Lâm Hướng Bắc mặc kệ những lời bàn tán xì xào của người khác, mang đồ ăn lấy từ tủ lạnh nhà mình bày lên bàn học của Hạ Tranh.
Một hộp sữa tươi nguyên chất, hai cái bánh sandwich kẹp giăm bông và vài chiếc bánh gạo lẻ tẻ, cùng với một vỉ sữa chua uống.
"Trưa nay anh đi làm thêm không kịp ăn cơm, ăn tạm mấy cái này lót dạ đi."
Lâm Hướng Bắc không cho Hạ Tranh cơ hội từ chối, tiếng chuông vào học vừa vang lên cậu đã ném đồ xuống rồi chạy biến. Đợi Hạ Tranh đứng dậy, cậu đã chạy đến cửa lớp bên kia hành lang, còn quay đầu lại vẫy tay đầy vẻ tiêu sái.
Vì bị phụ huynh quản thúc, tự do của Lâm Hướng Bắc rất hạn chế, mỗi ngày chỉ đi từ nhà đến trường rồi từ trường về nhà, số lần đi chơi với bạn bè cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Còn về việc qua lại với Hạ Tranh, không biết vì lý do gì, Lâm Hướng Bắc có linh cảm rất mạnh mẽ rằng chuyện này sẽ chọc giận đối phương, vì vậy cậu vẫn luôn giấu giếm.
Lâm Hướng Bắc sắp đón sinh nhật lần thứ 18.
Có lẽ do không - thời gian biến đổi dẫn đến ngày tháng hỗn loạn, Hạ Tranh lật xem lịch mới phát hiện sinh nhật lần này của Lâm Hướng Bắc không rơi vào cuối tuần.
Ngày này là ngày anh và Lâm Hướng Bắc thời niên thiếu định ước với nhau, cho nên có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Hạ Tranh đã lên kế hoạch tỉ mỉ, đón Lâm Hướng Bắc tan học rồi đi nhà hàng tổ chức sinh nhật, sau đó tặng món quà là đôi giày thể thao đang hot nhất hiện nay cho đối phương, chắc chắn Lâm Hướng Bắc sẽ rất vui. Tiếp đó về nhà, ngủ chung một giường, không khí vừa đủ, có lẽ sẽ xảy ra chuyện gì đó, hoặc có lẽ không.
Trong khi Hạ Tranh ở nhà đang chuẩn bị làm thế nào để Lâm Hướng Bắc có một lễ trưởng thành khó quên, thì ở một nơi anh không biết, thực ra cũng chính là khu tòa dạy học bỏ hoang không ai ngó ngàng tới trong trường, hai thiếu niên trạc tuổi nhau cũng đang thảo luận cùng một chủ đề.
Nơi này nghiễm nhiên trở thành căn cứ bí mật của họ.
Giờ thể dục được hoạt động tự do, họ thường trốn đến đây. Kê lại mấy cái bàn sát vào nhau rồi lau sạch sẽ, Lâm Hướng Bắc quanh năm suốt tháng đều buồn ngủ sẽ nằm lên đó gối đầu lên đùi Hạ Tranh đang học bài mà ngủ.
Cậu chê ánh sáng quá chói, quay mặt về phía bụng Hạ Tranh, vùi mặt thật sâu vào đó.
Lâm Hướng Bắc ngủ rất ngon lành, mãi đến khi sắp có chuông tan học Hạ Tranh mới nhẹ nhàng lay vai cậu, dịu dàng đánh thức cậu dậy.
Hai chân Hạ Tranh đã tê rần hoàn toàn, không thể đứng dậy ngay được. Lâm Hướng Bắc rất áy náy xoa bóp chân cho anh, hai bàn tay trắng nõn s* s**ng trên đùi anh, dùng giọng mũi hỏi anh đã đỡ hơn chút nào chưa.
Cảm giác tê dại qua đi, bị xoa bóp đến mức lại có một loại cảm giác khác dâng lên dâng lên.
Hạ Tranh nắm lấy cổ tay Lâm Hướng Bắc, khàn giọng nói: "Đừng làm nữa."
Lâm Hướng Bắc không động đậy, bất chợt có một cảm xúc rất kỳ diệu nảy sinh khi ánh mắt hai người vô tình chạm nhau.
Trước khi ngủ, Lâm Hướng Bắc đã nhắc đến chuyện sinh nhật mình sắp tới, vòi vĩnh quà của Hạ Tranh, buột miệng nói muốn đối phương đan cho mình một chiếc khăn quàng cổ, Hạ Tranh không chút do dự đồng ý ngay.
Một luồng gió lạnh lùa vào từ khe cửa sổ chưa đóng kín, thổi vào cổ Lâm Hướng Bắc. Cậu thấy hơi lạnh, nhưng bàn tay Hạ Tranh đang nắm lấy tay cậu lại nóng hổi như vậy, yết hầu cậu run lên, thoáng chốc cảm thấy không tự nhiên.
Ánh mắt Hạ Tranh dừng lại trên đôi môi đang mím chặt của Lâm Hướng Bắc, không kìm được lại nghĩ đến vết hôn kia.
Lâm Hướng Bắc đã bị người ta hôn rồi sao?
Chậm rãi, chậm rãi tới gần... Khoảng cách càng lúc càng được kéo gần lại, trong một khoảnh khắc, gương mặt của thiếu niên và thanh niên trong thế giới của Lâm Hướng Bắc bỗng trùng khớp vào nhau. Tim cậu đập thình thịch, vì cảm giác quá mức quen thuộc, cậu thế nhưng không hề né tránh, mặc cho môi Hạ Tranh in lên môi mình.
Đôi tay đặt trên bàn dần dần siết chặt.
Đối với Hạ Tranh, sự không phản kháng của Lâm Hướng Bắc đã biến tướng thành lời cổ vũ. Thiếu niên hôn mạnh hơn một chút, làm đầu cậu hơi ngửa ra sau, phát ra một tiếng rất nhẹ: "Ưm..."
Hạ Tranh cạy mở môi cậu, đưa đầu lưỡi vào thăm dò, đồng thời kéo người vào trong lòng.
Cảm giác kỳ lạ lấp đầy lồng ngực Lâm Hướng Bắc. Theo lẽ thường, cậu nên dứt khoát đẩy đối phương ra, nhưng cậu lại không hề bài xích mà đón nhận nụ hôn của Hạ Tranh. Thậm chí, cậu còn cảm thấy như người đang hôn mình và anh trai ở nhà là cùng một người, không khỏi thấy hết sức lạ lùng.
Sau vài giây ngẩn ngơ, Lâm Hướng Bắc gạt bỏ những ý nghĩ lung tung rối loạn khỏi đầu, nghe theo tiếng lòng đáp lại nụ hôn của Hạ Tranh.
Chẳng mất bao lâu Hạ Tranh đã phát hiện ra, so với sự ngây ngô của mình, kinh nghiệm hôn môi của Lâm Hướng Bắc phong phú hơn nhiều, rõ ràng đã từng trải qua rất nhiều lần. Anh không kìm nén được để cơn ghen tuông thiêu đốt cơ thể, động tác mạnh bạo hơn, ấn người ngã xuống mặt bàn.
Anh muốn tận mắt nhìn thấy, xem thử xem, đã đến mức độ nào rồi.
Lâm Hướng Bắc không ngờ Hạ Tranh sẽ vén áo cậu lên: "Đừng..."
Lời ngăn cản còn chưa kịp thốt ra, những dấu vết lốm đốm trên người cậu đã phơi bày trong tầm mắt của Hạ Tranh.
Gần như trong nháy mắt, mắt Hạ Tranh đỏ lên, không chỉ là ghen tị, mà nhiều hơn cả là đau lòng, nghiến răng hỏi: "Anh ta cưỡng ép cậu?"
Lâm Hướng Bắc xấu hổ muốn kéo áo xuống, Hạ Tranh không cho, cậu đành phải duy trì tư thế đáng xấu hổ này, nhưng cũng không biết nên trả lời thế nào.
Sự im lặng của cậu lọt vào mắt Hạ Tranh, tim anh thắt lại, mấp máy môi: "Cậu tự nguyện sao?"
Lâm Hướng Bắc đẩy anh ra ngồi dậy, đầu óc rối bời: "Anh đừng hỏi chuyện này..."
Quá kỳ lạ. Sao cậu có thể vừa thân mật với người anh trai ở nhà, vừa chấp nhận sự tán tỉnh của Hạ Tranh chứ?
Lâm Hướng Bắc thật sự muốn chạy trốn khỏi tình cảnh kỳ quặc này, dẫm chân nói: "Tan học rồi, tôi phải về nhà."
Hạ Tranh hoàn toàn không nghe thấy lời cậu nói muốn về nhà, một tay chặn đường cậu, chất vấn: "Vậy còn tôi thì sao?" Gần như là lên án: "Hôn cũng hôn rồi, cậu không chịu trách nhiệm với tôi sao?"
Lâm Hướng Bắc cứ cảm thấy câu này quen quen, nhưng lục lọi trong não cả buổi cũng không tìm ra ký ức tương ứng. Cậu ấp úng bỗng dưng không nói nên lời, cảm thấy mình giống như một tên khốn lăng nhăng phụ bạc thiếu niên ngây thơ.
Hạ Tranh ép cậu đối mặt: "Anh ta lớn hơn cậu nhiều tuổi như vậy, nếu không phải anh ta dụ dỗ cậu, sao cậu lại dây dưa với anh ta?"
Lâm Hướng Bắc ra sức phản đối: "Không phải!"
"Cậu thích anh ta sao?" Hạ Tranh nghiến răng nghiến lợi: "Vậy tại sao vừa rồi không né?"
Lâm Hướng Bắc cũng không thể giải thích sự bất thường này, phát điên như muốn hét lên, đuôi mắt đỏ hoe, giọng nói nghẹn trong cổ họng: "Tôi không biết, trong lòng tôi rất rối, có thể cho tôi về nhà trước được không?"
Hạ Tranh nói được, nhưng muốn Lâm Hướng Bắc dành thời gian chiều sinh nhật hôm đó cho anh. Cho dù phải trốn học -- Lâm Hướng Bắc đã trở thành bé ngoan chăm chỉ đi học, vì để tổ chức sinh nhật cho cậu, Hạ Tranh vốn là học sinh ưu tú thế mà lại biến chất xúi giục cậu trốn học.
Phụ huynh đã đợi ở bên ngoài, nếu không ra, chắc chắn sẽ nghi ngờ gọi điện tới. Lâm Hướng Bắc hết cách, đành phải đồng ý.
Vì làm chuyện xấu, khi đối mặt với Hạ Tranh đến đón mình, Lâm Hướng Bắc rất chột dạ, đến nỗi buổi tối khi hôn môi với Hạ Tranh còn liên tục thất thần khiến Hạ Tranh không vui.
"Em đang nghĩ gì thế?"
Lâm Hướng Bắc sợ hãi liếc nhìn Hạ Tranh, trong lòng càng thêm chắc chắn, cảm giác khi hôn giống hệt nhau.
Để kiểm chứng lại ý nghĩ này, cậu ngoan ngoãn ghé sát lại cho Hạ Tranh hôn. Quả nhiên, đều rất thích cố tình m*t lưỡi cậu không buông. Nhưng điểm khác biệt là, thanh niên hôn cậu sẽ thành thạo và mang tính tấn công hơn.
Hạ Tranh báo cho cậu biết lịch trình ngày sinh nhật. Lâm Hướng Bắc vô cùng mong đợi, nhưng nghĩ đến lời hứa với thiếu niên, trong lòng không khỏi có cảm giác chột dạ, chỉ có thể hy vọng hôm đó kịp trở về trường trước khi Hạ Tranh đến đón.
Thoáng cái đã đến ngày 3 tháng 12.
Ngày hôm nay không có gì khác biệt so với mọi ngày. Lâm Hướng Bắc thấp thỏm chờ đến trưa, Hạ Tranh xuất hiện ở cửa lớp, cậu cắn răng, đi theo đối phương rời khỏi trường.
Hạ Tranh quàng chiếc khăn len đỏ thẫm do chính tay anh đan lên cổ cậu.
Hai thiếu niên chia nhau một miếng bánh kem trong đình công viên. Tài chính của Hạ Tranh eo hẹp, nhưng vẫn mua loại bánh được làm từ nguyên liệu tốt nhất trong tiệm, một miếng bánh kem dâu tây nhỏ bằng tiền ăn hai ngày của Hạ Tranh.
Từ khi Lâm Hướng Bắc có người giám hộ, có món ngon vật lạ nào cậu chưa từng ăn chứ? Vì vậy Hạ Tranh rất lo lắng cậu sẽ chê món quà mọn này, nhưng Lâm Hướng Bắc đâu phải người hám lợi như thế, mắt cong cong xúc một thìa đầy kem đưa vào miệng, rồi lại đút cho Hạ Tranh một miếng.
Công viên buổi trưa vắng tanh không bóng người, chỉ có sân bãi trống trải và gió đông hiu quạnh.
Hạ Tranh không nhịn được hôn Lâm Hướng Bắc ở nơi này.
Môi và má Lâm Hướng Bắc dính kem ngọt ngào, được Hạ Tranh l**m sạch từng chút mặt, cậu hơi ngửa mặt rất phối hợp để Hạ Tranh hôn.
"Có thể không về được không?" Hạ Tranh hỏi cậu như vậy.
Lâm Hướng Bắc sắp tan chảy trong nụ hôn quá đỗi nóng bỏng này, nhưng rốt cuộc vẫn nhớ đến thanh niên kia, ưm một tiếng đáp: "Không được, buổi tối là anh trai tôi..."
Cậu đã dành buổi chiều cho Hạ Tranh rồi mà, mỗi người một nửa, rất công bằng.
Hạ Tranh nâng mặt cậu lên, đột ngột hỏi: "Buổi tối các người ngủ cùng nhau sao?"
Lâm Hướng Bắc đang chìm trong cơn say, không chút suy nghĩ nói thật: "Ừ..."
Hạ Tranh gần như nghiến răng: "Anh ta cũng hôn cậu, sờ cậu như vậy sao?"
Cơn ghen đặc quánh như muốn nhấn chìm cả mũi miệng Lâm Hướng Bắc, cậu cảm nhận được sự ngột ngạt giống hệt như khi ở bên thanh niên. Lâm Hướng Bắc không dám hé răng.
Trong lúc còn đang giằng co không xong, một cuộc điện thoại cắt ngang tình xuân dạt dào.
Lâm Hướng Bắc lấy chiếc điện thoại đang rung lên ra xem, là phụ huynh kiểm tra, hồn vía như sắp bay đi mất. Cậu hoàn toàn không dám nghe máy, cầu cứu nhìn về phía thiếu niên.
Hạ Tranh thẳng thừng cúp máy giúp cậu.
Lâm Hướng Bắc trừng mắt: "Anh làm gì vậy?"
"Đừng về nữa, chỉ hai chúng ta thôi." Lần này Hạ Tranh không còn dùng giọng điệu dò hỏi nữa, nắm lấy tay cậu đang định gọi lại, đỏ mắt nói: "Tôi biết hiện tại tôi không thể cho cậu cuộc sống sung túc, nhưng sau này tôi sẽ tặng cậu nhiều thứ tốt đẹp hơn nữa, Lâm Hướng Bắc, ở lại đây đi."
Lâm Hướng Bắc không lập tức trả lời, vẻ mặt rất khó xử.
Gió tháng chạp thổi ù ù, lá khô vàng rơi trên mặt đất bị giày da giẫm nát phát ra tiếng vang giòn tan.
Lâm Hướng Bắc kinh ngạc từ từ mở to mắt đứng dậy, cách đó vài bước chân, không biết người thanh niên đã xuất hiện ở đó từ lúc nào.
Thiếu niên cũng xoay người nhìn lại, nhưng không hề sợ sệt mà chắn trước mặt Lâm Hướng Bắc.
Khóe môi Lâm Hướng Bắc vẫn còn vương chút kem, thiếu niên thậm chí còn ghé sát lại hôn sạch ngay trước mặt thanh niên.
Ánh mắt thanh niên trở nên thâm trầm, da đầu Lâm Hướng Bắc tê rần như bị ai túm chặt lấy, không cần thanh niên mở miệng, cậu đã theo bản năng muốn tiến lại gần.
Nhưng bàn tay thiếu niên đang nắm chặt cổ tay cậu khiến cậu không thể bước tới.
Hai người giằng co, không ai chịu nhường ai.
Một lát sau, Hạ Tranh nhấc chân chậm rãi bước về phía hai thiếu niên đang đứng sát nhau, đi tới trước mặt Lâm Hướng Bắc. Khóe miệng anh vương một nụ cười rất nhạt, ánh mắt lại lạnh thấu hơn cả gió buốt.
Lâm Hướng Bắc 18 tuổi đã có quyền tự mình quyết định, anh giao quyền lựa chọn vào tay Lâm Hướng Bắc: "Tôi và cậu ta, em chỉ được chọn một. Lâm Hướng Bắc, em có về nhà với tôi hay không?"