"Quen à?"
Tay của Hoàng Kính Nam vẫn vòng quanh eo Lâm Hướng Bắc, cố tình ghé sát vào tai cậu.
Cơ thể Lâm Hướng Bắc cứng đờ như một tấm bìa phơi khô, nhìn có vẻ rắn chắc nhưng thật ra chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ vụn thành bột. Cậu khó khăn mở miệng, hỏi với giọng thăm dò: "Tôi có thể nói chuyện với bạn tôi một lát được không, sẽ quay lại ngay."
Hoàng Kính Nam liếc nhìn Hạ Tranh đang đứng thẳng, hào phóng buông Lâm Hướng Bắc ra: "Mười lăm phút đủ không?"
Lâm Hướng Bắc đứng dậy: "Đủ."
Cậu bị ép uống nhiều rượu, đầu óc và máu cũng như ngâm trong cồn một nửa, đi đứng lảo đảo như chiếc lông nhẹ tênh đung đưa theo gió, không thể tự chủ. Cậu bước những bước thật nhẹ bồng bềnh đến trước mặt Hạ Tranh, chưa kịp lên tiếng, Hạ Tranh đã nắm chặt cổ tay cậu, kéo cậu về phía lối đi ít người qua lại.
Họ đi rất nhanh, trời đất quay cuồng, Lâm Hướng Bắc nhìn chằm chằm vào đôi vai rộng của Hạ Tranh ở phía trước, sống mũi lặng lẽ cay xè. Cậu ước gì có vô số chướng ngại vật kéo đoạn đường ngắn ngủi này ra vô tận -- tay Hạ Tranh vẫn mát lạnh, mạnh mẽ kéo cậu đi như thế, chẳng khác nào đưa cậu trở về thời thiếu niên chưa từng biết đến nỗi buồn chia ly, cơn đau âm ỉ từ bàn tay trái bị nắm chặt đã trở thành một khát vọng chân thật đầy xa xỉ.
Cậu vẫn còn may mắn được nắm tay Hạ Tranh.
Đáng tiếc đoạn đường này quá ngắn, Hạ Tranh đẩy cậu vào tường, ánh sáng xanh phản chiếu trong đôi mắt như ngọn lửa lạnh lẽo: "Cậu có biết mình đang làm gì không?"
Lâm Hướng Bắc dựa vào bức tường gạch đen vừa lạnh vừa cứng, tay chống ra sau ưỡn thẳng lưng, ánh mắt ngang tầm với Hạ Tranh, cậu tránh câu hỏi sắc bén này, cười nói: "Sao anh lại đến đây?"
Nghe như không hề chào đón Hạ Tranh.
Lúc này Hạ Tranh mới nhớ ra mục đích ban đầu của chuyến đi, nhìn quanh một lượt, không thấy bóng dáng của Giang Kiệt, giọng càng thêm gay gắt: "Cậu ta đâu?"
Lâm Hướng Bắc hỏi: "Ai cơ?"
"Người yêu cậu, cái gã định mua nhà cùng cậu ấy."
Một lời nói dối cần mười lời nói dối khác để che đậy, Lâm Hướng Bắc đã cải tà quy chính nhiều năm, nhưng trước mặt Hạ Tranh lại biến thành một tay nói dối chuyên nghiệp: "Hôm nay anh ấy nghỉ."
Hạ Tranh lạnh mặt: "Cậu ta để cậu ở đây tiếp khách uống rượu một mình sao?"
Lâm Hướng Bắc ngượng ngùng hơi cụp mắt xuống, nhưng chẳng mấy chốc đã lại đeo lên một chiếc mặt nạ thờ ơ như không: "Đây là công việc của tôi, uống càng nhiều, kiếm càng nhiều." Cậu nhắc lại: "Anh cũng đã nói là chúng tôi định mua nhà..."
Cứ mở miệng là lại nhắc đến tiền, Hạ Tranh dùng ánh mắt cắt ngang lời nói của cậu, lấy điện thoại từ trong túi ra, lướt vài cái, đưa video đã quay được đến trước mặt Lâm Hướng Bắc. Nét mặt anh là sự pha trộn giữa niềm vui vạch trần vở kịch tình cảm của Lâm Hướng Bắc và Giang Kiệt, cùng với một chút hả hê mà chính bản thân anh cũng không nhận ra.
Anh không muốn bỏ qua bất kỳ cảm xúc nào của Lâm Hướng Bắc, nhưng điều bất ngờ là, Lâm Hướng Bắc chỉ bình tĩnh nhíu mày hỏi: "Anh quay lén A Kiệt ở đâu vậy?"
Hạ Tranh hơi bực mình vì Lâm Hướng Bắc không nắm được trọng tâm: "Cậu không thấy cậu ta đang ở cùng một người phụ nữ sao?"
Đầu óc Lâm Hướng Bắc nửa tỉnh nửa mê chậm chạp suy nghĩ, một lúc sau mới lí nhí hỏi: "Anh đến tìm tôi, là vì chuyện này sao?"
Hạ Tranh ngầm thừa nhận.
"Cảm ơn anh đã cho tôi biết." Lâm Hướng Bắc hít hít mũi, để sự hiểu lầm này được tiếp diễn, cậu chân thành nói: "Hạ Tranh, anh vẫn tốt như xưa."
Hạ Tranh bị phát "thẻ người tốt", sắc mặt chẳng mấy vui vẻ.
Lời tiếp theo của Lâm Hướng Bắc mang ý xua đuổi: "Nhưng đây là chuyện riêng tư của tôi, tôi tự xử lý được." Cậu nhìn thẳng vào mắt Hạ Tranh, nói một lời hai nghĩa: "Anh đừng quan tâm* đến tôi nữa."
(*) Từ gốc là "quản" - vừa có nghĩa là quan tâm, lo lắng, vừa có nghĩa là quản lý, can thiệp vào chuyện của người khác.
Hạ Tranh bị bảy chữ nhẹ bẫng đó đánh thức, anh đứng đó, vẻ mặt hiếm khi cứng đờ, vì Lâm Hướng Bắc đã vạch rõ ranh giới với anh, rạch ròi như hai màu đen trắng.
Thời gian đã đóng tình cảm của họ thành băng, đầu ngón tay chạm vào lạnh buốt, nhưng luôn có người không sợ lạnh.
Hạ Tranh rõ ràng không định bỏ qua vấn đề này, anh tiếp tục truy hỏi: "Cậu vẫn muốn ở bên cậu ta sao?" Rồi lại có một suy đoán kinh khủng hơn: "Hay là, cậu không để tâm?"
Lâm Hướng Bắc dùng răng trên c*n m** d***, thờ ơ "ừm" một tiếng.
Hạ Tranh không kìm được nhíu chặt lông mày, những cảm xúc đi theo từ lúc anh đến giờ đang dồn lên chồng chất trong ánh mắt anh, hóa thành nỗi thất vọng không dám tin.
Lâm Hướng Bắc lục túi quần tìm thuốc lá và bật lửa, "xoẹt" một tiếng đốt thuốc, dùng khói thuốc để ngăn cách mình với Hạ Tranh. Cậu ngửa mặt lên, cười nói: "Anh cũng đã thấy tôi đang làm gì rồi đấy, bây giờ là thời đại nào rồi, mọi người mạnh ai nấy chơi cũng chẳng có gì lạ, Hạ Tranh, sao anh vẫn còn bảo thủ vậy?"
Hạ Tranh nghiêm mặt, nghe Lâm Hướng Bắc thao thao bất tuyệt nói ra những điều mà cậu tự cho là cởi mở: "Anh thấy tôi tiếp rượu mất mặt lắm à? Một tối ở đây tôi kiếm bằng lương người ta cả tháng, tôi vui lắm, hoan nghênh anh đến tiêu tiền. Còn đời sống riêng tư của tôi, hình như chẳng liên quan đến anh đâu nhỉ."
Cậu nói càng lúc càng nhanh, từng chữ đều giống như cánh quạt xoáy bay lên, sắc bén cứa qua trái tim cậu, rạch ra một vết máu đầm đìa, đau đến nỗi tay cầm điếu thuốc cũng run rẩy, nhưng cậu vẫn tự hành hạ mình nói tiếp, phải nói nhiều hơn, khó nghe hơn, để Hạ Tranh đừng lại gần một kẻ đã tự đẩy mình sa ngã như cậu nữa: "Đây không phải là nơi anh nên đến, chúng ta cũng không phải cùng một loại người, anh đi đi, tôi về muộn khách sẽ giận mất."
Giọng Hạ Tranh lạnh lẽo như băng giá: "Những điều cậu nói, có phải lời thật lòng không?"
Lâm Hướng Bắc lảo đảo đứng thẳng dậy: "Chứ sao nữa?"
"Vậy sao cậu lại khóc?"
Con ngươi Lâm Hướng Bắc co rút, hoảng hốt đưa tay sờ mặt mình, chạm phải giọt nước mắt lạnh lẽo tố cáo sự yếu đuối của cậu, cậu ngây người nhìn chằm chằm vào Hạ Tranh, thậm chí quên cả lau đi.
Hạ Tranh lại ép cậu vào tường, bóng anh bao trùm lên người cậu, lấy điếu thuốc từ kẽ ngón tay cậu dập tắt trên viên gạch men, cười gằn hỏi: "Nói đi, nếu thích công việc này đến vậy, sao cậu lại khóc?"
Lâm Hướng Bắc cắn chặt hàm răng nhức nhối như sắp rụng, buông thõng tay xuống, mím môi đầy phòng bị, giả vờ ngáp hai cái: "Tôi buồn ngủ quá, không được à?"
Hạ Tranh khẽ thở dài vì cậu nghĩ một đằng nói một nẻo: "Sao cậu lại thành ra thế này?"
Câu nói như một cú búa đập mạnh vào tim Lâm Hướng Bắc, cậu cứ ngỡ mình phải đau đớn đến cong gập người, nhưng không ngờ bản thân vẫn đứng thẳng hơn ai hết, như thể có một cây kim dài nhọn đâm vào cột sống, kéo cho người cậu thẳng ra.
Cậu đẩy Hạ Tranh ra, lau mặt khô ráo trở lại, duy chỉ đôi mắt vẫn còn ướt át, nước mắt nuốt ngược trở về nghẹn ở cổ họng, nói chuyện cũng trở nên khó khăn: "Tôi là người như thế nào, chẳng phải anh đã thấy rõ rồi à, giờ nói mấy lời mỉa mai này thú vị lắm sao?"
Hạ Tranh khẽ gật đầu, tự giễu cười: "Phải, tôi cũng không hiểu..."
Sao mình cứ hết lần này đến lần khác không ngừng đặt kỳ vọng vô phương cứu chữa vào Lâm Hướng Bắc như thế?
Anh xốc cổ áo, bình tĩnh lùi lại một bước, nhìn Lâm Hướng Bắc như nhìn một người xa lạ: "Tôi không nên đến."
Hạ Tranh sắp từ bỏ cậu rồi -- chẳng phải đây là điều Lâm Hướng Bắc vẫn luôn mong muốn sao, vậy cớ sao tim cậu lại giống như bị một bàn tay to lớn bóp chặt vò xé đến thế?
Cổ họng Lâm Hướng Bắc như mắc nghẹn: "Không tiễn."
Cậu hoàn toàn không dám nhìn Hạ Tranh, cũng không quay về ghế ngay, xoay người vội đi về phía nhà vệ sinh, lao vào buồng cuối cùng đóng sầm cửa lại, nâng bàn tay lên che miệng, ngửa đầu trợn mắt cắn chặt răng, nhưng vẫn có thứ gì đó ấm nóng trượt nhanh qua thái dương, cậu vừa cúi đầu, thứ đó đã rơi xuống thấm ướt vạt áo.
Cậu trốn trong góc nhỏ không người, mười lăm phút đã qua từ lâu, nhưng sợ Hạ Tranh chưa đi, sợ anh lại chứng kiến cảnh cậu cầu xin kẻ khác thêm lần nữa, nên cậu cứ trốn mãi, trốn mãi, cho đến khi Hoàng Kính Nam sai người gõ cửa từng buồng để tìm cậu.
Lâm Hướng Bắc nơm nớp lo sợ nhìn quanh, không tìm thấy bóng dáng của Hạ Tranh trong đám đông.
Mặt trắng bệch, cậu ngồi lại bên phải Hoàng Kính Nam, gã chỉ vào đồng hồ, nhắc nhở cậu đã đi hẳn nửa tiếng: "Cậu to gan nhỉ."
Lâm Hướng Bắc không nói năng gì, cầm ly rượu lên dốc vào cổ họng, rượu mạnh như lửa đốt trôi thẳng xuống dưới, cậu uống cạn một ly, lại định cầm ly khác lên.
Hoàng Kính Nam giữ tay cậu, đùa bỡn hỏi: "Gã vừa rồi là tình nhân của cậu à?"
Lâm Hướng Bắc không thích cách dùng từ của gã: "Tôi không muốn nói về chuyện này."
"Được." Hoàng Kính Nam dùng mu bàn tay vỗ nhẹ lên mặt cậu một cách suồng sã: "Ra sàn nhảy với tôi một lúc, một giờ thì chúng ta đi."
Đi đâu?
Lâm Hướng Bắc biết rõ trong lòng, dễ dàng bị kéo lên sàn nhảy, dính sát vào Hoàng Kính Nam, cậu trở nên vụng về và buông thả, để mặc Hoàng Kính Nam ôm cậu xoay khắp nơi, một nụ hôn nồng nặc mùi rượu đặt lên cổ cậu, cậu không né tránh, chỉ hỏi một câu giữa tiếng nhạc đinh tai: "Tôi đi với anh một lần, anh có thể cho tôi bao nhiêu?"
Hoàn toàn là giao dịch thể xác lạnh lẽo, không có chút tình cảm.
"Thế này đi, cậu theo tôi một tháng, tôi sẽ trả thay số tiền cậu nợ Đại Phi." Hoàng Kính Nam nắm vạt áo sau lưng cậu, siết chặt: "Nhưng cậu phải nhớ kỹ, tôi muốn chơi thế nào, chơi cái gì, đều phải nghe theo tôi."
Lâm Hướng Bắc nghiêng đầu lạnh nhạt "ừ" một tiếng.
Hoàng Kính Nam huýt sáo với cậu, con mồi đã rửa sạch sẽ chờ gã ăn, gã không còn tâm trí để nhảy nữa, một tay siết chặt Lâm Hướng Bắc, như sợ cậu đổi ý chạy mất, kéo người về ghế, nhét ly rượu vào tay cậu: "Uống xong rồi đi."
Lâm Hướng Bắc nghiêng đôi mắt trống rỗng nhìn gã.
Hoàng Kính Nam chẳng buồn giả vờ nữa, thẳng thừng: "Yên tâm, không chết được đâu, là thứ có thể giúp cậu dễ chịu hơn đêm nay."
Lâm Hướng Bắc đoán có lẽ là thuốc gây ảo giác hoặc k*ch th*ch, có thể làm tê liệt thần kinh trong thời gian ngắn. Cậu cần sự tê liệt ấy, dù tệ đến mấy cũng chẳng thể tệ hơn hiện tại được.
Lâm Hướng Bắc nghiến răng, nâng cánh tay nặng nề lên, môi còn chưa kịp chạm vào thành ly, một bàn tay với những khớp xương rõ ràng đã giật ly rượu khỏi tay cậu, "choang" một cái ném xuống đất.
Một bóng người cao gầy đứng trước mặt cậu, là Hạ Tranh đáng lẽ đã phải rời đi, nhưng lại quay trở lại. Cả thế giới của cậu tối sầm, chỉ có Hạ Tranh được bao quanh bởi một vầng hào quang, làm cho anh càng trở nên rực rỡ, thậm chí từng sợi tóc cũng tràn đầy ánh sáng.
Tại sao còn quay lại tìm cậu?
Có kẻ phá đám, Hoàng Kính Nam gầm lên: "Mày làm gì vậy?"
Hạ Tranh không đếm xỉa đến Hoàng Kính Nam giận dữ, một tay kéo Lâm Hướng Bắc đang đứng ngây ra lại gần mình với tư thế bảo vệ, nắm lấy bàn tay lạnh giá của cậu, che nửa người cậu ở sau lưng.
Vành mắt Lâm Hướng Bắc đột nhiên nóng bừng.
"Chắc lại đến cướp người à." Con vịt sắp vào miệng lại vỗ cánh bay mất, Hoàng Kính Nam trừng mắt, lộ ra hơn nửa tròng trắng, càng thêm vẻ hung tợn: "Lâm Hướng Bắc, cậu nói thế này là sao?"
Lâm Hướng Bắc hé môi, lời nói chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng, Hạ Tranh đã nghiêm giọng lên tiếng trước: "Anh bỏ thuốc vào rượu, cưỡng dâm là phạm pháp."
Hoàng Kính Nam phì cười: "Cưỡng dâm?" Gã nhìn Lâm Hướng Bắc đầy ác ý: "Cậu nói với anh ta xem, chúng ta là cưỡng dâm hay tình thú?"
Hạ Tranh siết tay cậu chặt hơn, quay lại nhìn cậu.
Dưới ánh mắt lạnh lùng không cho phép cãi lời của Hạ Tranh, Lâm Hướng Bắc không trốn đi đâu được. Anh biết rồi, anh đã biết hết, chính cậu tự nguyện sa vào bẫy của Hoàng Kính Nam, nhưng làm sao cậu có thể xé toạc những điều bẩn thỉu xấu xí này trước mặt Hạ Tranh đây?
Cổ họng Lâm Hướng Bắc bị một luồng khí đục ngầu chặn lại, thật lâu không thốt nên lời.
Dù cậu có mở miệng hay không, dưới bao nhiêu ánh mắt ngoài kia, Hạ Tranh vẫn chưa từng buông tay cậu ra, mà chuyển mũi nhọn về phía Hoàng Kính Nam: "Dù tình hình trước đó thế nào, bây giờ tôi cũng phải đưa cậu ấy đi."
Anh cắt ngang lời Hoàng Kính Nam, đưa quyền lựa chọn trở lại tay Lâm Hướng Bắc: "Tôi nghĩ, với tư cách là một người có đầy đủ năng lực hành vi, cậu ấy có quyền quyết định đi với ai, phải không?"
Lòng bàn tay Lâm Hướng Bắc ướt đẫm mồ hôi lạnh, thấm ướt cả lòng bàn tay Hạ Tranh.
Hoàng Kính Nam "soạt" một tiếng hất đổ ly rượu trên bàn, thủy tinh vỡ tan tành khắp sàn, lời nói đầy đe dọa: "Lâm Hướng Bắc, đừng quên những gì tôi đã nói với cậu."
Hai bên đối đầu, nhưng người đứng trước Lâm Hướng Bắc chỉ có một mình Hạ Tranh.
Dường như họ đã quay trở lại con hẻm tối mờ trong đêm mưa đó, sát cánh bên nhau. Hạ Tranh không để Lâm Hướng Bắc thua cuộc, Lâm Hướng Bắc cũng muốn Hạ Tranh chiến thắng.
Chỉ lần này thôi, cậu không màng đến hậu quả, dùng hành động để thể hiện lập trường của mình. Cậu nắm chặt lấy tay Hạ Tranh, rất chặt, cực kỳ chặt, còn chặt hơn cả lúc Hạ Tranh kéo cậu, đến nỗi các khớp xương ngón tay trái của cậu kêu lên "răng rắc" vì đau, một sự phó thác với tất cả sức lực.
Không màng đến quá khứ, không nghĩ đến ngày sau, con đường dài dằng dặc, không có biển chỉ dẫn, không có điểm đến, lạc lối tới mức chẳng phân rõ được đông tây nam bắc, nhưng vì qua bao nhiêu năm tháng lại được nắm tay Hạ Tranh, như cùng chia sẻ chung một trái tim, hai người hòa chung một cơ thể.
Cậu chỉ có anh, anh cũng chỉ có cậu, Lâm Hướng Bắc cảm nhận được một sự mãn nguyện và dũng khí mà cậu chưa từng có trước đây.
--
Lời tác giả:
Tiểu Bắc (đưa ra): Bíp, thẻ người tốt!
Luật sư Hạ (mặt lạnh): Thoát game.