Chương 26

person Tác giả: Mạnh Trung Đắc Ý schedule Cập nhật: 05/03/2026 11:44 visibility 1 lượt đọc

"Anh nghĩ em chắc đã nghe câu này, kỹ nữ về già hoàn lương, nửa đời phong trần không hề gì; trinh phụ tuổi già thất tiết, cả đời cay đắng ai hay (1)." Trần Ngư uống một ngụm trà bên cạnh, nói thêm, "Tất nhiên câu này rất tào lao, anh không có khái niệm gì về trinh tiết, cũng không cho rằng kỹ nữ là người xấu, trinh phụ là người tốt. Anh chỉ không ưa nổi một số người làm cả rổ chuyện quá đáng, rồi làm một hai việc tốt là có thể xóa sạch quá khứ."

Chung Đinh cảm thấy Trần Ngư hôm nay không thẳng thắn như mọi khi, có hơi dài dòng, "Sư huynh, anh muốn nói gì thì cứ nói thẳng đi, em có phải không hiểu anh đâu, cũng không phải nơi công cộng, trước mặt em anh không cần phải tỏ ra đúng đắn chính trị."

"Được rồi, anh nói thẳng đây. Lỡ như Lộ Tiêu Duy hoàn lương rồi quay lại tìm em, thì chuyện quá khứ cũng không thể thay đổi được, em đừng quay đầu lại."

Chung Đinh cảm thấy từng chữ trong câu nói của Trần Ngư đều không ổn. Cô cứ ngỡ vẻ giả tạo mà mình cố gắng duy trì bên ngoài là hoàn hảo không kẽ hở, đúng là tự lừa dối mình, Trần Ngư đã nhìn ra, có lẽ người khác cũng đã nhìn ra. Điều nực cười nhất là, tại sao anh lại cho rằng Lộ Tiêu Duy sẽ quay đầu lại?

Cô có quá nhiều điều muốn nói, nhưng đến miệng cũng chỉ còn lại một câu, "Anh ấy hoàn lương cái gì chứ? Em ly hôn với anh ấy, cũng chỉ chứng minh anh ấy không phải người tốt của em. Anh ấy chưa chắc đã không phải người tốt của người khác."

Cô đã từng chứng kiến cách Lộ Tiêu Duy đối tốt với người khác, không phải là anh không biết. Anh cũng từng đối tốt với cô, từng chuyện từng việc cô đều ghi nhớ, dây vợt tennis được căng, hạt dẻ mùa hè, kem mùa đông, những điều tốt đẹp đó sau này cô đã hồi tưởng lại vô số lần, khiến cô nghĩ rằng việc chia tay anh vì lòng tự trọng lúc đầu là một sai lầm, nếu cô không chia tay anh, có lẽ anh đã không gặp Âu Dương Thanh, rồi thay đổi cả quỹ đạo cuộc đời...

Sự thật chứng minh, cô đã thừa hưởng sự tự tin của ba mình, đánh giá quá cao sức ảnh hưởng của bản thân.

Nếu đối với cô, yêu còn quan trọng hơn được yêu, cho đi vui vẻ hơn nhận lại, vậy thì Lộ Tiêu Duy chắc cũng vậy. Cho đi từ tận đáy lòng quả thật vui hơn nhận lại, trong trường hợp sự cho đi đó có hồi đáp. Chung Đinh nghĩ, Âu Dương Thanh chắc chắn sẽ hồi đáp anh.

Nói nhiều tất sẽ có sai sót, Trần Ngư nghĩ dù là bạn bè, nhưng đôi khi nhìn thấu không nhất thiết phải nói thẳng ra, "Có phải anh đã nói gì không nên nói không?"

Chung Đinh uống một ngụm trà quýt ngâm mật, thực sự quá ngọt, "Sư huynh, có muốn thử trà vừng rau mùi của quán này không?"

Quả nhiên, Trần Ngư lộ vẻ sợ hãi, anh sợ nhất là ăn rau mùi.

Trần Ngư đã uống rượu, không say nhưng không thể lái xe, Chung Đinh lái xe đưa anh đến chợ đồ cũ, cô muốn tìm vài chiếc đèn dầu và những món đồ lặt vặt khác, Trần Ngư muốn xem trong chợ có sách cũ và đĩa than anh cần không.

Lúc Chung Đinh đang xem đèn ở một sạp hàng, cô chợt cảm thấy có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm sau lưng mình, quay đầu lại thì thấy đó là ba của Lộ Tiêu Duy.

Hơn mười năm, cách xưng hô của cô với ông đã thay đổi liên tục, bây giờ cô gọi ông là chú Lộ. Ông nhỏ tuổi hơn ba cô.

Ông Lộ để thể hiện phong độ của mình cũng khách sáo vài câu.

Trần Ngư đang tập trung mặc cả với người bán, sau khi thỏa thuận xong giá cả quay lại gọi Chung Đinh, không ngờ lại thấy ba của bạn gái cũ. Trần Ngư cũng từng đến nhà họ Lộ, với tư cách là bạn trai của chị hai Lộ Tiêu Duy.

May mà mọi người đều là những người giữ thể diện, sau khi khách sáo qua loa vài câu, họ liền chào tạm biệt nhau, không có chuyện gì xảy ra.

Hai người từ biệt ông Lộ rồi tiếp tục đi về phía trước, để lại ông Lộ một mình ở đó với nội tâm cuộn sóng. Ông Lộ thầm nghĩ, không được, phải giục con trai tăng tốc thôi.

Hôm đó Chung Đinh còn đến cửa hàng đồ thể thao mua một cây vợt tennis mới. Trước đây cô chơi tennis với Lộ Tiêu Duy, cứ chơi là cứ thua, sau lần chia tay đầu tiên, chuyện đó vẫn còn canh cánh trong lòng, vì thế năm nhất đại học cô còn đăng ký học môn tennis, nhưng sau đó cô và anh chưa bao giờ chơi tennis với nhau nữa.

Dây anh căng quả thực rất tốt, bao nhiêu năm rồi vẫn còn nguyên vẹn. Nhưng cô không muốn dùng nữa. Có những cây vợt nên được để trong túi tennis, treo trên tường, và không bao giờ mở ra.

Sáng Chủ nhật, cô cầm vợt tennis mới đến sân tennis của trường để luyện tập, vận động thể thao vừa phải có lợi cho sức khỏe. Cô bỏ tiền đặt trước hai tiếng, các sân được ngăn cách bằng lưới, đều là đánh đôi, một mình cô ở đó vung vợt, rồi lại tự mình đi nhặt bóng hết lần này đến lần khác.

Không biết là lần nhặt bóng thứ bao nhiêu, Chung Đinh đột nhiên nghe thấy có người gọi cô, "Chung Đinh!"

Quay đầu lại thì thấy là Khổng Trạch.

Khổng Trạch đoán Chung Đinh đã ly hôn, ít nhất là hôn nhân đã tan vỡ. Cô đã không đeo chiếc nhẫn trơn màu trắng đó hơn một tháng rồi.

Cậu ta vẫn có giới hạn của mình, việc đeo bám phụ nữ đã có chồng thực sự quá thấp kém. Không ngờ ngay lúc cậu ta định từ bỏ, cậu ta lại phát hiện chiếc nhẫn đó đã biến mất.

Một tuần không thấy là tình cờ, vậy thì hai tuần, ba tuần cho đến một tháng, chắc chắn là đã có vấn đề.

Phụ nữ lúc này thường đặc biệt yếu đuối, cậu ta cũng không có ý định lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn, như vậy quá không có tính thử thách. Nhưng vận động có tác dụng giảm bớt nỗi buồn, nên cậu ta vẫn như thường lệ rủ cô đi đánh tennis.

Rồi lần nào cũng bị từ chối rất lịch sự, thực sự thất bại. Nhưng trước nay cậu ta luôn là người biết khó mà tiến.

Gặp cô ở sân tennis là một sự tình cờ.

Cậu ta nói với cô qua tấm lưới, "Hôm nay lúc tôi đặt sân, người ta bảo đã kín hết rồi. Nếu cô chỉ có một mình, có thể cho tôi dùng chung sân một chút được không?"

"Tất nhiên không vấn đề gì. Còn một tiếng nữa." Chung Đinh định cất vợt và bóng tennis vào túi, chuẩn bị rời đi.

"Không phải chứ, tôi vừa đến cô đã đi? Tôi vốn đã hẹn người đánh tennis, không có sân nên hủy hẹn rồi. Một mình nhặt bóng chán lắm. Hay là cô và tôi đánh một ván?"

Mấy hôm trước Chung Đinh nghe Khổng Trạch nói, cậu ta từng đoạt giải trong cuộc thi toàn quốc, "Tôi quá nghiệp dư, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với tuyển thủ chuyên nghiệp như cậu. Đánh tennis cũng phải chọn đối thủ, hai người hoàn toàn không cùng trình độ, đánh rất vô vị, thà cậu tự mình luyện tập còn hơn."

Khổng Trạch cảm thấy lời cô nói có ẩn ý, "Trước đây tôi cứ hẹn cô mãi, bây giờ khó khăn lắm mới gặp được, chỉ lần này thôi, một tiếng, sau này tôi sẽ không làm phiền cô nữa."

Không biết tại sao Chung Đinh nghe câu này có chút buồn, như thể mình rất vô tình. Bị hành thì bị hành thôi, dù sao cũng chỉ một lần.

Tuyển thủ chuyên nghiệp giao lưu với người hâm mộ, đều phải dò trình độ của đối phương, đặt mình ngang hàng với họ, cố gắng giảm thiểu kỹ thuật của cú đánh, nhường cho đối phương vài quả bóng, việc hành hạ đơn phương làm mất đi ý nghĩa của hoạt động.

Khổng Trạch từ bỏ cách cầm vợt trước đây, chuyển sang kiểu cầm vợt Continental (2). Mục đích của cậu ta tất nhiên không phải là để thắng, cũng không phải trận đấu nghiêm túc, có qua có lại mới có thể tiếp tục.

Hai người đánh được hai mươi phút, ngoài dự đoán, Chung Đinh lại không phải đi nhặt bóng.

Chung Đinh vốn nghĩ một tiếng này sẽ trôi qua êm đềm, kết quả gần hết giờ, cô đánh một quả bóng ra, Khổng Trạch đột nhiên cúi người ôm lấy mắt, có máu nhỏ giọt trên mặt sân tennis màu xanh đậm, đỏ phối xanh, trông đặc biệt kinh hãi.

Bóng của cô đã đánh trúng mắt cậu ta!

Chung Đinh khăng khăng gọi xe cứu thương, cô thực sự không có cách nào đưa cậu ta đến bệnh viện.

Khổng Trạch lúc đầu tha thiết yêu cầu Chung Đinh đừng gọi xe cứu thương, xe cứu thương đến là nửa trường sẽ biết, chưa đến tối cậu ta sẽ trở thành nhân vật hot trên BBS của trường, rồi nhận về hàng ngàn lời chế nhạo.

Nhưng Chung Đinh không nghe cậu ta, cô kiên quyết gọi điện thoại. Trong túi đeo hông của cô có điện thoại và thẻ, cô đang nghĩ trong thẻ có bao nhiêu tiền, lát nữa có đủ trả phí không, chắc là đủ.

"Xin lỗi."

Khổng Trạch gắng gượng nói một câu: "Không liên quan đến cô."

Khổng Trạch lúc này chỉ cảm thấy mất mặt, cậu ta đã nhắm vào hướng bóng của cô, vốn định tạo ra một vết xước nhỏ, không ngờ tính toán góc độ sai, bị đánh trúng mắt. Khóe mắt cậu ta có vết bầm, tầm nhìn cũng trở nên mờ đi, tất nhiên là rất đau, nhưng so với việc mất mặt, cơn đau này lại không có vẻ cấp bách bằng.

Cậu ta là một tuyển thủ bán chuyên, đánh tennis với một cô gái không có nhiều kinh nghiệm, trong tình huống tốc độ bóng không nhanh, lại lao vào để bị đánh, nếu bị người khác biết thì còn mặt mũi nào ra ngoài nữa.

Chung Đinh như thể nhìn thấu suy nghĩ của cậu ta, "Nếu tôi không nói ra, sẽ không ai biết đâu."

Trong lúc chờ xe cứu thương, Chung Đinh bảo Khổng Trạch nhắm mắt lại, để giảm bớt cơn đau cho cậu ta, cô vừa nhìn chằm chằm các sân khác để đề phòng có quả bóng khác bay tới trúng cậu ta, vừa kể vài câu chuyện cười không mấy cao siêu. Vì trong đầu cô toàn là chuyện cậu ta bị thương, nên kể chuyện cười lắp ba lắp bắp, chính cô cũng thấy không buồn cười chút nào.

Nhưng Khổng Trạch vẫn cười để làm vui lòng cô.

CHÚ THÍCH CỦA EDITOR:

(1) Hán Việt: Kỹ nữ vãn cảnh tòng lương, bán thế yên hoa vô ngại; Trinh phụ bạch thủ thất tiết, nhất thế thê khổ thùy tri. Một kỹ nữ về già mà hoàn lương, thì nửa đời sống trong chốn phong trần cũng không làm hại đến thanh danh sau này. Một người đàn bà tiết hạnh đến đầu bạc mà lại hư hỏng, thì nỗi khổ giữ mình suốt cả một đời chẳng còn ai hay biết/thừa nhận nữa.

(2) Kiểu cầm vợt Continental (thường được gọi là kiểu "cầm búa" hoặc "bắt tay") là kỹ thuật đa năng nhất trong tennis và pickleball, cho phép người chơi thực hiện nhiều cú đánh mà không cần đổi cách cầm. Trong tennis hiện đại, kiểu Continental không còn dùng cho các cú thuận tay (forehand) uy lực nhưng vẫn là lựa chọn bắt buộc cho: Giao bóng (Serve), Volley (Bắt lưới), Cú cắt (Slice) và Cú đập bóng trên cao (Smash).