Chương 34

person Tác giả: Tam Đạo schedule Cập nhật: 05/03/2026 11:42 visibility 1 lượt đọc

Hạ Tranh đặt hai bản hợp đồng lên bàn.

Lâm Hướng Bắc không chút do dự, thậm chí không nhìn nội dung văn bản đã cầm bút viết nguệch ngoạc tên mình vào ô chữ ký.

Trước đây chữ của cậu vốn đã không đẹp là bao, giờ ít có cơ hội cầm bút, chữ viết còn thoái hóa về giai đoạn tiểu học.

Ký xong một bản, Hạ Tranh nhìn ba chữ "Lâm Hướng Bắc" như bị chó gặm, không nhịn được nói: "Viết ngay ngắn một chút."

Lâm Hướng Bắc ngượng ngùng liếc nhìn nét chữ cứng cáp bên cạnh, so sánh hai bên, xấu hổ khẽ "ồ" một tiếng, rồi nghe lời viết chậm lại, thái độ của cậu với bản hợp đồng nghiêm túc như học sinh mẫu giáo đang nắn nót viết từng nét tên mình vào vở bài tập -- một hợp đồng không có hiệu lực pháp lý vì chồng chất quá nhiều điều kiện bổ sung vô lý, chỉ có thể dùng để lừa gạt những người có trình độ văn hóa không cao.

Hạ Tranh lại ra vẻ nghiêm túc bảo Lâm Hướng Bắc đọc kỹ từng điều khoản.

"Trước khi trả hết tất cả các khoản vay theo đợt, không được rời khỏi nhà Hạ Tranh."

"Trong thời gian sống chung với Hạ Tranh, mọi việc phải đặt Hạ Tranh lên hàng đầu."

"Ngoài Hạ Tranh, không được có quan hệ với người thứ ba."

Hạ Tranh không đòi lãi suất, đổi lấy việc Lâm Hướng Bắc ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, gọi đây là một giấy nợ không bằng gọi là khế ước bán thân, mức độ bóc lột của địa chủ chuyên chế thời cũ cũng chỉ như vậy là cùng.

Sợ bị phát hiện ra sơ hở, anh giật bản hợp đồng từ tay Lâm Hướng Bắc chưa kịp đọc xong, rồi nói với giọng kết luận: "Hợp đồng có hiệu lực từ bây giờ, cậu hối hận cũng không kịp nữa."

Lâm Hướng Bắc lại hoàn toàn không có ý định phản đối những điều khoản khắc nghiệt gần như tước hết nhân quyền này, nhìn Hạ Tranh thẳng thắn gật đầu: "Tôi biết, tôi nghe lời anh hết."

Hạ Tranh đã cất xong hợp đồng rồi đứng dậy, do tầm mắt không ngang bằng, Lâm Hướng Bắc ngẩng đầu nhìn anh, vừa ngẩng lên, anh lập tức đứng vào vị thế cao hơn một bậc, anh cảm nhận được trong lời nói của Lâm Hướng Bắc một ý giao phó cả bản thân cho anh định đoạt.

Lẽ ra phải như vậy từ lâu rồi.

Lâm Hướng Bắc từng có một câu rất đúng, trên đời này, không có gì là tiền không mua được.

Yêu một người hay ghét một người, dù thế nào đi nữa cũng là một sự mạo hiểm, mua một người dễ dàng hơn nhiều.

Không ai nói gì khiến không khí có vẻ quá tĩnh lặng, Hạ Tranh cảm nhận được sự gò bó của Lâm Hướng Bắc, bật tivi lên cho có tiếng động, rồi nói: "Trong tủ lạnh có đồ uống, khát thì cứ lấy tự nhiên."

Anh còn vài email cần xử lý, nên quay vào phòng làm việc.

Lâm Hướng Bắc ngoan ngoãn ngồi trên sofa một lúc, không biết có phải do ảnh hưởng từ lời nói của Hạ Tranh hay không, thực sự cảm thấy hơi khát, do dự đi đến tủ lạnh gần cửa kính nhà bếp, mở ra.

Có lẽ Hạ Tranh ít khi nấu nướng, đồ trong tủ lạnh không nhiều, cũng vì vậy mà vài chai đồ uống trẻ em không hề phù hợp với nơi này đang nằm lẫn trong đám đồ uống khác đã lập tức đập vào mắt Lâm Hướng Bắc.

Bạn cũ của Lâm Hướng Bắc, chú chó tai to đã lâu không gặp!

Rõ ràng cậu không ngờ trong nhà Hạ Tranh lại có thứ như vậy, ngạc nhiên mất vài giây, cậu đưa tay cầm Sảng Oai Oai lên, một lon nhỏ, toát ra cảm giác mát lạnh.

"Thỉnh thoảng con bạn đến chơi, để đãi chúng."

Lâm Hướng Bắc đang ngắm nhìn chú chó săn Charles ngộ nghĩnh trên bao bì, hồi tưởng lại niềm vui thời thơ ấu, thì giọng nói của Hạ Tranh bất ngờ vang lên bên tai cậu, tiếp theo là một bàn tay mở rộng cửa tủ lạnh thêm một chút, vươn tới ngăn dưới, lấy ra mấy ống hút nối liền nhau.

Động tác của anh rất trôi chảy, nhưng giọng nói lại mang chút chế nhạo: "Muốn uống không?"

Lâm Hướng Bắc không muốn Hạ Tranh nghĩ rằng mình đã lớn thế này mà vẫn còn ra vẻ trẻ con chưa lớn, âm thầm đặt Sảng Oai Oai lại, chọn một chai coca phù hợp với mọi lứa tuổi: "Tôi không giành đồ với trẻ con đâu."

Bàn tay cầm ống hút vừa định đưa ra đã khựng lại giữa không trung.

Lâm Hướng Bắc nắm chặt lon coca căng chặt đầy hơi, lo bọt ga sủi ra tứ tung, nhìn quanh rồi lùi lại hỏi Hạ Tranh: "Anh muốn lấy gì sao?"

Hạ Tranh không trả lời, nhẹ nhàng ném ống hút trở lại, tiện tay cầm một chai trà, rồi đóng cửa tủ lạnh.

Lâm Hướng Bắc chỉ nghĩ anh cũng khát, không suy nghĩ nhiều, đi đến bồn rửa tìm một góc thích hợp để mở nắp lon, quả nhiên chất lỏng màu nâu đen đổ đầy ra tay, sau khi rửa tay quay lại, Hạ Tranh đã đi mất rồi.

Cậu không quấy rầy đối phương làm việc, yên lặng trở lại sofa lướt điện thoại, vì bình thường hiếm có thời gian rảnh rỗi như vậy, sáng lại dậy quá sớm, cả ngày đều trong trạng thái căng thẳng, giờ lại đột nhiên thả lỏng, mới ngồi mười mấy phút đã ngáp liên tục.

Sofa quá mềm, cơ thể cậu hơi lún xuống, càng thêm buồn ngủ, tần suất mi mắt cụp xuống ngày một cao hơn, chớp mắt có đôi chút hơi nước ẩm ướt, không nhịn được cuộn người nằm xuống, nửa trên dựa vào sofa, nhưng hai chân lại sợ làm bẩn đồ đạc trong nhà nên vẫn để dưới sàn, một tư thế vừa gò bó vừa lịch sự của một vị khách xa lạ.

Mùa đông ở Thâm Quyến, sau 6 giờ tối, bầu trời ánh lên một màu xanh u ám.

Thế giới không bật đèn mờ mờ sáng, khiến người ta buồn ngủ, tiếng quảng cáo cũ kỹ trên tivi lại trở thành một loại thuốc an thần.

Bóng của Hạ Tranh kéo dài từ phòng làm việc ra phòng khách, lặng lẽ tiến đến gần Lâm Hướng Bắc đang ngủ say trên sofa.

Trên mặt anh không có quá nhiều biểu cảm, như phủ một lớp băng mỏng, kín đáo khóa chặt cảm xúc và trái tim bên trong, tuy nhiên vì Lâm Hướng Bắc tạm thời không nhìn thấy, cuối cùng anh cũng có thể để mặc tình cảm trào ra từ đáy mắt không chút kiêng dè.

Hạ Tranh nửa ngồi xổm, mặt đối diện với Lâm Hướng Bắc, đưa tay ra phác họa trong không khí.

Nhìn riêng cảnh này có hơi kỳ lạ, thậm chí là quái dị, họ ở gần nhau như vậy, chỉ cần đầu ngón tay Hạ Tranh tiến thêm một chút nữa là có thể chạm vào làn da ấm áp kia, nhưng anh vẫn cố chấp giữ một khoảng cách với Lâm Hướng Bắc, như thể đang đuổi theo một bong bóng xà phòng mỏng manh, có được cũn đồng nghĩa với mất đi.

Lâm Hướng Bắc mặc quá mỏng, cảm thấy lạnh nên hơi run rẩy, môi và lông mày căng chặt.

Hạ Tranh thu tay lại, chống lên đầu gối đỡ cằm, lặng lẽ nhìn chăm chú Lâm Hướng Bắc đang bị khí lạnh xâm chiếm.

Trong tiểu thuyết thường hay viết nhân vật chính có đôi mắt đẹp, nhờ đó bù đắp cho những thiếu sót về ngoại hình, các đường nét khác trên khuôn mặt trở thành thứ yếu, nhưng Lâm Hướng Bắc rõ ràng không thuộc loại nhân vật đó, khi cậu mở mắt, sự chú ý của Hạ Tranh đặt vào đồng tử đen như mực của cậu, khi nhắm mắt, sống mũi thẳng và đôi môi đầy đặn nổi bật lại trở thành phong cảnh khác thu hút Hạ Tranh.

Chân Hạ Tranh bắt đầu hơi tê, ánh mắt di chuyển đến đôi chân nửa vắt chéo lên nhau của Lâm Hướng Bắc, bàn chân đặt trên sàn nhà, như thể sẵn sàng đứng dậy rời đi bất cứ lúc nào.

Anh nheo mắt lại, đứng lên, đế dép chạm sàn phát ra tiếng động, bật đèn kêu "tách" một tiếng.

Hai tiếng nhắc nhở vang lên đánh thức Lâm Hướng Bắc đang say ngủ, nhãn cầu đảo một vòng, mở mắt ra, bắt được bóng dáng Hạ Tranh giữa những luồng sáng lộn xộn, cậu rõ ràng chưa ngủ đủ, mắt còn mơ màng, vò đầu ngồi dậy, giọng ngái ngủ: "Buồn ngủ quá, chợp mắt một chút, bây giờ mấy giờ rồi?"

Lời nói bình thường tự nhiên như thể đã lặp lại trăm ngàn lần, không hề có cảm giác gượng gạo.

Vẻ mặt của Hạ Tranh dịu đi đôi chút, báo giờ cho cậu: "Ngủ xiêu xiêu vẹo vẹo như thế cẩn thận bị đau cột sống." Ngừng một lúc: "Nếu buồn ngủ thì vào phòng ngủ, sofa quá mềm không tốt cho lưng, đừng làm như tôi ngược đãi cậu vậy."

Cơn buồn ngủ của Lâm Hướng Bắc chạy mất, mắt hơi mở to, cậu nhớ ở đây chỉ có phòng ngủ chính và phòng làm việc, cậu đã chuẩn bị tinh thần lấy sofa làm giường.

Hiện giờ Hạ Tranh là người quyết định tất cả, chẳng quan tâm cậu đang nghĩ gì, đã nhanh chóng chuyển sang chủ đề tiếp theo, hỏi cậu về bữa tối.

"Gì cũng được."

Hạ Tranh đang định mở ứng dụng đặt đồ ăn, thậm chí không ngẩng đầu lên: "Được, vậy ăn đồ Tứ Xuyên nhé, thịt xào ớt, cá phi lê cay, cánh gà sốt cay..."

"Đợi đã." Lâm Hướng Bắc vội ngắt lời anh, hơi thất vọng: "Anh quên rồi, tôi không ăn được cay."

Hạ Tranh ngước mắt lên, dùng chính lời Lâm Hướng Bắc từng đâm anh đáp lại: "Chuyện đã qua lâu như vậy ai mà nhớ được?"

Lâm Hướng Bắc cắn một miếng da chết trên môi dưới, ấp úng không nói gì.

Hạ Tranh đặt vài món Quảng Đông nhạt, cất điện thoại đi, nói: "Sau này khi tôi hỏi gì, đừng trả lời kiểu mập mờ, có muốn không, có được không, nói thẳng ra, tôi..."

Lời gốc là "Tôi muốn biết trong lòng cậu đang nghĩ gì", sau khi chỉnh sửa lại, biến thành: "Tôi không muốn lãng phí thời gian đoán ý cậu."

Bây giờ Lâm Hướng Bắc đã biết nghề nghiệp của Hạ Tranh, cũng đã từng được nếm thử tài ăn nói của vị luật sư tài ba này, nhưng thái độ ra lệnh của Hạ Tranh vẫn khiến lòng cậu nhói lên như bị ong bắp cày đốt, cậu thành công cắn đứt miếng da chết ở môi dưới, vì dùng sức quá mạnh nên nếm được vị máu nhạt, m*t rồi nuốt xuống, gật đầu với Hạ Tranh.

Trái tim và dạ dày hòa chung một cảm xúc qua những mạch máu đan xen nhau, bữa ăn rất vui vẻ, thơm ngon, ba hộp cơm lớn Lâm Hướng Bắc đã một mình xử cả hai hộp, no đến mức ợ một cái trước mặt Hạ Tranh, sau đó mới nhận ra hành động như ma đói đầu thai của mình, đỏ mặt.

"Nghỉ một lát rồi đi tắm đi." Hạ Tranh từ tốn vừa ăn cơm vừa trả lời tin nhắn của người ủy thác: "Trong nhà không có đồ ngủ mới, mặc tạm của tôi, đã đặt trên giường cho cậu, bộ màu xám."

Lâm Hướng Bắc nhớ trước đây khi đi học, cậu và Hạ Tranh mặc một bộ đồng phục từ sáng đến tối, đến giờ cậu vẫn vậy, làm gì có chuyện đồ ngủ gì đó -- thói quen sống của Hạ Tranh đã hoàn toàn thay đổi, Lâm Hướng Bắc nuốt lời từ chối xuống.

Cậu thoải mái tắm nước nóng xong đi ra, Hạ Tranh vừa xuống lầu vứt rác về, đang đứng ở lối vào thay giày.

Hơi nước trắng mờ từ phòng tắm tuôn ra qua cánh cửa đang mở, tóc Lâm Hướng Bắc ướt sũng, đứng chân trần bên trong, như một con mèo lớn vừa được vớt ra khỏi nước, lông mềm rũ xuống, khuôn mặt đỏ phớt vì hơi nóng nhìn về phía Hạ Tranh, như đang báo cáo: "Tôi tắm xong rồi."

Hạ Tranh nhìn cậu vài giây, "ừm" một tiếng coi như trả lời, tìm máy sấy tóc cho cậu, rồi đổi lượt đi tắm.

Càng gần đến giờ đi ngủ, Lâm Hướng Bắc càng có cảm giác xao động khó nói, cậu phán đoán qua âm thanh thấy Hạ Tranh trước tiên đi vào phòng làm việc, gần 10 giờ mới vào phòng ngủ, còn cậu thì vẫn cứ ở phòng khách lướt điện thoại, Hạ Tranh cũng không thúc giục, như thể đang nuôi thả cậu.

Mãi đến 11 giờ, Hạ Tranh mới gõ gõ vào cánh cửa phòng ngủ chính đang mở, thúc giục cậu: "Cậu định chơi đến khi nào, tôi không có thói quen thức khuya."

Lâm Hướng Bắc nhận được lệnh vội tắt điện thoại đứng dậy, suy nghĩ một chút rồi tắt đèn phòng khách, đi đến cửa phòng ngủ, Hạ Tranh đã tựa lưng vào gối nằm trên chiếc giường lớn xanh đậm, là tư thế chuẩn bị đi ngủ.

Lâm Hướng Bắc chú ý thấy trên tủ đầu giường đặt một cặp kính gọng đen nửa viền, cậu đóng cửa lại, tim đập loạn xạ, kiếm chuyện nói: "Anh bị cận từ khi nào vậy?"

Cậu vén một góc chăn, nằm xuống bên cạnh Hạ Tranh, cách một khoảng hơn một cánh tay.

"Tầm năm hai đại học."

Hạ Tranh tắt đèn.

Rèm cửa chắn sáng vô cùng hiệu quả, không để lọt một tia ánh trăng nào vào trong.

Lâm Hướng Bắc như lạc vào cõi tiên hư ảo, chẳng khác nào một linh hồn tạm trú, cử động nhẹ bẫng, không dám quấy rầy chủ nhân thực sự.

"Nằm kiểu này, cậu cuốn hết chăn rồi."

Sau một lúc, Lâm Hướng Bắc nghe Hạ Tranh nói, tay chân luống cuống chỉnh lại tấm chăn bông.

Cậu hoàn toàn không hiểu ý Hạ Tranh, lật người nằm nghiêng quay lưng về phía Hạ Tranh, cố gắng nén người mình lại nhỏ nhất có thể.

Hạ Tranh nghi ngờ tối nay Lâm Hướng Bắc đã ăn quá nhiều cơm dẫn đến bị say carbon* trở nên ngớ ngẩn, không hiểu tiếng người.

(*) Hiện tượng xảy ra sau khi tiêu thụ quá nhiều carbohydrate, khiến cơ thể buồn ngủ, mệt mỏi và thậm chí chóng mặt.

Anh nhắm mắt lại, trong bóng tối chính xác nắm lấy vòng eo thon nhỏ, kéo toàn bộ người Lâm Hướng Bắc về phía mình, ôm chặt lấy -- không phải là người cùng đường nhưng cũng đã ngủ trên cùng một chiếc giường rồi.

--

Lời tác giả:

Luật sư Hạ của chúng ta không còn là thiếu niên ngày trước, đã học được nghệ thuật ăn nói rồi, miệng cứ liến thoắng rất biết nói chuyện!