Chương 14

person Tác giả: Tam Đạo schedule Cập nhật: 05/03/2026 11:42 visibility 1 lượt đọc

Một chậu nước lẫn với lá rau vụn bắn tung tóe bên chân Lâm Hướng Bắc. Cậu nhanh mắt nhanh chân lùi lại, mới may mắn tránh được cảnh sáng sớm mùa thu bị tạt ướt sũng trên đường đến trường.

Bà nội Hạ tóc đã hoa râm nhưng tay chân vẫn lanh lẹ, ném cái xô nhựa đỏ xuống đất "bịch" một cái rồi chống nạnh, giọng như chuông đồng mắng: "Thằng nhóc con, mày đừng có phá phách Hạ Tranh nhà bà, thằng bé không giống mày đâu, sau này nó sẽ có thành tựu lớn, nếu mày dám dẫn nó đi làm mấy trò lộn xộn đó thì bà sẽ không để yên cho mày."

Lâm Hướng Bắc gãi gãi mũi, nể tình bà cụ này là bà nội của Hạ Tranh nên chỉ lẩm bẩm một câu: "Cháu chỉ đến..."

Bà nội Hạ vừa nghe vậy, tức đến nghiến răng, bên cạnh không có vũ khí vừa tay, bà cúi lưng xuống cởi dép cầm trong tay rồi xông lên đánh nhau với Lâm Hướng Bắc, mới đi được hai bước đã bị Hạ Tranh từ trong nhà chạy ra ngăn lại: "Bà nội, bà làm gì vậy?"

"Cháu cũng bị nó lừa rồi, kết bạn với thằng nhóc lưu manh này, sớm muộn gì cũng sẽ hại chết cháu đấy!" Bà nội Hạ tức tối không biết xả đi đâu, không nỡ trút giận lên cháu mình, trừng mắt nhìn Lâm Hướng Bắc núp sau lưng Hạ Tranh, chẳng tiếc lời đuổi: "Mày đi đi, đi mau đi!"

Hạ Tranh kẹt ở giữa, tay lén đưa ra sau lưng vẫy vẫy, Lâm Hướng Bắc hiểu ý, nhìn anh đẩy bà cụ đang tức giận vào nhà, loáng thoáng nghe thấy một câu rất nhẹ: "Bà nội, Lâm Hướng Bắc không phải như bà nghĩ đâu" -- Vì Hạ Tranh đã nói tốt cho cậu, môi Lâm Hướng Bắc vô thức cong lên.

Cậu trốn ở góc ngõ, chờ Hạ Tranh dỗ dành bà nội xong sẽ ra tìm cậu.

Vì tiếng tăm của cậu, bà nội Hạ luôn phản đối Hạ Tranh qua lại với cậu. Bình thường sáng sớm bà ra chợ bán rau, cậu tiện đường đến đón Hạ Tranh đi học, ai ngờ hôm nay lại đụng mặt như vậy?

Lâm Hướng Bắc mở điện thoại ra xem, mười mấy phút trước Hạ Tranh đã nhắn tin mật báo cho cậu, nhưng lúc đó cậu đang đi xe nên không để ý.

Thật sơ suất quá.

Nghe tiếng bước chân, cậu ngẩng lên cười khổ: "Không sao chứ?"

Hạ Tranh lắc đầu, mở miệng hơi áy náy nói: "Bà nội tôi..."

Lâm Hướng Bắc cắm chìa khóa xe vào ổ, ngắt lời anh: "Tôi hiểu mà, thật ra bà nội anh nói cũng không sai, tôi đúng là một thằng nhóc lưu manh, chuyện bình thường thôi, đã làm thì không sợ người ta nói."

Cậu chống một tay lên yên xe vỗ vỗ, cười thoải mái gạt qua chủ đề này: "Lên nhanh đi, đừng để anh trễ học."

Hạ Tranh cũng không cố chấp đào sâu thêm, đợi xe điện rẽ qua vài ba con hẻm, anh khẽ dùng ngón tay cào nhẹ một cái sau lưng Lâm Hướng Bắc.

Lâm Hướng Bắc nhột, xe nghiêng sang một bên, căng thẳng quay đầu lại: "Làm gì vậy?"

"Áo cậu rách rồi."

Thời tiết se lạnh, mọi người đều đã giở chiếc áo đồng phục dài tay cất trong đáy tủ ra mặc, áo khoác của Lâm Hướng Bắc bị vò thành một cục nhét trong tủ quần áo lâu ngày không thấy ánh sáng, lười giặt nên mặc luôn vào người, nhăn nhúm như vỏ hạt óc chó. Cậu vẫn giữ vẻ oai phong trẻ con, không kéo khóa, giơ một tay kéo ra xem, không biết tại sao bên hông đồng phục lại bị rách một đường dài.

"Ôi đệch, rách từ bao giờ vậy?"

Hạ Tranh nhíu mày vì câu chửi bậy bất chợt của cậu, đây còn chỉ là câu nhẹ nhàng nhất, giao du lâu với đám người kia, có những câu còn th* t*c hơn, chửi bới từ cha mẹ đến cả họ hàng, nhưng Lâm Hướng Bắc hiếm khi nhắc đến trước mặt học sinh giỏi Hạ Tranh.

Đợi đến một ngày nào đó phải sửa cái tật xấu này của Lâm Hướng Bắc mới được, nhưng giờ Hạ Tranh tạm thời bỏ qua một số lời khó nghe quá mức của cậu.

"Tan học tôi vá cho cậu nhé."

Lâm Hướng Bắc ngạc nhiên: "Anh vá cho tôi?"

Hạ Tranh "ừm" một tiếng: "Tối nay tôi không phải ra quán, nhà cậu có kim chỉ không?"

Từ nhỏ đến lớn, Lâm Hướng Bắc mới chỉ thấy mấy thứ đó ở tiệm may ven đường, tiếc nuối lắc lắc đầu.

Thế là chuyện lại biến thành Hạ Tranh lẻn vào nhà mình như đi ăn trộm, lấy cắp hộp kim chỉ mà bà nội để trong hộp sắt, đi đến nhà Lâm Hướng Bắc để vá áo cho cậu.

Đây là lần đầu tiên có bạn đến nhà Lâm Hướng Bắc, cậu vừa phấn khích vừa ngại ngùng, vội lấy túi rác đen trùm cái thùng rác đầy tràn chưa đổ trong phòng khách bừa bộn, dẫn Hạ Tranh vào phòng mình. Không có ghế, cậu hào sảng vỗ vỗ lên cái giường chất đầy chăn bông hoa đỏ: "Ngồi tự nhiên đi, đừng khách sáo."

Cậu nhanh chóng cởi lớp áo vải ni lông cứng ngắc không có tác dụng giữ ấm ra khỏi người, đặt đồng phục bên cạnh giường: "Tôi lấy nước ngọt cho anh."

Không đợi Hạ Tranh từ chối, cậu đã nhanh chóng biến mất ở cửa phòng, hai phút sau lại ngượng ngùng gãi đầu quay lại: "Nhà chỉ còn cái này thôi."

Một lốc Sảng Oai Oai* in hình chú chó tai to dành cho trẻ em.

(*) Là một hãng sữa chua uống ở Trung Quốc cho trẻ em.

Hạ Tranh không nhịn được cúi đầu cười.

Lâm Hướng Bắc giấu đầu hở đuôi giải thích: "Không phải tôi thích uống đâu, cũng không biết sao lại có trong nhà tôi..." Cậu bí lời, mở một chai, cắn ống hút: "Thôi được, thật ra cũng ngon, anh uống một chai không?"

Cậu xoay người ngồi xuống cạnh Hạ Tranh, người kia lắc đầu, đã cầm áo khoác đồng phục trong tay, mở hộp kim chỉ chuẩn bị vá.

Lâm Hướng Bắc đơn giản cởi giày nằm lên giường, nhìn Hạ Tranh thành thạo xỏ chỉ vào kim, tò mò hỏi: "Anh học từ bà nội anh à?"

Sau khi nhận được cái gật đầu, cậu đổi tư thế từ nằm chuyển sang ngồi xếp bằng, hứng thú nhìn bàn tay Hạ Tranh cầm kim chỉ linh hoạt xuyên tới xuyên lui qua vải, nhìn đến mê mẩn, ánh mắt vô thức rơi trên sườn mặt sắc nét, toát lên khí chất thư sinh lạnh lùng của Hạ Tranh, buột miệng nói: "Hạ Tranh, anh tốt thật, nếu anh là con gái, tôi chắc chắn cưới anh làm vợ."

Tay Hạ Tranh khựng lại, hỏi ngược cậu: "Cậu nghĩ chỉ có phụ nữ mới biết may vá sao?"

Lâm Hướng Bắc chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề sâu sắc như vậy, nghẹn lời một lúc, sau đó mới trả lời bằng kinh nghiệm sống ít ỏi của mình: "Dù sao anh cũng là người đàn ông đầu tiên tôi thấy biết may vá." Vai cậu chạm vào vai Hạ Tranh, chân thành lặp lại câu cảm thán: "Hạ Tranh, anh tốt thật."

Âm cuối kéo dài, đầy lười biếng, như mang theo dấu ngã*, nếu không nghe kỹ thì giống như đang làm nũng. Hạ Tranh biết không phải, nhưng anh có thể coi là vậy.

(*) Là dấu ~.

Mạch suy nghĩ của Lâm Hướng Bắc đã đi rất xa: "Vậy anh có biết đan len không?"

Hai ngón trỏ giơ ngang, xoay tròn thật nhanh trong không khí, rất mong đợi nhìn Hạ Tranh.

Hạ Tranh quả nhiên không làm người ta thất vọng: "Biết."

"Tuyệt quá." Lâm Hướng Bắc nhướn mày, không hề khách sáo nói: "Tháng sau sinh nhật tôi, anh đan cho tôi một cái khăn quàng cổ làm quà nhé."

Hạ Tranh lấy kéo ra cắt đứt chỉ thừa: "Khi nào?"

"Ngày 3 tháng 12, anh còn nửa tháng để chuẩn bị."

Hạ Tranh đưa áo khoác đã vá xong cho Lâm Hướng Bắc, gật đầu: "Được thôi."

Cạch --

Tiếng chiếc nắp mở ra.

Quá khứ bị chôn vùi nhiều năm giống như chiếc hộp nhựa đặt ở góc phòng phủ một lớp bụi mỏng, Lâm Hướng Bắc dùng tay phủi phủi, bụi bay làm cậu bị sặc, quay mặt đi, nhưng tay không hề ngừng lại, khẩn thiết muốn nhìn thấy món đồ quý giá cất giữ bao năm.

Cậu đặt nắp hộp đã mở sang một bên, thấy ở dưới cùng của đống quần áo là một màu đỏ tươi nằm trong túi ni lông bọc kín -- chiếc khăn quàng cổ Hạ Tranh đã tự tay đan cho cậu.

Trong mười năm qua, Lâm Hướng Bắc chạy ngược chạy xuôi, để đi đường nhẹ hơn nên buộc phải từ bỏ nhiều thứ, chỉ có chiếc khăn quàng cổ đã cũ này là giống như chỗ dựa tinh thần không thể rời bỏ, đã đồng hành cùng cậu từ Lệ Hà đến Quảng Châu, rồi lang bạt đến tận Thâm Quyến.

Cậu cẩn thận lấy chiếc khăn ra khỏi túi ni lông, tay rất ch*m r** v**t v*, mặc dù Hạ Tranh đã nghiên cứu kỹ và chọn chất liệu tốt, Lâm Hướng Bắc cũng bảo quản cẩn thận, nhưng dưới sự bào mòn vô hình của thời gian, cảm giác mềm mại của chất liệu len đã trở nên hơi thô ráp. Điều đó cũng không ảnh hưởng đến nụ cười nho nhỏ hiện lên trên đôi môi tái nhợt của Lâm Hướng Bắc.

Lúc đó Hạ Tranh không chỉ vá áo cho cậu, mà còn dọn dẹp toàn bộ căn nhà lộn xộn của cậu từ trong ra ngoài, Lâm Hướng Bắc cảm kích rơi nước mắt nhưng không có cách nào đền đáp, đã kiên quyết nhét hai chai Sảng Oai Oai còn lại trong nhà vào ba lô của Hạ Tranh làm thù lao.

Cậu nắm chặt chiếc khăn bằng cả hai tay, vùi sâu mặt mình vào đó, cố gắng ngửi thấy những mùi thơm đẹp đẽ như ánh nắng hay gió mát, nhưng tiếc rằng thứ mùi duy nhất len vào mũi cậu chỉ là mùi đặc trưng của long não thuộc về những nơi tăm tối, khiến người ta hơi choáng váng. Cậu thở dài tiếc nuối quay về thực tại, quay về căn nhà thuê không có ánh nắng, về với cuộc sống rối bời của cậu.

Màu đỏ rực rỡ này trở thành màu sắc duy nhất trong tầm nhìn quá u tối, chói lọi đến mức khiến mắt cậu gần như dâng lên chút ẩm ướt không nên có.

Lâm Hướng Bắc thở dài nặng nề, tay luồn vào kẽ khăn đã gấp gọn, chạm đến một góc cứng, từ từ rút ra.

Đó là một tấm thẻ dự thi đại học đen trắng cỡ bàn tay, được bọc nhựa cẩn thận -- thẻ dự thi của Hạ Tranh. Lâm Hướng Bắc từng lẻn vào phòng thi, tìm từng phòng một, thấy khuôn mặt Hạ Tranh, dùng lưỡi dao cẩn thận cắt dọc theo phần dưới, biến nó thành của riêng mình.

Mặt giấy thô ráp bọc trong lớp nhựa phản quang, khuôn mặt thiếu niên Hạ Tranh như phản chiếu trên mặt nước mờ mờ, cậu dùng ngón tay vuốt qua vuốt lại, như thể có thể lau sạch để nó trở nên rõ ràng hơn.

Lâm Hướng Bắc không thi đại học, lúc đó cậu còn đang tranh thủ từng giây kiếm bộn tiền với Chung Trạch Nhuệ, đâu có thời gian gặp Hạ Tranh, nghe anh khuyên nhủ?

Để đuổi Hạ Tranh đi, cậu đã nói rất nhiều lời khó nghe đến kinh ngạc.

"Đừng ngu ngốc thế nữa, bây giờ là thời đại gì, học hành thì có ích gì, anh thích thi thì tự đi thi đi, đừng có suốt ngày đến làm phiền tôi."

"Anh hèn thế à, đã nói chia tay rồi, anh có hiểu chia tay là gì không?"

"Anh cũng biết chuyện của hai ta không thể nói cho ai, chẳng lẽ cứ dây dưa với anh mãi sao?"

"Đây là số tiền tôi kiếm được với anh Trạch Nhuệ mấy ngày nay, anh nhìn kỹ đi, có mấy sinh viên đại học kiếm được thế này không?"

Vì Hạ Tranh quấn lấy cậu quá nhiều, Chung Trạch Nhuệ đã cho người chặn Hạ Tranh trong con hẻm của Tân Thế Giới để đánh hội đồng một trận, không nặng lắm, nhưng Lâm Hướng Bắc chỉ đứng hút thuốc dựa vào cửa sổ tầng hai, trơ mắt nhìn Hạ Tranh thất vọng tột cùng, khập khiễng rời khỏi thế giới của cậu.

Rồi sau đó, sau đó...

Lâm Hướng Bắc nhanh chóng nhét khăn quàng cổ cùng với thẻ dự thi vào lại hộp, dùng sức dụi mắt, không có nước mắt.

Cậu không phải người hay khóc.

Những gì đáng khóc cũng khóc đủ rồi.

Cậu không hối hận.

Đậy nắp lại, Lâm Hướng Bắc điều chỉnh tâm trạng, mở điện thoại kiểm tra lương đã chuyển vào tài khoản.

Đã là ngày cuối cùng của tháng, cậu phải chuyển tiền trả nợ tháng này cho anh Đại Phi trước tối nay, nhưng khi mở tài khoản ngân hàng, tiền lương nhận được lại có chút sai lệch so với tưởng tượng của cậu -- thiếu hẳn mười lăm ngàn.

Tim Lâm Hướng Bắc bắt đầu hoảng loạn, đập thình thịch mấy cái, vội gọi điện cho quản lý.

Câu trả lời nhận được là: Hoàng Kính Nam không định tính doanh số rượu tháng này vào thành tích của cậu.

"Tại sao chứ?" Lâm Hướng Bắc bồn chồn đi đi lại lại trong căn phòng chật hẹp: "Không thể tính số liệu kiểu đó được, chẳng phải đã nói doanh số ngày nào tính vào ngày đó sao, sao anh ta có thể nói không tính là không tính?"

Quản lý nói lấp lửng: "Cậu đừng vội..."

Lâm Hướng Bắc khẽ quát: "Làm sao tôi không vội được?"

Cậu hít một hơi thật sâu, vơ lấy áo khoác đi ra ngoài: "Tôi đi qua đó ngay, có gì nói rõ ràng mặt đối mặt."

Không cho quản lý cơ hội nói thêm, Lâm Hướng Bắc lập tức ấn nút cúp máy, nhanh chóng mang giày chạy ra khỏi tòa nhà.

Bầu trời chiều tối xám xịt, chẳng rõ là nắng hay mưa, nhưng Lâm Hướng Bắc cắn răng lao thẳng tới trước, chẳng nhìn gì, chẳng nghĩ gì, chẳng sợ gì.

--

Lời tác giả:

Tiểu Hạ (cặm cụi đan len): Nói ai là vợ, ai là vợ hả?