Lộ Tiêu Duy đút hai tay vào túi quần, nên Chung Đinh không nhìn thấy nhẫn cưới trên tay anh.
Chìa khóa đó mãi không mở được ổ khóa, cuối cùng là ông Lộ ra mở cửa cho anh.
Ông Lộ cẩm lấy chìa khóa trên tay con trai rồi đóng cửa thử mở lại, không có vấn đề gì, chẳng phải mở được ngay sao.
Ông Lộ nhìn thấy chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của con trai thì không khỏi thở dài, không ngờ thằng con ngỗ nghịch này lại là một kẻ si tình, nếu ông không ra tay, e rằng con trai sẽ treo cổ chết trên cái cây là con gái lão Chung mất. Thật ra, ông chẳng có ý kiến gì với Chung Đinh, nhưng cây đào sao có thể ra quả lê được?
Dù sao cô cũng là con gái lão Chung. Hơn nữa đã ly hôn rồi, bây giờ cũng nên sang trang mới. Ban đầu đã không giữ được, thì bây giờ nên nhìn về phía trước, nếu lão Chung biết con trai mình vẫn nhớ nhung con gái nhà lão, không biết sẽ đắc ý đến mức nào? Ông nhất quyết không thể để kẻ đó đắc ý.
Nếu con trai ông thích kiểu người như Chung Đinh, ông sẽ dựa theo khuôn mẫu của cô để tìm một người tốt hơn.
Ông nhanh chóng phác họa xong chân dung cô con dâu tương lai: Chung Đinh là tiến sĩ trong nước, học xong tiến sĩ mới ra nước ngoài ở hai năm, con dâu mới phải là tiến sĩ du học từ đầu đến cuối; Chung Đinh cao tầm bà xã ông, khoảng 165cm, con dâu mới bắt buộc phải trên 170cm;
còn về ngoại hình, săm soi kỹ tướng mạo của con dâu, dù là con dâu cũ, cũng có vẻ là hành vi không đúng đắn của người lớn tuổi, rồng sinh rồng, phượng sinh phượng; dù sao con gái lão Chung cũng không xinh bằng con gái mình, ngoại hình của thằng con ngỗ nghịch dư dả xứng với con gái ông ấy rồi, thế mà còn không biết đủ, sớm muộn gì cũng có ngày lão Chung hối hận, đến lúc đó hối hận cũng đã muộn.
Vừa xác định xong mục tiêu, ông Lộ liền lôi sổ danh bạ của mình ra, sổ danh bạ rất dày, ông có rất nhiều bạn bè. Ông là người coi trọng lễ nghĩa xưa, mỗi dịp lễ Tết đều gửi quà cho từng người bạn, bây giờ có chuyển phát nhanh còn đỡ, trước đây khi chưa có, ông phải đến từng nhà thăm hỏi.
Bạn bè đều cho rằng ông là người tốt, trung nghĩa, can đảm, không ai chê trách ông. Điều duy nhất không mấy vẻ vang của ông là từng làm "con buôn" ở Nga vài năm, nhưng hồi đó ông cũng chưa từng lừa ai, sau này làm ăn mệt mỏi, ông nhận thầu một nhà ăn trong trường, giá cả cũng rẻ nhất toàn trường, nhà ăn số 4 năm đó từ 11 giờ 40 đến 13 giờ lúc nào cũng đông nghẹt người.
Hai người duy nhất chê trách ông, ngoài lão Chung nhà đối diện, chính là thằng con ngỗ nghịch này.
Dù ông thương con gái, nhưng người ông dành nhiều tâm tư nhất vẫn là con trai. Ngay cả việc con trai kén ăn trên bàn cơm, ông cũng phải để mắt sửa cho bằng được, bò hầm cà chua ngon thế, thế mà con trai không biết thưởng thức, cứ dính tới thịt bò là không ăn, ông lại cứ gắp vào bát con trai, nhìn anh ăn từng chút một.
Lúc nhỏ, con trai ông thích ăn tôm, vừa ngồi vào bàn là cứ chằm chằm ăn tôm, ông dạy bảo anh, anh còn cãi lại, tự biện hộ cho mình, nhà có năm người, năm mươi con tôm, anh ăn mười con thì có gì sai. Đương nhiên là sai, chỉ chăm chăm ăn một món, ra thể thống gì.
Ông dạy bảo con trai là vì tốt cho anh, hồi đó ông nghĩ con trai lớn lên sẽ cảm kích ông. Nhưng sự cảm kích này đến quá muộn, muộn đến mức ông không còn hy vọng nữa. Ông Lộ nhớ lại hồi nhỏ con trai rất ngoan, sao giờ lại thành ra thế này.
Hôm nay ông đặc biệt bảo bà xã làm món tôm luộc, lúc ăn cơm, ông cố ý gắp cho con trai một con.
Sự dịu dàng hiếm thấy này của ông khiến con trai cảm thấy vô cùng không quen.
Lộ Tiêu Duy không hề biết rằng ba mình đã có bao nhiêu suy nghĩ trong lòng chỉ dựa vào chiếc nhẫn trên tay anh. Một người đã quen đeo nhẫn, đột nhiên không đeo nữa, tất sẽ gây tò mò cho người khác, anh chỉ ghét những phiền phức đi kèm, về đến nhà, lẽ ra anh nên tháo ra, nhưng tháo ra đeo vào cũng phiền.
Hôm đó chị hai của anh cũng ở nhà, chị hai học ở khoa Luật đại học N, giáo viên hướng dẫn thạc sĩ là mẹ của Giang Diệu, bây giờ hai người làm cùng một công ty luật, anh vô tình hỏi vài câu về Giang Diệu.
"Sao tự dưng em lại hỏi đến cậu ta?"
"Trước đây em từng nhờ cậu ta lắp đèn điện tử, không biết bây giờ cậu ta còn làm không? Em làm mất số liên lạc của cậu ta rồi."
"Cậu ta vừa từ nước ngoài về chưa được hai tháng, giờ đang ở khoa Sử. Hay để chị hỏi giúp em."
"Thôi bỏ đi."
"Cũng không phải là không thể tìm người khác."
Lộ Tiêu Duy về nhà lúc 10 giờ, trên đường anh lấy chiếc CD duy nhất trên xe ra nghe.
Gần đây Âu Dương Thanh lại liên lạc với anh, anh thực sự rất đau đầu.
Cô ấy luôn khiến anh nhớ về quá khứ, mà quá khứ của hai người lại gắn liền với sự tủi nhục. Trớ trêu thay, những tủi nhục đó lại được Chung Đinh chứng kiến.
Chung Đinh khi đó là khán giả của anh và Âu Dương Thanh.
Mọi chuyện đều do anh làm, anh không thể trách một khán giả.
Vì Âu Dương Thanh, anh thậm chí đã nghiên cứu cả bản nhạc cello. Trước đó anh không hề tìm hiểu về cello, mua một đống CD về nghe, cuối cùng lại yêu thích bản concerto cho cello của Shostakovich. Nhưng vì Âu Dương Thanh, anh đã từng cắt gọt sở thích của mình, trong xe một thời gian dài chỉ bật bản "Lương Chúc" do cô ấy kéo, anh thực sự không nghe nổi những bản nhạc trữ tình như vậy, nhưng vì cô ấy, anh vẫn nghe đi nghe lại.
Sau khi chia tay, CD trên xe của anh đổi thành nhạc cello của Shostakovich, thứ đó hợp với tai anh hơn, nhưng khi bản nhạc vang lên được một nửa, anh lại luôn nghĩ đến sự nhẫn nhục chịu đựng của mình năm đó.
Nỗ lực chiều lòng người khác nhưng lại bị bỏ rơi thực sự là một tổn thương lớn đối với lòng tự trọng.
Không phải anh không thể chiều lòng người khác, nhưng đó nhất định không thể là một người cụ thể. Chiều lòng công chúng, có thể đổi lại lợi ích vượt xa giá trị; chiều lòng một người cụ thể nào đó, thường chẳng nhận lại được gì.
Những tủi nhục đó, không chỉ bản thân anh không quên được, mà người khác cũng nhắc đi nhắc lại cho anh nhớ.
Lần hồi tưởng khiến anh cảm thấy nhục nhã nhất là hai năm trước. Anh xem báo cáo dư luận của bộ phận quan hệ công chúng, báo cáo viết rằng trong các từ khóa liên quan đến anh có xuất hiện Âu Dương Thanh, sự việc cụ thể là có người đăng bài trên các diễn đàn lớn rằng Âu Dương Thanh vì tiền mà đã đá anh.
Báo cáo dư luận có đính kèm một kế hoạch truyền thông, trong kế hoạch chuẩn bị lấy điểm bị đá này làm một phần hình ảnh phấn đấu của cá nhân anh, một Chu Mãi Thần (1) thời hiện đại thật là một hình ảnh truyền cảm hứng. Dù anh học lịch sử không giỏi, nhưng cũng biết kết cục cuối cùng của Chu Mãi Thần thực sự thê thảm.
Trong mục ký tên của bản kế hoạch truyền thông đó, anh nhìn thấy tên của Thư Uyển.
Anh không biết Chung Đinh đã miêu tả mình với bạn bè cô như thế nào, một kẻ bị bỏ rơi đáng thương sao?
Về đến nhà, anh trả lời Âu Dương Thanh một tin nhắn: Xin đừng liên lạc với tôi nữa, Chung Đinh sẽ không vui.
Năm đó để thể hiện sự hào phóng của mình, khi Âu Dương Thanh hỏi anh sau này có thể làm bạn không? Anh đã ngu ngốc mà trả lời, "Không vấn đề gì, em có việc gì vẫn có thể đến tìm tôi."
Âu Dương Thanh vẫn chưa biết anh đã ly hôn, nếu biết, không biết sẽ nghĩ về anh như thế nào.
Anh không cho rằng Chung Đinh đang đi xem mắt, nhưng rồi cũng sẽ có ngày đó. Hai người họ quả thật không hợp nhau.
Nhưng cứ động một tí là tặng hạt dẻ cho người ta, cũng quá là... thôi kệ cô đi.
Cũng không thấy cô đeo nhẫn, có lẽ là quá to. Đúng là không hợp để đeo hàng ngày, nhưng chẳng phải lúc đầu cô chỉ đích danh muốn cái to sao.
Có lẽ nên hỏi thẳng cô xem ni nhẫn có vừa không, thôi bỏ đi, cứ như thể kể công đòi thưởng vậy. Không vừa chẳng lẽ cô không tự đi sửa size được sao?
Lộ Tiêu Duy so sánh một chút, Giang Diệu vẫn tốt hơn Trần Ngư nhiều, hy vọng mắt nhìn của cô không quá tệ.
Phía Đông thành phố mở một nhà hàng theo chủ đề Kim Bình Mai, bộ phận quảng cáo của nhà hàng gửi cho Chung Đinh một thiệp mời, mời cô đến ăn, tiện thể viết một bài tâng bốc, dĩ nhiên là cô không phải trả tiền ăn. Cô sợ lãng phí thức ăn, nghĩ mình không thể ăn hết, dạo trước nợ Trần Ngư một bữa cơm, không thể không mời lại, bèn rủ anh đi ăn cùng.
Tám món nóng, bốn món nguội, điểm tâm là bánh hấp bột mì trộn mỡ ngỗng hoa hồng và xíu mại hoa đào.
Các món nóng đều là món thịt, ăn được hai món đã thấy ngán, món thịt xào quả óc chó với hành lá thì khá ngon, thịt heo là phần thịt nạc được thái đặc biệt từ đùi sau.
Ngán nhất là trà, trà Lục An Tước Thiệt (2) với đủ thứ hạt, trong đó thực sự có hạt dẻ, hạt dưa, hạt óc chó, hải thanh, thiên nga, bên trong lại có cả rau cải muối, cô thực sự không uống nổi, đành gọi một cốc trà quýt ngâm mật.
Ăn một bữa gần xong, Trần Ngư cảm thấy mình cần phải khai sáng cho Chung Đinh một chút, "Ly hôn chưa chắc đã là chuyện xấu."
"Em biết."
"Trước đây em yêu quá hẹp hòi, nhưng lúc đó em đã kết hôn, anh nói điều này cũng không thích hợp lắm. Em không nên chỉ đặt tình yêu vào một người, mà phải yêu tất cả những điều đẹp đẽ. Món ăn, chẳng lẽ em chỉ ăn một món sao? Con người, cũng vậy, đừng cứ bám lấy một người mà yêu. Cứ bám lấy một người, tầm nhìn cũng sẽ bị hạn chế."
Trần Ngư năm xưa cũng từng nói câu này với chị hai của Lộ Tiêu Duy, phải yêu tất cả những thứ tốt đẹp, chứ không phải chỉ yêu một người cụ thể nào đó. Anh như vậy, cũng không ngại cô ấy như vậy.
Kết quả là cô ấy đã tát anh một cái, lời nói ra cũng rất tổn thương tình cảm, "Đừng lấy cái lý thuyết của Plato ra để dỗ tôi, Plato còn yêu đồng tính đấy, cũng không thấy anh để ý đến người đàn ông nào." Sau lần cãi vã này hai người liền chia tay, anh bị ăn một cái tát xong lại bị Lộ Tiêu Duy đánh cho một trận, thực sự là oan uổng.
"Sư huynh, yêu rộng cần có tài năng, không mấy ai có tài năng thiên bẩm như anh đâu."
Chung Đinh đôi khi thực sự rất ngưỡng mộ Trần Ngư, bản thân cô là một người trần tục, mãi không thể thoát tục. Trần Ngư là một trong số rất ít người trong khoa dành phần lớn tâm sức vào việc giảng dạy, với thành quả hiện tại của anh, rất khó để được xét duyệt phó giáo sư đúng hạn, nhưng anh cũng không quan tâm, là thật sự không quan tâm.
Bây giờ các trường đại học đều kêu gọi xây dựng trường đại học nghiên cứu hàng đầu, chưa nghe trường nào muốn xây dựng trường đại học giảng dạy-nghiên cứu hàng đầu cả. Giảng dạy là phần nhỏ bé nhất trong các trường đại học. Giáo sư Chung lần nào cũng rất cao ngạo nói, chúng ta lại không phải trường Sư phạm.
Ngay cả khi bình chọn môn học chất lượng cao, việc giảng bài có hay hay không cũng tuyệt đối không phải là trọng điểm, chưa thấy giảng viên nào giảng hay mà được bình chọn môn học chất lượng cao cả, vị thế của giảng viên là quan trọng nhất, dù cho tiếng phổ thông của người đó mọi người đều nghe không hiểu.
Chung Đinh thì không được, cô vẫn quan tâm đến đánh giá của xã hội, việc hết hợp đồng phải ra đi đối với cô là một chuyện rất mất mặt.
Cô là một người rất trọng sĩ diện, thậm chí có thể nói là chết vì sĩ diện. Chuyện duy nhất cô vứt bỏ sĩ diện để làm, chính là quay lại với Lộ Tiêu Duy, chủ động quay lại. Dù cô không hối hận, nhưng cô tuyệt đối không có dũng khí để làm lại lần nữa.
"Gần đây nghe nói trong lớp của em có một cậu sinh viên khoa khác cứ bám lấy em?"
"Người ta chỉ có nhiều câu hỏi thôi mà." Khổng Trạch kiên trì hỏi cô có muốn đi đánh tennis không, vốn đã yên ắng một thời gian, dạo này lại bắt đầu lảng vảng bên tai cô. Nhưng người ta cũng chỉ hỏi một câu thôi, cô ngoài từ chối ra không có cách nào khác.
Không thể tự đa tình mà nói, cậu đã gây ra cho tôi rất nhiều phiền phức, xin cậu sau này đừng hỏi tôi nữa, cứ như thể cô chắc chắn người ta đang theo đuổi mình vậy.
"Thực ra các chàng trai trẻ cũng không tệ. Hầu hết đàn ông qua 25 tuổi, trên người đều đầy mùi công lợi, bỏ ra một hào một ly, đều phải được đền đáp tương xứng. Đương nhiên anh không có ý ám chỉ ai cả."
"Anh nghĩ nhiều rồi, dù người ta có tốt đến đâu, cũng không có bất kỳ quan hệ gì với em." Đừng nói là bây giờ cô không có ý định yêu đương, cho dù có, cũng không thể chọn trong số sinh viên 20 tuổi, như vậy cô làm sao còn mặt mũi mà làm việc trong khoa được.
"Anh vẫn nói câu đó, đừng yêu quá hẹp hòi."
CHÚ THÍCH CỦA EDITOR:
(1) Chu Mãi Thần sống vào thời Hán, xuất thân hàn vi, ham đọc sách, không giỏi kinh doanh, thường ngày phải hái củi kiếm sống. Người vợ không chịu nổi cảnh cơ cực, bỏ đi lấy người khác. Chu Mãi Thần tự nỗ lực học tập, cuối cùng công danh hiển đạt, giàu sang phú quý.
Sau khi giàu sang, Chu Mãi Thần chẳng những không trách cứ người vợ cũ phụ bạc mình, ngược lại còn rước vợ chồng họ về sắp xếp cho ở sau hậu viên. Người vợ hổ thẹn thắt cổ tự tử. Chu Mãi Thần được làm quan là nhờ sự tiến cử của Nghiêm Trợ, người đồng hương với ông.
Ông xem Nghiêm Trợ là ân nhân của mình. Cuối cùng vì Trương Thang xử tử Nghiêm Trợ mà Chu Mãi Thần gây thù kết oán với Trương Thang, tìm cách trả thù Trương Thang, để rồi phải lâm vào kết cục bi thảm,Trương Thang tự sát, còn Chu Mãi Thần cũng bị nhà vua xử tử.
(2) Trà Lục An Tước Thiệt (hay Trà Tước Thiệt) là một loại trà xanh đặc trưng, nổi tiếng có nguồn gốc từ Quý Châu, Trung Quốc, lấy tên từ hình dáng búp trà non nhỏ, cong vút như chiếc lưỡi chim sẻ (Tước Thiệt), mang hương thơm cốm non thanh khiết, vị chát dịu và hậu ngọt sâu lắng.