Trong phòng làm việc chỉ có một ngọn đèn bàn tỏa ánh sáng trong vắt, chụp đèn bằng thủy tinh viền sóng trắng e ấp cúi mặt, hắt xuống một quầng sáng dịu dàng hình thang trên mặt bàn chất đầy sách vở tài liệu.
Khuôn mặt của Hạ Tranh được ánh sáng trắng rọi vào trở nên lạnh lẽo, hàng mi đen gần như không chớp hơi cụp xuống tạo thành một mảng bóng dày dưới mắt, vẻ mặt như bị sương mù bao phủ không thể thấy rõ.
Anh khẽ nhúc nhích, vặn nắp bút trong tay ra rồi xoay lại, lặp đi lặp lại hành động vô nghĩa này vài lần, thấy chán, đặt cây bút máy về vị trí cũ.
Việc đưa Lâm Hướng Bắc về nhà hoàn toàn là quyết định bồng bột không suy nghĩ trước, nào ngờ chẳng mấy chốc đã xảy ra mâu thuẫn.
Tính ngang bướng không chịu khuất phục của Lâm Hướng Bắc dường như đã khắc sâu vào xương tủy, như một miếng đất sét đàn hồi, nếu thái độ của Hạ Tranh không đủ cứng rắn, chỉ cần lơ đễnh một chút là sẽ lại quay về dáng vẻ ban đầu.
Từ mười năm trước Hạ Tranh đã có vết xe đổ, không thể nuông chiều Lâm Hướng Bắc, chiều một lần là sẽ kiêu ngạo ngay.
Anh gần như mang tâm lý vặn vẹo mong Lâm Hướng Bắc thoái hóa thành một đứa trẻ sơ sinh với bộ não chưa phát triển hoàn chỉnh, để rồi tự tay anh sẽ nặn ra một nhân cách mới, chẳng qua, những suy nghĩ phi lý như vậy chỉ có thể là tưởng tượng đơn phương của Hạ Tranh.
Đột nhiên, Hạ Tranh đang nghĩ ngợi viển vông lại bắt được một mùi hương mơ hồ thoảng qua trong bầu không khí trong lành, anh ngước mắt nhìn về phía nhà vệ sinh đóng kín đối diện với phòng làm việc, đột ngột kéo ghế bước nhanh về phía trước, không gõ cửa mà vặn ngay tay nắm.
Mùi thuốc lá nồng nặc lập tức xộc vào mặt anh.
Lâm Hướng Bắc ngồi trên nắp bồn cầu hút thuốc nhả khói, kẹp nửa điếu thuốc đang cháy trong kẽ tay, chưa đầy mười phút, dưới chân đã rải đầy hai, ba đầu lọc thuốc lá.
Cậu giật mình vì Hạ Tranh bất ngờ xuất hiện, quay mặt đi ho khù khụ, miệng hé mở phả ra từng đợt khói trắng.
Sắc mặt Hạ Tranh âm u, hoàn toàn không thể kiểm soát được giọng nói: "Ai cho phép cậu hút thuốc ở đây?"
Lâm Hướng Bắc ho vài tiếng mới dừng lại được, lúng túng cầm điếu thuốc, giọng cậu khàn đi vì khói: "Xin lỗi, tôi tưởng bật quạt thông gió là được, có ám mùi đến chỗ anh không?"
Cậu vung tay trong không khí vài cái cố gắng xua mùi thuốc đi, rồi vội vàng nói: "Tôi ra hành lang hút."
Lâm Hướng Bắc đứng dậy định đi ra ngoài, vừa sượt vào vai Hạ Tranh đã bị anh nắm tay kéo lại, xoay một vòng, lưng tựa vào cánh cửa khép hờ, loạng choạng lùi về sau hai bước, cửa đóng sầm lại.
Hạ Tranh vô cùng căm ghét thuốc lá, giống như những người ăn chay cực đoan chưa ngửi thấy mùi tanh của thịt, chỉ cần nghe hai chữ "ăn thịt" đã nhíu mày.
Nhà vệ sinh kín bưng tràn ngập mùi nicotine rẻ tiền, luồn vào mũi Hạ Tranh, làm phổi anh khó chịu không kìm nổi, anh tối mặt nhìn chằm chằm vào điếu thuốc không rời tay Lâm Hướng Bắc, đập mạnh lên mu bàn tay cậu.
Lâm Hướng Bắc run tay, tàn thuốc lả tả rơi xuống đất, nhưng cậu không kịp để ý đến cơn đau, phản ứng đầu tiên là lo xem Hạ Tranh có bị đầu thuốc làm bỏng không, lại không muốn Hạ Tranh hít phải khói thuốc trên người cậu, vội vàng giơ tay ra xa, giãy giụa nói: "Mở cửa ra đi."
Hạ Tranh khóa chặt tay phải cậu, nhanh chóng giật lấy điếu thuốc đã gần tàn, quay người dụi tắt trong bồn rửa vuông, sau đó mở vòi nước lớn nhất để xả trôi tàn thuốc, rồi đầy căm tức ném mẩu thuốc vào thùng rác.
Lâm Hướng Bắc nhìn loạt động tác trôi chảy của anh, ngượng ngùng cúi xuống nhặt mấy đầu lọc thuốc dưới sàn, vừa đứng dậy đã bị đẩy vào phòng tắm kính dạng vách ngăn.Hạ Tranh chụp lấy vòi sen, không báo trước mà nhắm thẳng vào Lâm Hướng Bắc.
Nước lạnh dội ướt sũng người Lâm Hướng Bắc.
Tóc Lâm Hướng Bắc ướt, quần áo cũng ướt, theo phản xạ giơ tay lên che, vì lạnh, giọng nói biến dạng: "Anh làm gì vậy?"
Hạ Tranh lặng thinh, đứng trước cửa kính trượt như một ngọn núi không thể lay chuyển, chặn con đường thoát duy nhất của Lâm Hướng Bắc.
Lâm Hướng Bắc trốn đến đâu, dòng nước sẽ dội đến đó, như một chú chó ướt đẫm tội nghiệp không có chỗ nào để trốn.
Nhiệt độ nước dần dần ấm lên sau hơi lạnh ban đầu, Lâm Hướng Bắc run rẩy vì lạnh không tránh né nữa, cậu đã ướt sũng từ đầu đến chân, lưng dán vào gạch men lạnh lẽo, vai hơi thõng xuống, mở đôi mắt bị dội nước đến đỏ hoe nhìn Hạ Tranh với vẻ vừa tức giận vừa ấm ức, thăm dò ý định của anh.
Hai người đàn ông cao lớn chen chúc trong nhà vệ sinh, không gian vốn đã có hạn lại càng chật chội hơn, dù có cử động hay không, khắp nơi đều là bóng dáng của đối phương.
Môi Lâm Hướng Bắc mím chặt, giơ tay lau những giọt nước trên mặt, năm ngón tay vuốt mái tóc ướt không ngừng nhỏ giọt ra sau, để lộ hết những đường nét trên khuôn mặt, cậu quay mặt đi, nét mặt thoáng chút ương bướng.
Hạ Tranh tắt vòi sen đặt trở lại vị trí cũ, tiến đến gần Lâm Hướng Bắc, hơi ẩm bám trên người Lâm Hướng Bắc cũng lây sang anh.
Lâm Hướng Bắc không chịu nhìn anh, anh bèn nắm lấy cằm Lâm Hướng Bắc, buộc cậu phải đối diện với anh, bắt buộc phải nhìn thẳng vào mắt anh.
Ở khoảng cách rất gần, anh thoáng ngửi thấy một mùi thuốc lá nhàn nhạt khiến người ta khó chịu, đôi lông mày lạnh lùng nhíu chặt, mở miệng nói: "Thuốc lá ngon đến vậy sao?"
Suýt nữa thì bị thứ này hại cả đời, vậy mà còn dám nghiện.
Mấy lần gặp trước anh không can thiệp được, nhưng bây giờ Hạ Tranh đã có đủ tư cách để ngăn cấm.
Lâm Hướng Bắc nhận ra vấn đề tức giận nói: "Anh không muốn tôi hút thuốc thì nói thẳng, xịt nước vào tôi là sao hả?"
"Người ta là ngã một lần khôn một lần, cậu là ngã một lần rồi lại ngã tiếp, tôi nói với cậu cậu có nhớ nổi không?" Hạ Tranh không tin tưởng cậu: "Phải phạt cho đàng hoàng cậu mới nhớ lâu được."
Mi mắt Lâm Hướng Bắc kết thành từng cụm nhỏ, cánh mũi hít nhẹ, nghe Hạ Tranh nói tiếp: "Sau này không được hút thuốc nữa, tôi không muốn ôm một cái tẩu thuốc hôi hám đi ngủ."
Lâm Hướng Bắc cảm thấy yêu cầu của Hạ Tranh với cậu đã trở nên quá cao, cấm đoán đủ thứ, nhưng dù gì cũng là do cậu mắc lỗi trước, đành ậm ừ đáp một tiếng: "Tôi sẽ cố gắng."
"Đừng cố gắng, cậu phải làm được." Hạ Tranh thoáng hoài niệm: "Đã cai được một lần, thì sẽ cai được lần thứ hai."
Tim Lâm Hướng Bắc khẽ đập mạnh, cổ họng cảm thấy ngứa ngáy, muốn nhai gì đó.
Hạ Tranh có còn mua cho cậu thật nhiều kẹo nữa không? Vừa chua vừa ngọt.
Lâm Hướng Bắc không nhận ra ánh mắt mình toát lên vẻ mong đợi, rơi vào mắt Hạ Tranh lại giống như lời mời gọi.
Quần áo cậu thấm đẫm nước, dính trên người vừa lạnh vừa nặng, tay chân run rẩy, rất khó chịu.
Đã xử lý xong lỗi lầm của cậu thì hình phạt này cũng nên kết thúc rồi chứ, Lâm Hướng Bắc nói: "Lạnh quá, tôi muốn tắm."
Hạ Tranh đứng yên bất động, đôi mắt sâu thẳm nhìn cậu.
Ngón tay Lâm Hướng Bắc lạnh cóng, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Hạ Tranh hoàn toàn trái ngược với cậu, lồng ngực khẽ phập phồng, giọng nói khàn khàn lặp lại một lần nữa: "Lạnh quá..."
Như bị ma xui quỷ khiến, cậu áp lại gần, hôn lên đôi môi mềm mại ấm áp của Hạ Tranh để hút lấy hơi ấm, vừa tách ra một chút, Hạ Tranh đã đuổi theo hôn lại cậu.
Cậu gần như nôn nóng ôm lấy eo Hạ Tranh, so với nụ hôn, cái ôm truyền hơi ấm tốt hơn.
Hai tay nắm lấy gấu áo hoodie của cậu, đẩy lên, để cơ thể rắn rỏi mà mềm dẻo thoát khỏi cái lạnh.
Vòi sen lại được bật lên, trong làn sương mù, vẻ mặt của cả hai trở nên mơ màng, trong chuyện này, khát khao và phản ứng cơ thể không biết nói dối.
Giống như đã chờ đợi giây phút này từ lâu, hành động cũng trở nên mãnh liệt không thể tự kiểm soát, thậm chí là thô bạo.
Gây đau đớn, nhưng chính cơn đau làm sự hiện diện của người kia thêm rõ ràng, không còn chỉ là ảo ảnh trong ký ức.
Lâm Hướng Bắc chống tay lên bồn rửa, nhìn thấy một bóng hình phủ lên một bóng hình khác trong tấm gương mờ sương.
Mười ngón tay siết chặt đến trắng bệch.
Hạ Tranh tìm cách làm cho cơ thể co rúm của Lâm Hướng Bắc duỗi ra, vì không có đường lui, Lâm Hướng Bắc chỉ có thể phục tùng, như một con mèo hoang được thuần hóa, ngoan ngoãn lạ thường, không dám hoang dại nữa.
Tim cậu đập dữ dội, át đi mọi âm thanh, một cảm giác hoảng loạn như thức đêm quá độ sắp đột tử, nhưng cậu biết đó là do quá phấn khích, khiến cậu không thể kiểm soát nhịp tim của mình.
Hạ Tranh nhẹ nhàng nắm lấy tóc cậu, buộc đầu cậu phải ngả ra sau, tựa vào vai Hạ Tranh, trong khoảng nghỉ giữa những nụ hôn, cậu nghe thấy giọng nói khàn khàn vang bên tai: "Cậu đã từng làm với cậu ta chưa?"
Nhắc đến người thứ ba vào lúc này mang một cảm giác vô đạo đức không thể nói rõ, nhưng dòng nước chẳng tài nào dập tắt ngọn lửa ghen tuông ẩn giấu, như đang tự hành hạ mình để nhận lấy một câu trả lời đã định trước.
Suy nghĩ của Lâm Hướng Bắc rối như tơ vò, cậu biết Hạ Tranh đang muốn hỏi gì, mặc dù mối quan hệ với Giang Kiệt là giả, nhưng cậu cũng đã từng hẹn hò, dù cho đó là chuyện rất lâu trước đây và cũng đã thất bại.
Cậu nghĩ đến lời tuyên bố mạnh mẽ "mỗi người một nhu cầu" của Hạ Tranh, anh đã qua lại với bao nhiêu người, có bao nhiêu bạn giường, thậm chí có từng đưa ai khác về nhà không -- giống như đã đưa cậu về vậy, trái tim cậu chẳng khác nào bị vò nát đến xót xa, không thể không để tâm.
Lâm Hướng Bắc như đang so găng với anh, nghèn nghẹn đáp: "Rồi."
Hạ Tranh dừng lại một chút, càng trở nên dữ dội hơn: "Là cậu hay là cậu ta?"
"Cả hai..."
Lâm Hướng Bắc khẽ kêu lên một tiếng, ngã xuống bồn rửa, đầu cúi xuống suýt đập vào trong, Hạ Tranh phản ứng nhanh đưa lòng bàn tay đỡ lấy, kéo cậu về, xoay người lại, v**t v* khóe mắt ướt át ửng đỏ của cậu, nói: "Ngày mốt đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe đi."
Lâm Hướng Bắc ngơ ngác vài giây, nhíu mày: "Anh sợ tôi có bệnh à?"
Hạ Tranh che mắt cậu, đầu ngón tay trượt xuống: "Phòng ngừa khả năng."
Nói một cách khó nghe nhưng thực tế hơn là: "Bạn trai cậu lăng nhăng bừa bãi, cậu lại ở những nơi như quán bar, làm sao tôi biết cậu đã tiếp xúc với những người như thế nào."
Lâm Hướng Bắc gần như không thở nổi, buộc phải hé môi mới có thể duy trì hô hấp, cậu hôn lên ngón tay bên môi mình, buồn bã cười: "Làm thì cũng làm rồi..."
Cậu phản công: "Vậy anh với bạn giường không sợ sao?"
Hạ Tranh không hề bảo thủ cười nhạo cậu: "Cậu không biết có giấy xét nghiệm à?"
Lâm Hướng Bắc bị câu nói này đánh bại, thầm lặng xin tha, vẻ mặt hơi hoảng hốt.
Hạ Tranh như bị cậu mê hoặc, nửa kéo nửa bế cậu đến phòng ngủ chính, hung hăng đè xuống, bằng sự áp chế đáng sợ không thể chống cự, không cho lăn lộn, không cho trở mình, không cho không chịu nổi.
Trong tim Hạ Tranh là một lỗ hổng to lớn -- không thể để Lâm Hướng Bắc phát hiện, lỗ hổng như biển hận trời yêu đang dần được lấp đầy, không chừa một kẽ hở nào.
Điên cuồng và gấp gáp thăm dò rồi tấn công, yêu và hận cùng nhau đan xen.
Lâm Hướng Bắc nằm ngửa, th* d*c, tròng mắt đảo lộn, trắng nhiều đen ít, rơi vào một cảnh giới kích động đầy sa đọa.
Trong khoái lạc vô biên, cậu đột nhiên có hơi muốn khóc, không chỉ vì sinh lý, mà còn vì những cơn sóng mặn đắng đang dâng lên từng đợt từ lồng ngực, cần phải được Hạ Tranh ôm vào lòng mới có thể xoa dịu đôi chút.
Tay Hạ Tranh đã từng nắm lấy, từng ôm ấp người khác chưa?
Cũng mạnh mẽ, ấm áp thế này sao?
Anh có rất nhiều lựa chọn, những lựa chọn tốt hơn Lâm Hướng Bắc.
Trong nỗi hoảng hốt bị bỏ rơi, đôi mắt Lâm Hướng Bắc ướt đẫm, cười nói: "Hạ Tranh, ngày mai tôi sẽ ở nhà."
Thời gian lén trộm được như đang trôi trên dòng sông ánh vàng, mộng mơ mà ngắn ngủi, người cầm lái Hạ Tranh có quyền đuổi Lâm Hướng Bắc lên bờ bất cứ lúc nào. Ít nhất thì trước khi kết quả có thể dự đoán kia đến, cậu không muốn thấy ánh mắt thất vọng chất chứa Hạ Tranh dành cho mình.
--
Lời tác giả:
Luật sư Hạ của chúng ta thực sự coi Tiểu Bắc như trẻ con, muốn cậu ấy trở nên ngoan ngoãn.