Chương 54

person Tác giả: Mạnh Trung Đắc Ý schedule Cập nhật: 05/03/2026 11:44 visibility 1 lượt đọc

Trước khi đến sân bay, Chung Đinh đã đặc biệt cân thử, còn nặng hơn một tháng trước hơn nửa cân. Nhìn thấy bộ dạng thảm thương này của Lộ Tiêu Duy, cô không khỏi tự kiểm điểm xem gần đây mình có phải đã sống quá tốt không.

Nhìn chung, Chung Đinh cảm thấy cuộc sống ngày càng tốt hơn, giống như một đường xoắn ốc đi lên. Mặc dù ngày xưa là anh đưa mẩu giấy tỏ tình trước, nhưng cô đã đồng ý quá nhanh, sợ rằng nếu mình đồng ý muộn thì anh sẽ đổi ý. Nói một cách nghiêm túc, anh chưa từng theo đuổi cô, khoảng thời gian này ngược lại có chút ý vị theo đuổi đó. Cô lại nhớ đến lý thuyết quả nho của tiền bối Tiền, cảm thấy việc để dành quả ngon nhất đến cuối cùng cũng không phải ý tồi.

Cô vốn nghĩ anh cũng sẽ như vậy, không ngờ lại thảm thương thế này. Anh đang nói với cô rằng, không có cô, anh sống không tốt.

Chung Đinh tiếp nhận tín hiệu này, nhận lấy bình nước từ tay anh, lấy kẹo ngậm ho từ trong túi ra đưa cho anh. Lộ Tiêu Duy nhìn thấy trên tay cô đeo một chiếc vòng tròn, nhìn kỹ mới phát hiện đó là một cái đê dùng khi may vá, ngoài ra, trên tay cô không có trang sức nào khác.

Chung Đinh thấy anh cứ nhìn chằm chằm vào tay mình, phát hiện cái đê vẫn còn đeo trên tay, vội vàng tháo xuống, nhét vào túi áo khoác, "Ồ, lúc nãy em quên tháo ra."

Trước khi đến sân bay, cô đã dùng vỏ kiều mạch phơi khô để may cho anh một cái gối, ngoài ra cô còn chuẩn bị cho anh một cái chăn, kem đánh răng, bàn chải, nước súc miệng và sữa tắm mới.

Hai người đi tàu điện ngầm đến chỗ ở của Chung Đinh, cô đề nghị anh tắm rửa trước rồi hãy ngủ, trước khi anh vào phòng tắm, cô đặc biệt dặn dò, "Em đã mua sữa tắm và dầu gội mới cho anh rồi, anh đừng dùng đồ tự mình chuẩn bị nữa."

Sau một khoảng lặng ngắn, cô nghe thấy một tiếng "được".

Lộ Tiêu Duy vặn vòi nước mạnh nhất, anh đã quen tắm nước lạnh, sữa tắm mới đại diện cho cơ hội mới mà Chung Đinh cho anh, anh đương nhiên không thể nói mình chỉ thích mùi hương trước đây.

Chung Đinh cúi người trên bàn đọc sách, nghe tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm. Cô cũng không biết việc mình làm rốt cuộc có đúng không. Yêu một cái cây, giữa thân cây có một vết sẹo lớn rất đáng sợ, nhưng nếu cưa bỏ đoạn cây đó đi, cây chẳng phải sẽ chết sao?

Anh bước ra khỏi phòng tắm với mái tóc ướt, Chung Đinh đưa khăn khô cho anh, anh lau qua loa một lượt, rồi bật máy sấy tóc bắt đầu sấy ở chế độ gió lạnh mạnh nhất, ngón tay anh luồn vào tóc cào loạn xạ, như thể muốn cào rách cả da đầu.

"Anh sấy như vậy dễ bị đau đầu lắm." Chung Đinh lấy máy sấy tóc từ tay anh, chỉnh sang chế độ gió nóng, tay cô luồn vào tóc anh, giống như một chiếc lược răng thưa, chải lên chải xuống, cô nhớ trước đây mình sờ đầu anh đã bị gãy xương, giờ lại ngoan ngoãn thế này. Cô ngửi thấy mùi hương trên người anh giống hệt mình, điều này khiến cô cảm thấy rất yên tâm, chỉ một lần thôi, cũng không phải là bắt anh phải luôn như thế, anh về nhà thích dùng gì thì dùng.

Anh đưa tay ra nắm lấy tay cô, "Có phải em rất ghét mùi hương trên người anh trước đây không? Yên tâm, sau này sẽ không còn nữa."

"Anh làm gì vậy, nâng tầm sữa tắm lên một tầm cao lý luận như thế. Anh thích dùng gì thì dùng, chỉ là siêu thị khuyến mãi nên em mua thêm một chai, sợ dùng không hết thôi."

"Vậy anh mang về dùng tiếp."

"Anh thích gì thì dùng nấy, em cũng nghĩ thông rồi, hai người ở bên nhau, tìm kiếm điểm chung và chấp nhận sự khác biệt mới là tốt nhất. Ai nhường nhịn ai cũng sẽ không vui vẻ. Mỗi người đều có quá khứ. Em có nói với anh chưa, có lần em thi vật lý không đạt, lúc đó cảm thấy rất nhục nhã, nhưng đó là bài học cũng là kinh nghiệm, sau đó em chẳng phải em đã bỏ tối theo sáng, bỏ tự nhiên theo xã hội sao?"

Lộ Tiêu Duy nhìn chằm chằm vào cô, nói từng chữ một, "Nhưng bây giờ anh chỉ thích dùng chung một mùi hương với em."

"Vậy cũng tốt."

Chung Đinh bảo anh vào phòng ngủ của cô để ngủ, cô vừa phơi chăn, gối có mùi kiều mạch.

Thấy anh nằm trong chăn, cô định đóng cửa lại thì bị anh ngăn lại, "Phòng ngủ nhỏ quá, không thông gió."

Cửa phòng khách và phòng ngủ thông nhau, Chung Đinh hiện đang viết một bài luận, so sánh và phân tích tình trạng tái hôn của phụ nữ thời Bắc Tống và Nhật Bản cùng thời kỳ. Cô cầm trên tay cuốn Izumi Shikibu Nikki (1), để hiểu sâu hơn, cô khẽ đọc những bài thơ waka (2) bên trong bằng tiếng Nhật, phần lớn các bài waka đều là thơ tình.

"Em đang đọc gì vậy?"

"Sao anh vẫn chưa ngủ?"

"Anh chỉ muốn em nói chuyện thôi, nói gì cũng được, hoặc đọc to hơn chút."

Phát âm của Chung Đinh không được tốt lắm, nhưng Lộ Tiêu Duy cũng không hiểu, nên cô không còn e dè mà đọc lên.

Đọc được vài bài, cô cảm thấy anh chắc đã ngủ rồi, nên dừng lại.

"Sao em không đọc nữa? Hay là chúng ta chơi cờ đi."

"Anh không buồn ngủ à?"

"Lâu rồi không chơi cờ với em, không biết có thắng được không." Trả lời không đúng câu hỏi.

Lộ Tiêu Duy lấy bàn cờ ra, hai người lần lượt xếp quân cờ, Chung Đinh cầm quân trắng, cô xếp nhanh hơn anh vài giây.

Lộ Tiêu Duy cảm nhận được sự phấn khích của Chung Đinh, mỗi nước cờ cô đi, mắt đều dán chặt vào bàn cờ. Ngày xưa, mỗi lần kiểm tra đột xuất cô cũng căng thẳng như đối mặt kẻ thù. Bất cứ vấn đề gì liên quan thắng thua, cô đều đặc biệt để ý.

Anh làm lộ quân "Vua" của mình theo như kế hoạch từ trước, anh thấy khuôn mặt căng thẳng của Chung Đinh cuối cùng cũng mỉm cười.

Ván đầu tiên, cô thắng.

Ván thứ hai, cô lại thắng.

"Lộ Tiêu Duy, có phải anh cố tình nhường em không? Em không thích như vậy, trước đây em quan tâm thắng thua là vì sợ không xứng làm đối thủ của anh, ai lại muốn chơi cờ mãi với một tay cờ gà mờ chứ? Nhưng bản chất của việc nhường cờ chính là không coi đối phương là đối thủ, như vậy còn không bằng thua cờ."

Chung Đinh thực sự không thích người khác nhường mình, Lộ Tiêu Duy tự thấy xấu hổ vì đã thua quá lộ liễu, "Anh không nhường em. Có biết tại sao năm đó anh có thể thắng em không? Ban đầu đương nhiên là vì em nhường anh."

"Sao anh biết?" Chính cô đã dạy anh chơi cờ vua, trước đó cô đã chơi được hai năm, vì việc gì cũng không bằng anh, nên cô quyết định gỡ gạc lại một ván cờ, để dụ anh chơi cùng, cô đã cố tình thua anh mấy ván đầu, kết quả sau này muốn thắng cũng không thắng nổi.

Chỉ có kẻ ngốc mới không biết, Lộ Tiêu Duy tiếp tục nói, "Sau này em thua anh, cũng không phải vì kỹ năng của em không bằng, mà là em quá sợ thua. Hai người có trình độ cờ tương đương, đấu nhau chính là tâm lý. Bây giờ, kỹ năng cờ của anh đã mai một, lại quá sợ thua, không thua em mới là không bình thường."

Chung Đinh hiểu được ý tứ sâu xa của anh, anh lại đang tỏ ra yếu thế với cô.

Năm ván, Chung Đinh thắng bốn.

Để không quá lộ liễu, ván thứ tư, Lộ Tiêu Duy đã thắng, lúc chiếu hết quân Vua trắng, anh cười với cô, là nụ cười đắc ý, như thể anh thật sự vui mừng vì chiến thắng này.

Chung Đinh biết rõ, anh đang cố gắng làm cô vui, và cố gắng một cách rất vất vả.

Cô đột nhiên hiểu ra bản chất mối quan hệ giữa anh và Âu Dương Thanh. Người trong cuộc thì mê muội, bao nhiêu năm qua cô đã hiểu lầm.

Mặc dù lịch sử tình trường của Chung Đinh rất đơn giản, nhưng dù sao cũng là người nghiên cứu lịch sử phụ nữ, đối với những chuyện quan hệ nam nữ vẫn có chút hiểu biết.

Phần lớn nam nữ trong tình yêu, đều là trước tiên thể hiện mặt tốt nhất của mình cho đối phương, sau đó năm dài tháng rộng, đã quá quen thuộc, mặt cố gắng che giấu kia liền lộ ra, đến lúc đó có người nhìn nhau chán ghét, cũng có người đầu bạc răng long. Nếu cứ nhìn chằm chằm một con công, thì không chỉ thấy được công xòe đuôi, mà còn thấy được cái mông xấu xí của nó.

Khi cô ở bên anh, có lẽ do trước đó anh đã xòe đuôi quá lâu, vừa gặp cô liền trực tiếp thể hiện mặt chân thật nhất ra. Cô không chịu nổi nên đã bỏ chạy.

Sau đó anh lại xòe đuôi với Âu Dương Thanh, khả năng duy trì xòe đuôi còn rất bền bỉ.

Khi cô quay lại với anh, anh dường như không biết phải làm sao.

Bây giờ anh lại dùng với cô cái chiêu năm xưa đã dùng với Âu Dương Thanh. Năm xưa, anh đối với Âu Dương Thanh vẫn có chút màu sắc chủ nghĩa anh hùng, bây giờ đối với cô, lại giống như một cô vợ nhỏ chịu ấm ức. Đương nhiên, không có ngoại lệ, anh đều không cảm thấy thực sự vui vẻ.

Bao nhiêu năm qua, hai người họ dường như luôn lệch pha. Chung Đinh không biết nên thương anh hay thương mình.

Nhưng cô không vạch trần anh, vì cô từng nghe người ta nói, "Khi công xòe đuôi, tuyệt đối đừng đi ra phía sau để xem."

Buổi chiều hai người đi ngắm hoa anh đào, không đến công viên đông đúc du khách kia, chỉ là lang thang tùy ý trên phố. Hoa anh đào nở rộ, che kín cả đỉnh đầu họ.

Lộ Tiêu Duy đeo máy ảnh phục vụ cô chụp hình, cũng không thể nói là không vui.

Chung Đinh đã đặt trước một nhà hàng cá nóc từ nhiều ngày, cá nóc là loại cá nóc hổ (3) hoang dã.

Cô dùng thịt cá thái mỏng cuộn với củ cải bào để chấm với nước sốt đặc chế từ giấm cam, ăn xong nở một nụ cười mãn nguyện. Ánh mắt cô vô cùng mong đợi nhìn Lộ Tiêu Duy, cô đã bỏ ra nhiều tiền như vậy để mời anh ăn cơm, dĩ nhiên cô rất hy vọng anh cũng hài lòng.

Anh không nhìn cô mà chăm chú ăn. Cô cảm thấy rất tốt, nhưng trực giác mách bảo cô rằng, anh không vui như cô tưởng tượng.

Chung Đinh nhìn Lộ Tiêu Duy, anh bây giờ giống như một con cá nóc không độc đã qua xử lý.

Cá nóc của người khác là do đầu bếp xử lý, còn anh là tự lén lút xử lý chính mình.

Cá nóc không độc không chỉ an toàn mà hương vị cũng rất ngon, nhưng sức hấp dẫn của cá nóc thực ra ở một phương diện nào đó chính là nằm ở độc tố của nó.

Đối với một người sành ăn, gan của cá nóc hoang dã tuy cực độc, nhưng cũng có sức hấp dẫn chết người.

Nhưng cô không nói điều này với anh, có lẽ sâu trong nội tâm, cô vẫn khao khát sự ổn định, dù sao thì bây giờ cô đang ăn cá nóc không độc.

CHÚ THÍCH CỦA EDITOR:

(1) Izumi Shikibu Nikki là một kiệt tác văn học của Izumi Shikibu, một nữ sĩ nổi tiếng của Nhật Bản thời Heian. Izumi Shikibu là thi nhân waka nổi tiếng. Bà kết hôn hai lần, tại Kyoto, giữa hai cuộc hôn nhân, bà có cuộc đời tình ái sóng gió với nhiều người đàn ông khác.

Izumi Shikibu Nikki là một tiểu thuyết dưới hình thức nhật ký xem lẫn thơ. Tác phẩm là tiếng nói, sự thú nhận về mối tình bồng bột nhưng rất chân tình của Izumi Shikibu với chàng hoàng tử hào hoa, thể hiện tiếng nói bạo dạn của phụ nữ đương thời dám vượt qua mọi lễ giáo phong kiến để đến với tình yêu.

Với tác phẩm này, cái "tôi" của bản thân lần đầu tiên xuất hiện trong văn học Nhật Bản. Nguồn – wikipedia.

(2) Thơ Waka (和歌) là thể thơ cổ điển của Nhật Bản, thường có cấu trúc 31 âm tiết chia 5 dòng (5-7-5-7-7), là tiền thân và bao gồm thể thơ Tanka (thơ ngắn), diễn tả tinh tế cảm xúc và thiên nhiên, và phát triển mạnh mẽ thời Heian.

(3) Cá nóc hổ là một trong hơn 100 loài cá nóc ăn được, là loài phổ biến nhất ở Nhật Bản. Trong tiếng Nhật, nó được gọi là Honfugu hay Oofugu. Mùa chính là mùa đông hoặc chậm hơn một chút, có nhiều ở trung và đông Nhật Bản, là món đặc sản của vùng Hamamatsu và Shizuoka.