Chương 69: Ngoại truyện tuyến If - Tên nhóc nhà nghèo và người đẹp nhà giàu 1

person Tác giả: Tam Đạo schedule Cập nhật: 05/03/2026 11:42 visibility 1 lượt đọc

Một chiếc siêu xe đen bóng loáng đỗ ngay trước cổng trường trung học Lệ Hà, thu hút ánh nhìn của tất cả học sinh đang bước vào trường.

Có người thì thầm to nhỏ: "Khoe khoang cái gì chứ, ngày nào cũng phải làm màu như vậy à?"

Cửa sau xe mở ra, một ống quần đồng phục phẳng phiu bước xuống, theo sau là thân hình cao ráo của một thiếu niên. Cậu mặc bộ đồng phục trắng đen của trường trung học, nhưng mái tóc lại rất khác thường, vài sợi tóc nhuộm bạc được ánh mặt trời vàng rực nhuộm thành màu vàng kim.

Cậu đứng thẳng người ngẩng mặt lên, là một gương mặt quá mức nổi bật, môi hồng răng trắng, sống mũi cao thẳng, đôi mắt tròn đen láy.

Cửa sổ ghế lái hạ xuống, Chung Trạch Nhuệ mặc áo polo màu xanh dặn dò: "Tối nay chị dâu em hầm canh gà, tan học nhớ về nhà ăn cơm, đừng chạy lung tung."

Thiếu niên, cũng chính là Lâm Hướng Bắc cúi người ghé vào cửa sổ xe đáp lại: "Biết rồi, anh Trạch Nhuệ. Anh nói với chị Thu Bình một tiếng, em còn muốn ăn đậu que xào nữa."

Chung Trạch Nhuệ ừ một tiếng, tận mắt nhìn cậu bước vào cổng trường mới lái xe nghênh ngang rời đi.

Tuy hai người xưng hô anh em, nhưng thật ra không có quan hệ huyết thống, dù sao từ khi Lâm Hướng Bắc có ký ức, cậu đã gọi anh xưng em và sống chung dưới một mái nhà với Chung Trạch Nhuệ rồi.

Chung Trạch Nhuệ buôn bán đồ nhựa, gia sản khá giả, là một trong những nhà giàu có nhất nhì Lệ Hà. Lâm Hướng Bắc được hưởng lây, những năm qua sống trong nhung lụa, không phải lo ăn mặc.

Vì gia cảnh tốt, tính cách hào phóng cởi mở, xung quanh Lâm Hướng Bắc luôn co đầy những người nịnh nọt cậu vây quanh. Cậu không thiếu bạn bè, ai chủ động kết bạn cậu cũng không từ chối, nhưng cũng không thiếu những kẻ chướng mắt, cảm thấy cậu ngày nào cũng ngồi siêu xe, dùng hàng hiệu là quá phô trương, chẳng khác nào hành vi khoe của khiến người ta ngứa mắt.

Chưa kể cậu còn phớt lờ nội quy nhà trường nhuộm tóc, liên tiếp bị gọi lên văn phòng nói chuyện nhưng vẫn chứng nào tật nấy -- ai bảo cậu có ông anh trai giàu có chứ?

Cậu được vây quanh đi vào lớp học. Lớp 12 rồi, nhưng không khí học tập ở trường huyện vẫn rất lười biếng, số người vào đại học chỉ cần dùng đầu ngón tay đếm cũng hết, đa số tốt nghiệp cấp ba xong sẽ lên thành phố làm thuê.

Tuy nhiên trong đám người như thế lại có một trường hợp đặc biệt của đặc biệt: Hạ Tranh. Về Hạ Tranh, có hai cái mác không thể gỡ bỏ.

Thứ nhất, anh có một người cha là kẻ giết người, thường bị gọi đùa là "sát thủ nhí" một cách ác ý, nghe nói anh thừa hưởng khuynh hướng bạo lực của cha, hồi cấp hai đánh nhau với bạn học làm đối phương gãy một cái xương sườn, từ đó mọi người đều tránh anh như tránh tà.

Thứ hai, anh quanh năm đứng đầu khối, là sao Văn Khúc* chính hiệu. Vốn dĩ năm ngoái trường học đã mong đợi anh làm rạng danh nhà trường, kết quả anh lại đột ngột đau dạ dày ngay trong phòng thi, thành tích tụt dốc không phanh, đành phải học lại một năm.

(*) Trong Tử vi, sao Văn Khúc là biểu tượng của tài trí, nghệ thuật và sự thành công nhờ học vấn.

Lâm Hướng Bắc và Hạ Tranh là người của hai thế giới. Hoa gấm rực rỡ chẳng liên quan gì đến tối tăm ảm đạm, hai người chưa từng tiếp xúc, nhưng vì danh tiếng đều lan xa, từ nhỏ đã mơ hồ có ấn tượng về nhau.

Hạ Tranh âm thầm liếc nhìn Lâm Hướng Bắc đang cười đùa vui vẻ với bạn học ở góc chéo bên trên, không biết thiếu niên nghe được chuyện cười gì, dựa vào người bạn học nào đó cười nghiêng ngả, một chút nước mắt sinh lý đọng lại nơi khóe mắt, khiến đôi mắt xinh đẹp kia càng thêm trong veo sáng ngời.

Chuông vào học vang lên, đám người vây quanh Lâm Hướng Bắc tản ra như ong vỡ tổ. Cậu đi học gần như không nghe giảng, cứ thế gục xuống bàn ngủ bù, giáo viên đã thất vọng với sự lười biếng của cậu từ lâu nên cũng chẳng buồn để ý đến hành động vô lễ ấy.

Hạ Tranh nhìn thấy một sợi tóc màu bạc vểnh lên ở đuôi tóc Lâm Hướng Bắc, ngón tay vô thức cọ cọ, dường như làm vậy là có thể ấn cái đuôi không an phận kia xuống từ xa.

Mặt bàn quá cứng, Lâm Hướng Bắc ngủ không thoải mái, bèn đổi tư thế.

Hạ Tranh lặng lẽ dời mắt đi.

Thành tích thi tháng mới nhất được công bố, Lâm Hướng Bắc không ngoài dự đoán lại đứng bét bảng, bị mời phụ huynh. Bản thân Chung Trạch Nhuệ còn chưa tốt nghiệp tiểu học, chỉ trông chờ Lâm Hướng Bắc có thể trở thành sinh viên đại học để nở mày nở mặt, kết quả mặt mũi chưa thấy đâu đã mất sạch sành sanh.

Anh ta liên tục cười làm lành xin lỗi giáo viên, Lâm Hướng Bắc thì cứ như người không liên quan, chẳng hề để tâm.

Trong lúc nói chuyện, Hạ Tranh bước vào hỏi giáo viên câu hỏi tự luận cuối cùng, đứng đợi một lát, đột nhiên Chung Trạch Nhuệ nảy ra ý tưởng, kéo tay học sinh ba tốt Hạ Tranh hỏi có muốn dạy kèm cho Lâm Hướng Bắc không, có trả tiền.

Gia cảnh nghèo khó của Hạ Tranh là điều ai cũng biết, sắp thi đại học mà vẫn phải đi làm thêm khắp nơi. Chung Trạch Nhuệ đưa ra mức giá một giờ bằng anh rửa bát năm tiếng ở quán ăn đêm.

Nhưng Hạ Tranh vẫn hơi do dự, vì Lâm Hướng Bắc cảm thấy mất mặt trước bạn học đã tức giận nói: "Anh, anh làm em mất mặt quá!"

"Mặt mũi có ăn có tiêu được không chứ, anh trai em đi làm ăn cũng phải mặt dày mới kiếm được cơm, không thì em nghĩ mấy thứ trên người em ở đâu ra?" Chung Trạch Nhuệ vỗ đầu cậu: "Trong nhà có một người không văn hóa đã đủ xấu hổ rồi, không thể thêm một người nữa, lần này em muốn học cũng phải học, không muốn học cũng phải học, cứ quyết định thế đi."

Ban đầu Hạ Tranh còn định từ chối khéo, nhưng vừa nhìn thấy Lâm Hướng Bắc đang tức giận, lời đến bên miệng bỗng thay đổi, thế mà lại đồng ý.

Lâm Hướng Bắc tức đến mức quay đầu bỏ đi. Chung Trạch Nhuệ chiều hư cậu, trước khi đuổi theo ra ngoài còn nắm tay Hạ Tranh nói: "Sau này mỗi cuối tuần đều đến nhà nhé, Tiểu Bắc nhờ cả vào cậu đấy."

Hạ Tranh quên mất mình đến văn phòng tìm giáo viên làm gì, cũng đi theo ra ngoài. Lâm Hướng Bắc đã chạy xuống lầu, nhận ra ánh mắt của Hạ Tranh từ lan can hành lang nhìn xuống, cậu xoay người ngẩng đầu, vẻ mặt đầy ý nói "Cứ chờ đấy".

Không hiểu sao, trong lòng Hạ Tranh lại như bị móng mèo cào nhẹ một cái, không đau nhưng ngứa ngáy.

Chẳng mấy chốc, cuối tuần đã đến. Lịch học là từ hai giờ đến bốn giờ chiều.

Hạ Tranh không bỏ công việc ở quán ăn đêm, vì quá gấp gáp nên chỉ kịp thay bộ quần áo sạch sẽ rồi đến nơi hẹn.

Là Trần Thu Bình, vợ của Chung Trạch Nhuệ ra mở cửa. Trước khi ra ngoài, chồng đã báo trước với cô là Hạ Tranh sẽ đến, cô vui vẻ dẫn Hạ Tranh vào trong, đến trước cửa một phòng ngủ đóng kín trên tầng hai, gõ cửa: "Tiểu Bắc, Hạ Tranh đến rồi."

Gõ hai ba cái, giọng nói rầu rĩ của Lâm Hướng Bắc từ bên trong vọng ra, âm cuối kéo dài: "Chị bảo anh ta về đi, em không học."

Trần Thu Bình bất đắc dĩ cười với Hạ Tranh: "Ngại quá, bình thường chị và anh trai Tiểu Bắc chiều hư thằng bé, em thông cảm nhé."

Hạ Tranh suy nghĩ một chút rồi nói: "Để em vào nói chuyện với cậu ấy trước đã."

Cửa không khóa, anh dễ dàng vặn tay nắm cửa.

Gần hai giờ chiều, bên ngoài mặt trời lên cao, trong phòng lại tối om, yên ắng không một tiếng động. Rèm cửa kéo kín mít, trên giường gồ lên một cái bọc, Lâm Hướng Bắc đang ngủ, rúc cả đầu vào trong chăn.

Trong không khí thoang thoảng mùi hương tươi mát dễ chịu, Hạ Tranh lặng lẽ hít một hơi, hương thơm xộc thẳng vào phổi.

Mùi hương của Lâm Hướng Bắc.

Anh khép cửa lại, nhẹ nhàng tiến lại gần giường. Lâm Hướng Bắc vừa mới trả lời chắc đang mơ màng ngủ tiếp, hoàn toàn không phát hiện ra Hạ Tranh đã đứng cách mình chưa đến hai bước chân. Nhưng Hạ Tranh không đánh thức Lâm Hướng Bắc trên giường, mà thay đổi hướng, nắm lấy một góc rèm cửa, "soạt" một cái kéo ra, ánh nắng rực rỡ bên ngoài lập tức tràn vào.

Lâm Hướng Bắc cuối cùng cũng tỉnh giấc, dụi mắt từ từ ngồi dậy, càu nhàu: "Làm cái gì vậy hả?"

Không có cánh cửa ngăn cách, giọng nói của Lâm Hướng Bắc càng rõ ràng hơn, vì mới ngủ dậy nên giọng còn ngái ngủ, nghe hơi dinh dính như đang làm nũng.

Nhưng khi nhìn rõ người đến là ai, tông giọng cậu bay vút lên tám độ: "Sao anh lại ở đây, không phải đã bảo anh về rồi sao?"

Cậu nhìn ra cửa theo bản năng, cửa đã đóng. Trong phòng chỉ có cậu và Hạ Tranh.

Trái ngược với sự kích động của cậu, Hạ Tranh tỏ ra bình tĩnh thản nhiên: "Tôi đã hứa với anh trai cậu, đợi kỳ thi tháng sau cậu phải tiến bộ ít nhất năm hạng."

Nói xong, anh tự mình đi đến bàn học, lôi tài liệu dạy kèm đã chuẩn bị ra, theo ánh sáng chiếu vào, thuận tiện quan sát phòng của Lâm Hướng Bắc. Sạch sẽ, gọn gàng, nhưng nhìn cái chăn bị Lâm Hướng Bắc lật tung chưa gấp thì biết chắc chắn không phải do cậu tự dọn dẹp.

Lâm Hướng Bắc đi dép lê đến sau lưng Hạ Tranh, vừa định mở miệng đuổi người thì mũi nhăn lại, như chú cún con ghé sát người Hạ Tranh ngửi ngửi: "Mùi gì thế?"

Gáy và lưng Hạ Tranh cứng đờ trong nháy mắt, anh quay phắt người lại.

Lâm Hướng Bắc lùi lại một bước, chớp mắt nói: "Là mùi trên người anh..."

Một chút mùi chua chua lẫn với chút dầu mỡ: mùi đặc trưng thường thấy trong bếp của các quán ăn đêm.

Hạ Tranh đã quen ngửi mùi này nên tự nhiên không nhận ra, nhưng bị Lâm Hướng Bắc vạch trần như vậy, anh lập tức cảm thấy bản thân hôi hám không ngửi nổi, thậm chí còn nảy sinh ý nghĩ mình đã làm bẩn Lâm Hướng Bắc thơm tho sạch sẽ.

Phòng của Lâm Hướng Bắc rất thơm, càng làm nổi bật sự nhếch nhác và lạc lõng của anh.

Hạ Tranh không nói một lời nhét tài liệu vừa lấy ra vào lại cặp sách, động tác cực nhanh, chỉ mong sao có thể biến mất ngay lập tức.

Lâm Hướng Bắc khó hiểu nhìn sự thay đổi của anh, khí thế vừa rồi vụt tắt ngấm: "Anh làm gì thế?"

Hạ Tranh vẫn không nói gì, "xoẹt" một cái kéo khóa cặp lên, thấp giọng nói: "Ngày mai tôi lại đến."

Dứt lời, anh bước nhanh ra khỏi phòng Lâm Hướng Bắc.

Trần Thu Bình đang cắt hoa quả trong bếp nghe thấy tiếng động, đi ra xem thì thấy Hạ Tranh như cơn gió mở cửa đi mất. Cô "ơ" một tiếng, thấy Lâm Hướng Bắc cũng đi ra hành lang tầng hai nhìn xuống, không khỏi lo lắng hỏi: "Làm sao vậy?"

"Em biết đâu được, bảo là dạy kèm cho em, chưa nói được hai câu đã bỏ đi rồi." Lâm Hướng Bắc quẹt mũi: "Không đến là tốt nhất, em còn chưa trách anh ta làm phiền em ngủ đấy."

Cậu lầm bầm lê dép trở lại phòng định ngủ tiếp, đi đến cửa, nhớ lại biểu cảm khó xử vừa rồi của Hạ Tranh, đột nhiên nhớ ra trước đây từng nghe ai đó bàn tán về việc Hạ Tranh đi làm thêm giữa trưa hè nóng nực rồi không kịp tắm rửa, cười nhạo trên người anh có mùi chua.

Tim Lâm Hướng Bắc như bị ai nhéo một cái: Cậu chỉ vô tâm buột miệng nói vậy thôi, hoàn toàn không có ý chê bai Hạ Tranh.

Đáng tiếc người đã đi mất rồi, cậu cũng không có số liên lạc của đối phương, không thể nào giải thích được.

Thực ra ấn tượng của Lâm Hướng Bắc về Hạ Tranh cũng không tệ, chuyện của cha anh nói ra cũng rất oan uổng, lại hại anh bị cô lập bao nhiêu năm nay. Được anh trai chị dâu cưng chiều từ bé, cậu không khỏi nảy sinh chút thương cảm và đồng tình với Hạ Tranh.

Anh sống cũng chẳng dễ dàng gì, đợi ngày mai anh đến, sẽ không làm mặt lạnh với anh nữa, Lâm Hướng Bắc thầm hạ quyết tâm như vậy.

Hôm sau, trời quang mây tạnh. Hạ Tranh xin nghỉ làm ở quán ăn đêm.

Trước khi đến gặp Lâm Hướng Bắc, anh đã tắm rửa kỹ càng ở nhà, dùng xà phòng tắm hai lần, chà đến mức da hơi ửng đỏ, đảm bảo bản thân đủ sạch sẽ thơm tho.

Lần này, Lâm Hướng Bắc chủ động mở cửa từ bên trong.

Nghĩ đến chuyện hôm qua, hai thiếu niên đều hơi ngượng ngùng. Trần Thu Bình đứng ở cửa nhìn một lúc, thấy họ ở chung với nhau cũng coi như hòa bình, lúc này mới yên tâm đóng cửa xuống lầu.

Trên bàn bày đầy đồ ăn vặt và đĩa hoa quả, Lâm Hướng Bắc bóc một viên kẹo cứng bạc hà ném vào miệng, viên kẹo đẩy từ má trái sang má phải, má cậu phồng lên từ bên trái sang bên phải.

Hạ Tranh đã mở sách vở tài liệu đặt lên bàn, thấp giọng nói: "Lấy bài thi tháng ra đây đi."

Lâm Hướng Bắc lười động đậy, hất cằm sai bảo Hạ Tranh: "Chắc ở trong cặp ấy, anh lấy giúp tôi đi."

Hạ Tranh cũng không giận, xoay người nhặt chiếc cặp sách bị ném dưới đất lên. Vừa xách lên, một cơ thể ấm áp áp sát sau lưng anh, hơi thở mang theo vị bạc hà mát lạnh phả vào tai anh: "Chuyện hôm qua coi như tôi nói linh tinh, nhưng bây giờ tôi nói thật, người anh thơm quá."

Hạ Tranh đứng phắt dậy khỏi ghế, kéo giãn khoảng cách với Lâm Hướng Bắc.

Lâm Hướng Bắc đang chống một tay lên mặt ghế, vì động tác đứng dậy đột ngột của Hạ Tranh mà suýt ngã, khó khăn lắm mới ngồi vững, liếc thấy sắc mặt lạnh băng của Hạ Tranh.

Lâm Hướng Bắc bĩu môi. Lại sai ở đâu rồi, nói anh hôi không được, nói anh thơm cũng không xong, đúng là khó chiều.