Hôm nay Takasaki đặc biệt có hứng, không ngừng cùng Chung Đinh hồi tưởng lại chuyện thời thơ ấu của họ. Có lần Chung Đinh bị bệnh, tưởng mình sắp chết nên đã liệt kê tất cả đồ chơi của mình vào một danh sách, lúc đó cô cũng không biết nhiều chữ Hán nên đã tự tay vẽ một bản di chúc, tài sản được chia đều làm hai phần, một phần cho em gái hoặc em trai tương lai, phần còn lại cho Takasaki.
Lúc đó, Takasaki rất cảm động, đã chia hết đồ chơi của mình cho Chung Đinh. Nhưng sau đó Chung Đinh nhanh chóng xuất viện, thế là hai người xảy ra một cuộc tranh cãi nhỏ về quyền sở hữu đồ chơi, còn chiến tranh lạnh một thời gian, là Chung Đinh chủ động làm hòa trước, mang theo bánh croquette khoai tây và những món đồ chơi đã hứa sẽ cho anh sau khi chết.
Sau này Takasaki mới hiểu ra, người chủ động làm lành trước tuy có vẻ mất mặt một chút, nhưng thường lại chiếm thế chủ động. Chung Đinh đã nuôi dưỡng thói quen xấu của anh, mỗi lần anh đều đợi Chung Đinh đến làm hòa, sau này Chung Đinh không đến nữa, mối quan hệ này cũng chấm dứt, anh không cam tâm cho lắm.
"Con Doraemon em cho tôi, tôi vẫn còn giữ đây, nhìn thấy nó tôi lại thường nhớ đến em. Hồi đó em đối xử với tôi thật tốt."
"Đó là vì hồi đó anh cũng đối xử rất tốt với tôi mà, anh rất hay mua kem cho tôi."
Takasaki không nhớ hồi nhỏ mình hay mua kem cho Chung Đinh, anh chỉ nhớ có một lần Chung Đinh ăn kem anh mua, ngày hôm sau liền bị viêm ruột, chính là lần cô tưởng mình sắp chết. Cô còn khăng khăng nói dối là kem tự mình mua.
Anh thực sự không nỡ đi đính chính lại ký ức này của cô.
Chung Đinh lại rót cho Takasaki một tách hồng trà, "Bánh croquette khoai tây này ngon thật đấy, anh mua ở đâu vậy?"
Takasaki thấy Chung Đinh không muốn cùng mình hồi tưởng chuyện cũ nữa, bèn nói về hiện tại, "Tối nay có muốn về nhà ăn cơm cùng tôi không, rồi ở lại luôn, dù sao ngày mai chúng ta cũng cùng nhau đến Bảo tàng Mỹ thuật Okada."
Từ "chúng ta" mà Takasaki dùng không sai, ngày mai hai gia đình họ sẽ cùng nhau lái xe đến Bảo tàng Mỹ thuật Okada.
Chung Đinh cắn một miếng bánh croquette khoai tây, "Thôi, sáng mai tôi đến nhà anh là được rồi."
"Thật ra chúng ta ở cùng nhau thì tốt biết mấy, căn nhà này nhỏ quá, cũng có thể chăm sóc lẫn nhau."
"Ở đây cũng rất tốt."
Takasaki vừa đến đã nói chuyện với Chung Đinh, dường như coi Lộ Tiêu Duy là không khí, mà còn là loại không khí loãng.
Lộ Tiêu Duy, người bị coi là không khí, im lặng đứng một bên, không hiểu sao anh luôn cảm thấy trà này hơi đắng, dù Chung Đinh và người bạn thanh mai trúc mã của cô nói tiếng Trung, anh vẫn cảm thấy bị mình bị đẩy ra ngoài.
Chung Đinh cảm nhận được bầu không khí ngượng ngùng này, cô liếc nhìn Lộ Tiêu Duy, không hiểu sao cô luôn cảm thấy anh đáng thương, cô như chợt nhớ ra điều gì, nói với Takasaki, "Tôi vẫn chưa giới thiệu với anh, anh ấy tên là Lộ Tiêu Duy, bạn trai tôi."
Nụ cười của Takasaki trở nên cứng đờ.
Ngay sau đó, Chung Đinh lại nói với Lộ Tiêu Duy một cách rất tự nhiên, "Đây là bạn nối khố của em, em và anh ấy lớn lên cùng nhau, hồi nhỏ anh ấy trông rất đẹp trai, còn đẹp hơn cả ngôi sao nhí nổi nhất lúc bấy giờ."
Chung Đinh cố gắng kéo Lộ Tiêu Duy vào cuộc trò chuyện, anh nhanh chóng nắm bắt được thông điệp này, "Đúng là rất đẹp trai, hai người hồi nhỏ trông có chút giống nhau, có ai nhầm hai người là chị em không?"
"Tất nhiên là không rồi, hồi nhỏ anh ấy đẹp trai hơn em nhiều."
Không lâu sau, Takasaki cáo từ, trước khi đi Chung Đinh còn tặng Takasaki một hộp hồng trà.
"Anh ấy pha trà ngon đấy."
Chung Đinh thay Lộ Tiêu Duy nhận lời khen này.
Lúc làm bữa tối, Lộ Tiêu Duy nhất quyết đòi phụ giúp Chung Đinh, nhà bếp vốn đã chật chội, Chung Đinh đẩy anh ra ngoài, đưa cho anh một rổ đậu Hà Lan nhỏ, "Anh bóc vỏ đi."
Lộ Tiêu Duy ngồi trước bàn chăm chú nhìn từng hạt đậu, chẳng mấy chốc đã bóc xong, "Còn việc gì khác cần làm không?"
"Sao anh nhanh thế? Anh nghỉ một lát đi, em sắp xong rồi."
"Nhưng anh không muốn ngồi không, như vậy giống kẻ ăn bám lắm."
Chung Đinh quyết định giao cho anh một nhiệm vụ khó khăn, cô nghiêm túc lấy ra một cây giăm bông lớn, loại cầm rất nặng tay, "Anh có thể giúp em thái sợi giăm bông được không? Càng mỏng càng tốt. Nếu anh không muốn cũng không sao, việc này phiền phức lắm." Chính cô cũng thấy phiền.
"Được."
Món chính của bữa tối là cơm cà ri, trước bữa ăn Lộ Tiêu Duy đã thái được một phần ba cây giăm bông, Chung Đinh cảm thấy anh làm việc rất hiệu quả.
"Cà ri thêm đậu Hà Lan vào ngon hơn nhiều."
Trong bữa ăn, bên ngoài đột nhiên đổ mưa, hạt mưa ngày càng lớn, đập lộp bộp vào cửa sổ kính, khiến lòng Chung Đinh rối bời.
Cô hỏi Lộ Tiêu Duy một cách khéo léo, "Chỗ anh ở có xa đây không?"
"Khoai tây bên trong rất ngon."
"Ăn cơm xong anh mau về nghỉ ngơi đi, đừng bỏ lỡ chuyến bay sáng sớm. Em có ô đây, giờ này bắt taxi cũng ổn."
"Anh muốn ngắm em nhiều hơn một chút, dù sao lần tới đến cũng không biết là khi nào."
"Nhưng ở đây em còn không có cả chăn nệm thừa."
"Anh có thể ngủ trên sofa."
Chung Đinh liếc nhìn chiếc sofa hai chỗ, làm sao chứa nổi anh.
"Anh vẫn nên về đi, ở đây thật sự không có chỗ cho anh ở đâu."
"Anh sẽ không làm gì cả, em tin anh đi."
Ánh mắt anh nhìn Chung Đinh quá đỗi chân thành, thế là Chung Đinh đành miễn cưỡng đồng ý.
Lúc Lộ Tiêu Duy đi tắm, Chung Đinh trải một tấm nệm dưới sàn cho anh, rồi đặt chăn của mình lên trên. Vì ở một mình, cô chỉ có một chiếc chăn mỏng và một chiếc chăn chần bông.
Anh mặc một bộ đồ ngủ màu xanh nhạt, đi dép lê từ phòng tắm bước ra, mái tóc chưa lau khô hẳn rủ xuống trán, trông trẻ hơn vài tuổi so với tuổi thật. Khoảnh khắc nhìn thấy Chung Đinh, anh liền mỉm cười với cô. Răng anh sáng đến mức làm cô chói mắt, trong thoáng chốc, cô cảm thấy như đã quay về quá khứ.
Rồi cô lại ngửi thấy mùi vỏ quýt xanh quen thuộc trên người anh, mũi thính cũng chưa chắc đã là chuyện tốt.
Chung Đinh đưa cho anh một chiếc khăn khô, rồi cắm máy sấy tóc.
Hôm đó, Chung Đinh không tắm trước khi ngủ như thường lệ, cô đánh răng rửa mặt xong liền về phòng ngủ, và khóa cửa phòng lại.
Khoảnh khắc cửa bị khóa, tim Lộ Tiêu Duy thắt lại. Anh đột nhiên nhớ lại trước đây anh đến tìm Chung Đinh, nói là để đuổi sói giúp cô, thực ra người cô cần đuổi chính là anh.
"Chung Đinh, mấy hôm trước ở bên mình còn có tuyết rơi đấy."
Anh nói với Chung Đinh qua cánh cửa, giọng không lớn cũng không nhỏ, không trả lời chắc là không nghe thấy.
Mưa tí tách rơi, anh cứ tự mình nói, anh nói hôm qua là Tết Nguyên tiêu, ở nhà ăn bánh trôi, anh đột nhiên nhớ đến cô, là người phương Bắc, cô thích bánh trôi nước hơn bánh trôi chay nhiều. Anh đến một quán ăn bánh trôi nước gừng, nhưng làm không ngon bằng cô.
Lộ Tiêu Duy thức dậy lúc 3 giờ sáng để tiếp tục thái sợi giăm bông, thái xong đã hơn 4 giờ.
Anh pha hồng trà, vị rất ngon; bánh mì nướng cũng rất ổn, không bị cháy; trứng cũng rất ngon, chắc là đã chín. Anh lục lọi trong bếp của Chung Đinh tìm được một củ cà rốt, rồi tự tay tỉa mấy bông hoa cà rốt đặt lên đĩa. Hoa linh lan khó tỉa quá, anh tỉa hoa loa kèn, loa kèn rất to, trông rất vui mắt.
Anh nhớ Chung Đinh thích ăn khoai tây, bèn lấy hai củ khoai tây ngắm nghía, cuối cùng quyết định khắc khoai tây thành một bức tượng người đơn giản, khắc xong anh cho vào lò nướng, nướng không được ngon lắm, bị cháy.
Ngay khi anh định khắc rồi nướng lại, Chung Đinh từ phòng ngủ bước ra.
Lúc ra cô không mặc đồ ngủ, mà mặc quần dài và áo sơ mi, chân đi một đôi tất dày.
Cô lại không yên tâm về anh đến thế, tim Lộ Tiêu Duy trong phút chốc giống như miếng khoai tây nướng quá chín kia, nhưng rất nhanh anh liền mỉm cười với Chung Đinh, "Em mau đi đánh răng đi, bữa sáng xong rồi."
Anh cảm thấy củ khoai tây đã đến nước này, vứt đi cũng không hay, chỉ có thể cố gắng làm cho nó trông đẹp mắt hơn một chút.
Chung Đinh ngây người nhìn củ khoai tây nướng được bao quanh bởi những bông hoa loa kèn, tuy khoai tây đã bị nướng đến mức không rõ hình thù, nhưng cô vẫn thấy quen mắt, mũi miệng mắt rất giống một người.
Người này xa tận chân trời, gần ngay trước mắt, đang nhìn cô, "Ngon không em? Không ngon thì hay là vứt đi nhé."
"Rất ngon, rất ngon, em thích ăn khoai tây như thế này, không mềm không cứng, vừa phải." Chung Đinh là một người rất có ý chí, sau khi uống hai cốc hồng trà lớn, cuối cùng cô cũng giải quyết xong miếng khoai tây nướng đó.
Lộ Tiêu Duy đưa cho cô quả trứng đã bóc vỏ, "Trứng này luộc rất ngon, em thử xem."
Chung Đinh mỉm cười với anh, cô thực sự không ăn nổi nữa, nhưng cũng không nỡ từ chối thẳng thừng.
Lộ Tiêu Duy dùng dao cắt quả trứng, anh cắt một phần rất nhỏ lòng đỏ và lòng trắng ở giữa đặt vào đĩa của Chung Đinh, rồi nhìn Chung Đinh ăn hết, anh tự mình ăn hết phần trứng còn lại, ăn xong anh cảm thấy trứng mình luộc quả thật rất ngon.
Không khí bữa sáng vô cùng hòa hợp, Chung Đinh khen trứng, bánh mì, hồng trà của anh, đặc biệt khen khoai tây của anh. Cuối cùng cô nhìn thấy sợi giăm bông anh thái, lại khen rất tốt.
Lúc chia tay, Lộ Tiêu Duy chúc Chung Đinh xem triển lãm ở bảo tàng mỹ thuật vui vẻ, anh đưa trà và đồ bổ mang đến cho Chung Đinh, làm quà cho ba mẹ cô.
Anh vốn muốn ôm Chung Đinh rồi mới đi, nhưng trước khi đi anh chỉ xoa đầu cô.
"Chiếc mũ anh mua cho em, em thấy có đẹp không?"
"Rất đẹp."
"Vậy sao em không đội?"
"Em có đội, chỉ là anh không thấy thôi."