mùa đông, trên ghế có lót đệm ngồi cùng tông màu.
Sau khi rời xa anh, cô sống cũng không tệ, ít nhất là tốt hơn nhiều so với những gì anh nghĩ, nhưng bây giờ anh cảm thấy không vui vì điều đó.
"Chỗ em có rượu không?"
"Không có. Anh không phải lái xe đến sao? Không được uống rượu."
"Vậy đây là gì?" Ánh mắt anh liếc nhìn cái bình thủy tinh kia.
Chiếc bàn rất lớn, trên mặt bàn trải một lớp vải thô màu xám lông chuột, giữa bàn đặt một chiếc bình thủy tinh miệng rộng rất bắt mắt, bên trong là rượu nếp, có bỏ thêm kỷ tử, táo đỏ và hoa cúc La Mã.
"Cái này không tính là rượu, nhưng lái xe cũng không được uống."
Lộ Tiêu Duy không nói tiếp, "Sáng mai em định ăn gì? Sáng nay lúc uống cháo kê anh đột nhiên nghĩ đến món bánh màn thầu nướng em từng làm, lát bánh vàng ruộm, bên trên phủ một lớp tương mè dày, rồi rắc thêm một lớp đường trắng mịn, cắn một miếng rất ngọt, ở ngoài anh chưa thấy bao giờ."
"Lúc đó anh nói ngấy quá, chẳng ngon chút nào."
"Anh đã nói thế à?"
"Tất nhiên là anh đã nói thế, nhưng mấy chuyện nhỏ nhặt này anh không nhớ cũng không lạ."
Hôm đó cô còn rán cho anh xúc xích, xúc xích được lăn một vòng bột tiêu, củ cải muối thái sợi rất mỏng, trộn cùng dầu mè. Sở dĩ cô nhớ rõ như vậy, là vì hôm đó là ngày giỗ của ông nội cô, mấy món điểm tâm đó sau khi bà nội qua đời, trong một thời gian dài đều là thực đơn bữa sáng tiêu chuẩn của ông nội.
Cô từng nghe ông nội kể, vào thời kỳ vật chất khan hiếm, để làm cho ông nội bị đau dạ dày chút đồ ăn ngon, bà nội đã phải vất vả suy nghĩ, thời đó một người một tháng chỉ có hai lạng tương mè, mùa đông còn không bán.
Chung Đinh nhớ, tối hôm đó cô còn đi nghe một buổi độc tấu của một nghệ sĩ cello nổi tiếng cùng Lộ Tiêu Duy, biểu cảm trên khuôn mặt của nghệ sĩ vô cùng phong phú và say sưa, cô ngồi hàng ghế đầu nhìn rất rõ.
Tất nhiên là rất hay, nếu không cảm thấy hay, chỉ có thể là vấn đề của cô, theo lý mà nói âm nhạc đều có sự tương thông, nhưng cô lại luôn thiếu khả năng thưởng thức cello.
Chân của Lộ Tiêu Duy đặt trên thanh ngang của ghế Chung Đinh, nhịp nhàng lên xuống, giọng nói cũng rất tự nhiên, "Anh thấy gần đây em gầy đi, vẫn là hai người cùng ăn sẽ tốt hơn. Em là người sợ lãng phí thức ăn, một mình không dám nấu nhiều, lâu dần khó tránh khỏi làm khổ cái dạ dày của mình. Mai chúng ta cùng ăn sáng nhé."
"Hả?" Chung Đinh cho rằng mình không thể nào hiểu sai ý được, "Chúng ta đã ly hôn rồi, chẳng lẽ em phải nhắc đi nhắc lạ điều này mãi sao?"
Thịt bò trong bát Lộ Tiêu Duy cố ăn một miếng, cũng chỉ có thể cố ăn một miếng, "Không phải anh đã nói rồi sao? Anh hối hận rồi. Chỉ cần em đồng ý, ngày mai chúng ta có thể đi làm lại giấy đăng ký kết hôn, chiều mai sau 3 giờ anh có thời gian, vừa kịp trước sinh nhật em." Lộ Tiêu Duy gạt thịt bò sang một bên rồi nói tiếp, "Anh vừa xem rồi, cửa nhà em có lắp chuông báo động, em ở một mình chắc chắn rất sợ hãi.
Trong tòa nhà ngay cả cửa kiểm soát ra vào cũng không có, người ngoài vào rất dễ. Lỡ như người vừa bấm chuông không phải là anh thì sao? Cứ bấm mãi chắc chắn dọa em chết khiếp. Tim của em cũng không tốt, anh nhớ hồi nhỏ em bị viêm cơ tim, đừng để bị dọa nữa. Em vẫn nên chuyển về ở cùng anh thì tốt hơn, ít nhất lúc sấm chớp mưa giông có thể trốn vào lòng anh."
"Em có gì mà phải sợ? Lại không phải là không thể báo cảnh sát. Thật sự, hai chúng ta không cần phải đến mức đó. Gặp gỡ và chia tay trong hòa bình không được sao? Lúc đầu em nói ly hôn anh cũng đồng ý rất nhanh mà? Sao đến hôm nay lại đổi ý rồi?"
"Anh phát hiện ra thói quen rất khó thay đổi. Nếu lúc đầu em không chủ động tìm anh, anh cũng khó mà hình thành thói quen này."
Cơ hội hai người họ ở bên nhau lần thứ hai bắt đầu từ một buổi họp lớp hơn 3 năm trước, lần đó cả hai đều đi. Bưu Mã còn đặc biệt mang theo ảnh thời trẻ của mình, hỏi ông và Lộ Tiêu Duy có giống nhau không, dù sao cũng từng là thầy trò, mọi người chỉ có thể nói vài lời nói dối thiện ý, người bạn thiện ý nhất nói ít nhất cũng giống tám phần.
Hôm đó, Chung Đinh có uống một chút rượu, một lon bia, 300 ml, độ mạch nha 12 độ, nồng độ cồn chỉ 4 độ, nhưng cô lại không kìm được mà say. Cô hỏi Lộ Tiêu Duy có thể giúp đưa cô về nhà không, anh không từ chối. Trên đường đi, cô nói anh nghe, toàn là những chuyện phiếm, đại loại như ngày tháng trôi nhanh quá, mọi người thay đổi không ít, sao Bưu Mã lại từ Nike chuyển sang mặc Adidas rồi.
Lộ Tiêu Duy đáp lại cô, "Chúng ta không phải mới gặp nhau một tuần trước sao, sao em lại làm như thể nhiều năm không gặp vậy." Một tuần trước, cô gặp anh trong tòa nhà, cô nói chào anh, anh gật đầu với cô, chỉ vậy thôi, bao nhiêu năm rồi, vẫn luôn như vậy.
Cô không cam tâm cho lắm.
Sau buổi họp mặt đó, cô lấy cớ cảm ơn để mời anh ăn cơm, anh không từ chối. Sau đó cô lại mời anh ăn cơm hết lần này đến lần khác, mời ba lần thì anh sẽ đồng ý một lần, nhưng cũng chỉ là ăn cơm mà thôi, không có bước tiến xa hơn.
Lúc đó Chung Đinh đang viết bài review ẩm thực cho một tạp chí, ăn uống cũng là một phần công việc, cô mời anh ăn cơm, coi như là công tư kết hợp.
Từ buổi họp lớp đến khi kết hôn, trong khoảng thời gian đó họ đã ăn cùng nhau chín bữa, đều là Chung Đinh chủ động.
Giữa lần thứ bảy và thứ tám cách nhau một tháng, thời gian đó cô rất bận, giữa chừng còn đến Hồng Kông tham dự một hội thảo học thuật, không lâu sau khi từ Hồng Kông trở về, cô gọi điện mời Lộ Tiêu Duy đến một nhà hàng Vân Nam ăn cơm. Chung Đinh nhớ món gà hấp cách thủy của nhà hàng đó rất ngon, nghe nói gà là gà mái Vũ Định, nhưng đến giờ cô vẫn không biết con gà đó rốt cuộc đã bị thiến hay chưa.
Ra khỏi quán ăn Vân Nam đã là buổi tối, Lộ Tiêu Duy hỏi cô muốn đi đâu, khách sạn anh ở cách đây không xa, Chung Đinh nói bây giờ cô muốn về nhà. Đều là người trưởng thành, Chung Đinh tất nhiên không thể không hiểu hàm ý trong lời anh nói.
Cô từ chối không phải vì cô bảo thủ, trong chuyện tình cảm, cô trước giờ luôn đặt con người lên trên sự việc, nếu người đó là Lộ Tiêu Duy, cô sẵn sàng có bất cứ mối quan hệ nào có thể xảy ra với anh.
Hôm đó cô đến kỳ sinh lý, nhưng không thể nói thẳng ra được. Người ta hỏi bạn có muốn đến nhà ngồi một lát không, bạn lại nói tôi không thể quan hệ với anh vì lý do sức khỏe, nghe chẳng khác gì bị thần kinh.
Lộ Tiêu Duy không ép cô, trực tiếp lái xe đưa cô về nhà.
Cũng chính lần đó, Chung Đinh xác định Lộ Tiêu Duy có 'chút ý' với cô, cô tin rằng anh không phải kiểu người tùy tiện mời phụ nữ đến khách sạn.
Lần thứ chín, cô mời anh ăn lẩu hoa cúc, so với thường lệ, lần này cô mời anh ăn cơm khá tốn công, mời bốn lần mới được. Là một người đam mê ẩm thực, nhưng hôm đó cô lại không ăn được bao nhiêu, ăn nhiều nhất là cánh hoa cúc, hoa cúc là loại cúc ăn được, có thể ăn trực tiếp từng cánh. Cô vừa dùng muỗng vớt đồ ăn cho anh, vừa hỏi: "Bây giờ anh chắc không có bạn gái nhỉ? Nếu chưa có thì em tạm thời đóng vai đó được không?"
Anh cúi đầu không nhìn cô, giọng không lớn, giọng nói nhỏ nhưng từng chữ khắc sâu vào tim cô: "Bây giờ, tôi không có tâm trạng, cũng không có thời gian yêu đương."
Chung Đinh ngẩn ra một lúc, dùng đũa chung gắp gan gà vào đĩa đưa cho anh, cố ý dùng một giọng điệu rất thoải mái nói: "Nếu anh không thích yêu đương, vậy chúng ta kết hôn đi, dù sao hai chúng ta cũng đủ tuổi kết hôn hợp pháp rồi. Nếu anh không yên tâm về tiền của mình, chúng ta cũng có thể ký thỏa thuận."
Sau khi Chung Đinh nói xong, anh vẫn im lặng, nhưng khi hai người ra khỏi quán, Lộ Tiêu Duy nói với cô một tiếng "Được".
Bây giờ cô nghĩ lại, nếu lần đó kỳ sinh lý của cô muộn một hai ngày, có lẽ họ sẽ không kết hôn.
Anh kết hôn với cô chỉ vì chuyện này, thật là buồn cười làm sao.
Chung Đinh kìm nén nói, "Không phải người ta thường nói 21 ngày là có thể hình thành một thói quen sao? Đổi người khác chẳng mấy chốc anh cũng sẽ quen thôi."
"Tại sao anh phải đổi người?" Lộ Tiêu Duy tháo kính xuống, nhìn thẳng vào Chung Đinh, "Hơn nữa, không phải em nói với anh là em muốn một lòng một dạ (1) sao?"
"Em nói là em muốn chọn một người để một lòng một dạ (2). Nếu chọn sai, em sẽ đổi người khác."
CHÚ THÍCH CỦA EDITOR:
(1) Lời Lộ Tiêu Duy nói là 'tòng nhất nhi chung' (从一而终) : dành trọn tình cảm cho một người.
(2) Lời Chung Đinh nói là 'trạch nhất nhi chung' (择一而终): Chọn một người để chung thủy đến hết đời.