Khi mấy người Hạ Tranh đến văn phòng luật Quân Bình, hai đối tác cấp cao đã có mặt ở đó.
Bầu không khí trong phòng họp vô cùng căng thẳng, trên bàn đặt một chiếc laptop đang mở trang hộp thư chung của văn phòng luật, hiển thị một email mới nhất, nội dung rõ ràng liên quan đến Hạ Tranh.
Email không chỉ tiết lộ việc anh có một người cha là kẻ giết người, mà còn tố cáo anh là một người đồng tính có lối sống phóng túng, có quan hệ với Lâm Hướng Bắc, người từng ngồi tù vì buôn bán hàng cấm, sau đó làm nhân viên tiếp khách không lành mạnh tại quán bar.
Hai bản án pháp lý, video Lâm Hướng Bắc say xỉn trong quán bar, và hình ảnh Hạ Tranh và Lâm Hướng Bắc đi vào cùng một khu chung cư được đính kèm làm bằng chứng.
Mặc dù lỗi lầm của thế hệ cha mẹ không liên quan đến con cái, và việc qua lại với ai là vấn đề đời tư cá nhân của Hạ Tranh, nhưng với tư cách là một luật sư sống bằng pháp luật, nếu không xử lý tốt, hai vấn đề này chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng không nhỏ đến sự nghiệp và danh tiếng của anh.
Hơn nữa, email này không những được gửi cho mọi luật sư trong văn phòng mà cả mấy khách hàng hiện đang làm việc với Hạ Tranh cũng nhận được.
Chẳng cần đợi đến ngày mai, ngay lúc này, trong nhóm chat không có Hạ Tranh, mọi người đã xôn xao, tất nhiên, sau cơn sốc ban đầu, phần lớn đều thể hiện sự bất bình thay cho anh.
"Địa chỉ mail gửi đã bị xóa." Chu Trác kiểm tra xong, tức giận đập bàn: "Rõ ràng là nhắm vào Hạ Tranh, dù thế nào cũng phải tìm ra kẻ này."
Thái Bác Minh nói: "Tôi có một người bạn là kỹ sư dữ liệu, để tôi sẽ hỏi xem cậu ấy có cách nào không."
"Sao tự nhiên lại xảy ra chuyện này?" Trương Tiểu Mẫn phẫn nộ: "Dùng chiêu bẩn thế này, đúng là hèn hạ!"
Nghề luật sư có tính chất rủi ro cao, thỉnh thoảng sẽ lại xuất hiện mấy vụ tấn công trả thù. Năm ngoái, một đối tác của Quân Bình đã bị bên đối tụng đánh gãy một xương sườn trong lúc đại diện khởi kiện một vụ tranh chấp tình cảm, mặc dù sau đó đã được bồi thường nhưng đến giờ vẫn còn ám ảnh.
Tình cảnh Hạ Tranh phải đối mặt rõ ràng còn nghiêm trọng hơn, nhưng đây đều là những sự thật không thể phủ nhận, việc cấp bách hiện tại chỉ có thể là tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau hành động này rồi mới có thể tiến hành bước tiếp theo.
Mấy ngườiTrương Tiếu Mẫn không thể ngờ rằng, hôm nay đang vui vẻ đi ra ngoài chúc mừng Hạ Tranh, tự dưng lại có sấm sét động trời như vậy giáng xuống đầu, mọi người đều cảm thấy hơi buồn bã.
Chu Trác với tư cách là tiền bối, trịnh trọng vỗ vai anh: "Hạ Tranh, chúng tôi đều biết rõ cậu là người thế nào, chúng ta vừa là đồng nghiệp, vừa là đối tác, lại còn là bạn bè, chuyện này dù thế nào chúng tôi cũng sẽ tìm cách giúp cậu."
"Đúng vậy." Trương Tiếu Mẫn nói: "Chúng ta đã xử lý rất nhiều vụ kiện cho người khác, còn có tình huống nào chưa từng thấy chứ, đừng khách sáo với chúng tôi."
Thái Bác Minh đùa giỡn hùa theo: "Cứ sai khiến mấy đứa bọn tôi như tụi trâu ngựa là được."
Trương Tiếu Mẫn đấm anh ta một cái: "Anh mới là trâu ngựa!"
Mọi người bật cười, không khí nặng nề trong phòng họp cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.
Hạ Tranh nhìn nhóm đồng nghiệp đã làm việc cùng nhau nhiều năm, trong lòng vô cùng trân trọng và xúc động, hết sức cảm kích: "Cảm ơn mọi người."
"Không còn sớm nữa, mọi người hãy về nhà đi, sắp tới còn có trận chiến phải đánh đấy."
Mọi người nói rồi đi xuống lầu, Chu Trác phụ trách lái xe, hạ cửa kính xuống nói: "Nói với người yêu cậu một tiếng, bữa tối hôm nay chưa ăn xong, lần sau tôi sẽ mời bù lại."
Hạ Tranh không định kể với bất cứ ai về việc Lâm Hướng Bắc từng thụ án, nhưng sự việc không như mong muốn, không ngờ lại bị tiết lộ theo cách bất ngờ như vậy, khiến anh không kịp trở tay.
Hơn ai hết, anh mong Lâm Hướng Bắc có thể hòa nhập vào vòng tròn xã hội của mình, mà giờ đây, vì tin tưởng vào sự lựa chọn của Hạ Tranh, mọi người đều đã ngầm nhất trí không ai nhắc đến quá khứ sai lầm của Lâm Hướng Bắc.
Thật may mắn biết bao khi có được một nhóm đồng minh như vậy.
Trời bắt đầu mưa phùn, cần gạt nước kêu kẽo kẹt, xe đã vào bãi đỗ xe, nhưng Hạ Tranh không vội xuống, ngồi yên trên ghế lái khoảng mười mấy phút để ổn định lại tâm trạng đang dao động vì sự cố bất ngờ trước khi về nhà.
Lâm Hướng Bắc vừa nghe thấy tiếng nhập mật khẩu đã vội vã chạy ra phòng khách.
"Anh về rồi."
Hạ Tranh hơi cúi người cởi giày, Lâm Hướng Bắc tự nguyện đặt đôi giày da anh thay ra vào tủ giày, ngước mặt lên hỏi: "Bên ngoài có mưa phải không?"
"Có mưa nhỏ." Hạ Tranh bình tĩnh: "Em về lúc mấy giờ vậy?"
"Mới về được nửa tiếng." Lâm Hướng Bắc đi đến bàn ăn, mở hai túi đựng hộp nhựa ra: "Tối nay anh hầu như chưa ăn gì đã đi, có đói không? Em đã mang vài món về, để em hâm nóng trong lò vi sóng cho anh ăn đêm nhé?"
Hạ Tranh vòng qua ôm eo Lâm Hướng Bắc từ phía sau, hôn lên má cậu một cái, thở dài rất sâu rồi nói: "Đừng bận rộn nữa, tôi không ăn được."
Lâm Hướng Bắc quay đầu lại một chút: "Sao lại như vậy được? Để em bóc vài con tôm cho anh ăn lót dạ đi, anh buông tay ra đã."
Hạ Tranh đặt cằm lên vai cậu: "Không buông."
Cậu không biết Hạ Tranh đã trở nên giỏi ăn vạ như vậy từ bao giờ, lại thương anh đi làm về rồi còn bị gọi đi tăng ca khẩn cấp, vùng vẫy vài cái tượng trưng nhưng không vùng ra được, đành để anh ôm mình, dù sao cũng không ảnh hưởng đến việc bóc tôm.
Lâm Hướng Bắc nhanh chóng gỡ bỏ cái đầu béo và bộ áo giáp mềm của chú tôm, đưa thịt tôm mọng nước và đầy đặn đến miệng Hạ Tranh, "a" một tiếng.
Hạ Tranh ngậm miếng tôm trong miệng, nhưng ánh mắt vẫn luôn dõi theo khuôn mặt yên bình của Lâm Hướng Bắc không dời, cứ vậy ăn năm, sáu con, anh mới luyến tiếc buông tay ra: "Đủ rồi."
Thấy anh thực sự không có hứng ăn, Lâm Hướng Bắc không ép nữa, đặt tất cả thức ăn vào tủ lạnh để bảo quản, đi vào bếp rửa tay, cất giọng nói: "Bộ đồ ngủ em đã gấp gọn đặt trên giường rồi, anh đi tắm đi."
Vì có một tổ ấm ấm áp, giọng cậu mang theo sự nhẹ nhàng và tươi sáng của một người được sống trong môi trường an toàn tuyệt đối -- Hạ Tranh sẽ không để bất kỳ gió mưa nào gây nguy hại gì cho Lâm Hướng Bắc.
Hôm nay Lâm Hướng Bắc được ra ngoài hóng gió nên vô cùng vui vẻ, nói chuyện nhiều hơn hẳn, mặc dù đã không còn sớm nhưng vẫn chẳng buồn ngủ.
Hạ Tranh nằm nghiêng, một tay chống đầu lặng lẽ nhìn biểu cảm sống động của Lâm Hướng Bắc, một lúc sau ngồi dậy hôn nhẹ lên đôi môi mấp máy của cậu.
Lâm Hướng Bắc khẽ kêu lên một tiếng, tay Hạ Tranh luồn vào từ vạt áo ngủ mềm mại, giọng khàn khàn: "Nói tiếp đi."
Đầu ngón tay khô ráo từ từ di chuyển lên trên, xoay vòng quanh.
Hạ Tranh hiểu rõ cơ thể Lâm Hướng Bắc, biết chỗ nào của cậu không chịu nổi sự trêu chọc.
Giọng Lâm Hướng Bắc bắt đầu trở nên đứt quãng, nói ít, thở nhiều, vì ngồi xếp bằng nên phải hạ mắt xuống mới có thể nhìn rõ biểu cảm của Hạ Tranh, đôi mắt Hạ Tranh sâu thẳm khó dò, còn có một chút ý cười nguy hiểm.
Thường thì vào lúc này, chắc chắn là không thể nói tiếp được nữa.
Một góc áo bị vén lên.
"Cắn lấy."
Lâm Hướng Bắc làm theo, bị đẩy dựa vào mép giường, Hạ Tranh hôn xuống, không phải môi cậu, mà là một nơi nào đó khác.
Cậu cảm thấy rất xấu hổ, tuy nhiên chỉ có một bên được chăm sóc, bên bị bỏ rơi đang lặng lẽ phản kháng theo cách của mình dưới mắt Hạ Tranh.
Lâm Hướng Bắc muốn kêu, áo lập tức rơi xuống, phủ lên Hạ Tranh.
Cậu chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu Hạ Tranh từ cổ áo, nhưng vẫn cảm nhận rất rõ từng động tác.
Khi khuôn mặt Hạ Tranh lại lần nữa xuất hiện trong tầm nhìn của Lâm Hướng Bắc, tóc anh rối bời, đôi môi ướt át hơi hé mở, cho cậu chiêm ngưỡng "kiệt tác" của anh.
Đã đỏ rực. Như một đỉnh núi màu hồng nhạt nhô lên từ cánh đồng tuyết phẳng lặng. Một màu sắc tuyệt đẹp.
Dưới ánh mắt cười như không cười của Hạ Tranh, mặt Lâm Hướng Bắc đã đỏ bừng từ tai xuống đến cổ.
"Thích không?"
Lâm Hướng Bắc thấy ngứa, nhưng lại ngại chà xát trước mặt Hạ Tranh, làm bộ trừng mắt nhìn anh, kéo chăn trùm kín đầu mình: "Em không nói chuyện với anh nữa, em buồn ngủ rồi."
Hạ Tranh dứt khoát ôm trọn cả người lẫn chăn của cậu, ôm rất chặt, đến mức còn nảy ra nỗi lo nếu siết chặt quá đà có thể làm người ta nghẹt thở, nhưng vẫn cứng đầu không chịu buông tay.
Mãi đến khi Lâm Hướng Bắc thiếu oxy không thể không ló đầu ra khỏi chăn, dựa vào hõm cổ anh thở hổn hển, anh mới thấy chút thỏa mãn -- trước cơn bão sắp tới, anh mang tâm lý b*nh h**n u ám, nhất quyết phải giữ Lâm Hướng Bắc trong lòng bàn tay mình.
Lâm Hướng Bắc thấy Hạ Tranh tối nay hơi khác thường, nhưng Hạ Tranh cứ hôn cậu, hôn mãi, hôn đến mức đầu óc cậu choáng váng, hoàn toàn không thể huy động năng lực suy nghĩ chẳng còn sót lại bao nhiêu, chỉ có thể thụ động chịu đựng những nụ hôn quá mức mãnh liệt.
Không được phép trốn.
Khuôn mặt Lâm Hướng Bắc đã đỏ bừng vì nín thở, đôi mắt mở to hơi ươn ướt, r*n r* đáng thương cũng không thể đánh thức được chút lòng trắc ẩn của Hạ Tranh đang thất thường, khi tách ra, cậu gần như ngất đi. Trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, cậu nghĩ, suýt nữa mình đã chết ngạt trên giường vì hôn!
Nhưng không sao -- chính Hạ Tranh đã cho cậu cuộc đời thứ hai, dù lúc này có mất đi hơi thở, cậu cũng sẽ chết trong hạnh phúc.
Ba ngày tiếp theo, Hạ Tranh đều đi sớm về muộn.
Nhờ sự giúp đỡ của bạn Thái Bác Minh, họ đã tìm thấy địa chỉ IP của địa chỉ gửi email, nhưng không thể xác định chính xác một khu vực nào đó, vì vậy hướng đi này đã bế tắc.
Trong lúc chuyện không có tiến triển mới, hai khách hàng đã cử trợ lý đến hỏi về tính xác thực trong nội dung email của Hạ Tranh đang bị cuốn vào vòng xoáy tai tiếng, lời nói của họ lộ rõ nỗi lo liệu việc này có ảnh hưởng đến tiến trình vụ án không.
Anh hiểu mối lo ngại của các bên đương sự, không nói nhiều, chủ động đề xuất chuyển vụ án cho các luật sư giàu kinh nghiệm khác xử lý.
Đây là cuộc khủng hoảng nghề nghiệp lớn nhất kể từ khi Hạ Tranh hành nghề, nhưng theo lời Chu Trác, lời đồn đại chỉ có tác dụng trong thời gian ngắn, thực lực mới là yếu tố quyết định, thời gian lâu dài, mọi người sẽ chỉ nhớ đến thành tích xuất sắc của Hạ Tranh, ai rảnh đến mức đi soi mói gia thế và mối quan hệ tình cảm của anh chứ?
Hạ Tranh cũng giữ suy nghĩ tích cực, dự định nhân cơ hội này bước chậm lại một chút, xin nghỉ một khoảng thời gian, ở nhà kèm Lâm Hướng Bắc học bài.
Nhưng có vẻ cái bóng đen vô danh này dường như không có ý định buông tha anh.
Cục Tư pháp nhận được một lá thư tố cáo nặc danh, trong thư cáo buộc Hạ Tranh có liên quan đến tố tụng giả mạo trong một vụ án tài chính vào năm ngoái, nếu cáo buộc là đúng sự thật, Hạ Tranh sẽ phải đối mặt với những hình phạt như phạt tiền, thu hồi chứng chỉ hành nghề và thậm chí là trách nhiệm hình sự. Trong thời gian điều tra, Hạ Tranh buộc phải tạm dừng hành nghề.
Điều kỳ lạ là, bên đương sự của vụ án đó lại đột nhiên mất liên lạc, khó tránh nghi ngờ rằng họ đã bị mua chuộc.
Trương Tiếu Mẫn tức đến đỏ mặt: "Hoàn toàn vô căn cứ! Vụ án này tuy ban đầu có một chút vấn đề với bằng chứng, nhưng cuối cùng cũng đã giải quyết êm xuôi và kết thúc rồi. Đây rõ ràng là một cái bẫy từ đầu đến cuối!"
Dù kết quả điều tra cuối cùng có trả lại sự trong sạch cho Hạ Tranh, thì trong khoảng thời gian này, những tổn hại do lời vu khống gây ra cũng là thật.
Thoáng chốc, không khí u ám bao trùm, mọi người đều không hiểu Hạ Tranh đã đắc tội với ai mà lại bị chơi xấu quy mô lớn như vậy.
Tuy bây giờ Khương Tầm đã được người khác hướng dẫn, và cũng có chút bất mãn với sự tuyệt tình của Hạ Tranh, nhưng vì công lý, cậu ta vẫn tức giận đến phát điên.
Đáng tiếc đây không phải là Tân Bắc, cậu ta không thể làm nũng nhờ anh trai đang làm ở viện kiểm sát giúp đỡ, hơn nữa anh trai cậu ta luôn không quá ủng hộ việc cậu ta qua lại với Hạ Tranh, thậm chí còn vì điều đó mà hiếm khi nổi giận với cậu ta, lần này đến Thâm Quyến cũng là anh trai cậu ta phản đối kịch liệt nhất, nếu biết chuyện này chắc chắn sẽ muốn cậu ta về nhà ngay lập tức.
Đến đây mọi thứ có vẻ như đã rơi vào ngõ cụt, cho đến ba ngày sau, trong lúc mọi người đang đồng tâm hiệp lực dùng các mối quan hệ lâu năm để điều tra, sự việc cuối cùng đã có một chút manh mối.
"Là một tên nhà giàu ăn chơi trác táng giở trò, họ Hoàng."
Chu Trác phẫn nộ thốt ra cái tên đó -- Hoàng Kính Nam.