Chương 28

person Tác giả: Tam Đạo schedule Cập nhật: 05/03/2026 11:42 visibility 1 lượt đọc

Đầu tháng tư, đợt mưa phùn ẩm ướt dính dấp cuối cùng đặc trưng của miền Nam cũng hạ màn, nhường chỗ cho mùa hè khó chịu thay thế.

Lâm Hướng Bắc sợ nóng, trời chưa kịp oi bức hẳn, cậu đã không chịu mặc áo khoác đồng phục tử tế, thường lấy hai tay áo dài buộc quanh eo, thắt thành một vòng eo gầy rẳn rỏi, bên dưới lộ ra đôi chân thẳng tắp, vì thế mà không ít lần bị ủy viên kỷ luật "bù nhìn" ghi tên với tội ăn mặc luộm thuộm.

Việc buôn bán thuốc lá lẻ của cậu vẫn diễn ra rất sôi nổi, cứ vài ngày cậu lại đến Tân Thế Giới lấy hàng, rất thận trọng đi vào từ cửa sau, leo cầu thang thẳng đến văn phòng của Chung Trạch Nhuệ, hầu như không ai biết cậu từng ghé qua hộp đêm.

Ngày hôm đó, Chung Trạch Nhuệ mặt mày hớn hở báo cho cậu một tin vui -- ước mơ xây dựng gia đình của đứa trẻ mồ côi đã thành hiện thực, bạn gái của Chung Trạch Nhuệ đã mang thai, cuối tháng sẽ tổ chức đám cưới tại nhà hàng ở thị trấn, yêu cầu Lâm Hướng Bắc phải có mặt uống rượu mừng, chung vui với tư cách em trai anh ta.

Người phụ nữ tên là Trần Thu Bình, là kỹ thuật viên tại Tân Thế Giới, có lần cô bị khách hàng quấy rối, chính Chung Trạch Nhuệ đã ra tay giải vây, từ đó hai người đến với nhau, một khởi đầu cũ rích, nhưng lại có một kết thúc thật đẹp, mặc dù nói là cưới chạy bầu, nhưng hai người vẫn thật lòng yêu nhau.

Lâm Hướng Bắc đã gặp đối phương vài lần, Trần Thu Bình với mái tóc đuôi ngựa đen dài buộc thấp có tính cách dịu dàng, khi cười, hai lúm đồng tiền ngọt ngào sẽ hiện lên ở khóe miệng, rất xứng đôi với Chung Trạch Nhuệ.

Người gặp việc vui tinh thần phấn chấn, suốt thời gian đó, Lâm Hướng Bắc thấy Chung Trạch Nhuệ lúc nào cũng tươi cười rạng rỡ.

Có một lần, tình cờ gặp Trần Thu Bình mang cơm đến cho Chung Trạch Nhuệ, hộp cơm giữ nhiệt kim loại bốn tầng, tầng trên cùng là cơm trắng tinh, dưới đó là tôm rang muối, thịt ba chỉ chiên và rau cải luộc, đủ món rau thịt, Chung Trạch Nhuệ ăn đến híp cả mắt, lộ ra mấy chiếc răng hơi lệch.

Chung Trạch Nhuệ cũng không ngại Lâm Hướng Bắc ở đó, một tay ôm lấy bụng Trần Thu Bình, chu môi hôn liên tục mấy cái: "Vợ tốt với anh quá!"

Trần Thu Bình đỏ mặt đẩy anh ta ra: "Tiểu Bắc còn ở đây đấy, đừng làm vậy."

"Sợ gì chứ, Tiểu Bắc là em trai anh, chẳng lẽ anh yêu vợ còn phải tránh người nhà sao? Tiểu Bắc, đúng không?"

"Sắp làm ba người ta rồi, sao vẫn không nghiêm túc vậy? Anh mà còn thế này, lần sau em không mang cơm cho anh nữa đâu."

Cặp đôi sắp cưới tình tứ ngọt ngào, Lâm Hướng Bắc chỉ biết gãi đầu cười hì hì.

Cậu nhét thuốc lá lẻ đầy trong túi đeo chéo, lặng lẽ lẻn ra ngoài để lại không gian cho hai người, đóng cửa lại vẫn còn nghe thấy tiếng cười hô hố của Chung Trạch Nhuệ trêu chọc Trần Thu Bình bên trong.

Cảm giác hạnh phúc có thể nhìn thấy bằng mắt thường này khiến Lâm Hướng Bắc vui lây.

Kết quả kỳ thi tháng đã được công bố.

Không ngoài dự đoán, Hạ Tranh dẫn đầu toàn khối với số điểm số tuyệt đối, mà Lâm Hướng Bắc cũng chẳng có gì bất ngờ vẫn lẹt đẹt ở cuối bảng, nhìn tình hình này, cậu chắc không có duyên với đại học rồi.

Mỗi người một sở trường riêng, Lâm Hướng Bắc không nản lòng vì điều này, Hạ Tranh học giỏi, còn cậu cũng không hoàn toàn vô dụng, ít nhất trong việc bán thuốc lá thì cậu khá có kinh nghiệm, loại nào có giá trị nhất, loại nào không làm gắt họng, loại nào hút êm nhất, cậu biết rõ trong lòng bàn tay.

Lâm Hướng Bắc thường xuất hiện vào ban đêm ở các công viên nhỏ hoặc công trường xây dựng của Lệ Hà, nơi nào đông người là cậu đến đó, có lúc bị từ chối, bị mắng cũng không khó chịu, vẫn vui vẻ như thường, cùng lắm chỉ chờ lúc người ta không để ý len lén lườm một cái.

Cậu lấy cớ không làm phiền Hạ Tranh học bài, ở ngoài càng ngày càng lâu, khó tránh khiến Hạ Tranh nghi ngờ.

Tuy nhiên Hạ Tranh không để lộ ra, Lâm Hướng Bắc cũng tự cho là mình giấu rất kỹ, nhận được video gọi kiểm tra của Hạ Tranh cũng không hề nao núng, camera xoay tới xoay lui, nói dối quen đến mức mặt còn chẳng đỏ lên chút nào: "Em đang ở công viên xem người ta chơi bóng rổ."

Cậu lau lau màn hình, thắc mắc hỏi: "Bên anh tối quá, không bật đèn à?"

"Ừ, mắt bị đèn chiếu không thoải mái, tắt đi một lúc."

Lâm Hướng Bắc đang nói chuyện với Hạ Tranh, nhìn thấy một khách quen tối hôm trước đang từ xa tiến về phía mình, sợ bị lộ, vội vàng nói: "Em cúp trước nhé, về nhà em sẽ mang đồ ăn khuya cho anh."

Cậu đợi Hạ Tranh đồng ý, mới luyến tiếc cúp máy.

Mở túi đeo chéo đã nhét đầy ra, bên trong là các loại thuốc lá cho khách hàng lựa chọn: "Vẫn là Lợi Quần à? Có muốn lấy thêm vài bao không?"

Cậu hăng hái giới thiệu vanh vách với khách, hoàn toàn không chú ý đến một khuôn mặt quen thuộc xuất hiện cách đó vài bước bên bồn hoa.

Hạ Tranh cứ thế lặng lẽ nhìn Lâm Hướng Bắc -- cậu thiếu niên vừa rồi còn nói dối là đang xem người ta chơi bóng rổ trong cuộc gọi video, giờ lại đang thành thạo bán thuốc lá.

Có vẻ việc buôn bán nhỏ này đã diễn ra được một thời gian rồi.

Nói dối hết lần này đến lần khác, chỉ chờ ngày bị vạch trần.

Lâm Hướng Bắc vẫy tay tiễn khách: "Lần sau cứ tìm tôi nhé, mua nhiều tôi tính giá khách quen cho."

Cậu nhét tiền vào túi quần, quay người lại, nụ cười trên mặt chưa kịp tắt, đã thấy dáng người đang đứng thẳng trong bóng tối, đầu óc trống rỗng vài giây, còn chưa kịp thu lại nụ cười, nỗi hoang mang đã dâng lên trong lòng.

Phản ứng đầu tiên của Lâm Hướng Bắc là chạy, nhưng nghĩ lại, cậu đâu phải đứa trẻ làm sai sợ bị người lớn đánh vào tay, có gì mà phải chạy chứ?

Dù vậy, ánh mắt lạnh lùng của Hạ Tranh vẫn khiến cậu thấy lo sợ không yên.

Cậu vô thức giấu túi đeo chéo căng phồng ra sau lưng, ôm tâm lý may mắn, cắn răng đi lên phía trước nói: "Chẳng phải anh đang ở nhà à, sao lại đến đây?"

Hạ Tranh chỉ im lặng nhìn thẳng vào cậu, đôi mắt đen như mực trong màn đêm sâu thẳm không thấy đáy.

"Đừng nhìn em như vậy." Lâm Hướng Bắc nghĩ gì nói nấy: "Đáng sợ lắm."

Hạ Tranh vẫn không nói gì, ánh mắt di chuyển xuống dưới, rơi vào chiếc túi của cậu, Lâm Hướng Bắc thầm kêu không ổn, quả nhiên, giây sau đó Hạ Tranh đã giơ tay ra, định lục túi.

Làm sao Lâm Hướng Bắc có thể thực sự để anh thấy bằng chứng, né trái né phải: "Anh làm gì vậy, lát nữa đứt dây đeo bây giờ."

Hạ Tranh không quan tâm đến sự ngăn cản của cậu, một tay nắm chặt mép túi giật mạnh, dây kéo không đóng kỹ, vài bao thuốc lá rơi ra.

Bằng chứng không thể chối cãi.

Lúc này anh mới chậm rãi lên tiếng, chất vấn Lâm Hướng Bắc với giọng lạnh tanh: "Đây là gì?"

Mặc dù hai người giằng co không quá ồn ào, nhưng vẫn thu hút sự chú ý của người đi đường, Lâm Hướng Bắc ngượng ngùng ngồi xổm xuống nhanh chóng nhét thuốc lá trở lại túi, kéo tay Hạ Tranh: "Về nhà em sẽ giải thích với anh."

Hạ Tranh bày ra vẻ mặt xem cậu biện minh thế nào, không nhân nhượng nói: "Nói rõ ngay bây giờ."

Lâm Hướng Bắc không dám nhìn vào mắt anh, khẽ nói: "Rõ ràng anh đã thấy hết rồi."

"Anh muốn em tự nói ra."

Lâm Hướng Bắc cụp mắt cắn chặt răng, mím môi, dường như đang che giấu sự bất an của mình, nhưng vẫn cứng miệng: "Em đang bán thuốc lá, có gì to tát đâu, đằng nào cũng rảnh rỗi không có việc gì làm, kiếm thêm chút tiền cũng tốt mà."

Hạ Tranh lập tức chỉ ra điểm mấu chốt của vấn đề: "Nhưng em đã nói dối anh."

Vẻ hoang mang trên mặt Lâm Hướng Bắc càng nghiêm trọng hơn, mở miệng nhưng không giải thích được gì.

"Em muốn anh tin em, nhưng em lại nói dối anh." Hạ Tranh lặp lại một lần nữa, rồi hỏi tiếp: "Em lại đến Tân Thế Giới à?"

Lưng Lâm Hướng Bắc rịn một lớp mồ hôi mỏng, cậu nuốt nước bọt, giống như một đứa trẻ hư đang cố gắng bịa ra lời nói dối để tránh bị phạt.

Chưa kịp nghĩ ra lời biện minh, Hạ Tranh đã nhìn thấu tâm tư của cậu, nhíu mày, chỉ với một câu nhẹ tênh đã b*p ch*t tất cả những thay đổi của Lâm Hướng Bắc trong thời gian qua, giọng điệu đầy bất đắc dĩ và thất vọng: "Anh tưởng em đã sửa đổi rồi chứ."

Giọng Lâm Hướng Bắc nghẹn lại trong cổ họng, đôi mắt chớp chớp nhìn vào ánh mắt lạnh lẽo của Hạ Tranh, trái tim như bị một bàn tay lớn bóp chặt.

Thật ra trong mắt Hạ Tranh, Lâm Hướng Bắc không hoàn toàn là một đứa trẻ hư.

Vì vậy khi phát hiện ra sự giấu giếm và lừa dối của cậu, Hạ Tranh mới có cảm giác thất vọng.

Người khác có nói gì Lâm Hướng Bắc cũng chẳng quan tâm, vì những người đó đều là những người qua đường không quan trọng, nhưng Hạ Tranh thì khác, Lâm Hướng Bắc mong muốn nhận được sự công nhận của Hạ Tranh hơn bao giờ hết.

Cậu muốn dùng nụ cười để che giấu nỗi buồn của mình, nhưng không kéo nổi khóe miệng lên, mũi khẽ sụt sịt hai cái, giọng khàn khàn: "Em nói dối anh là không đúng, nhưng em không nghĩ bán thuốc lá là xấu."

Hạ Tranh sắc bén vạch ra vấn đề: "Em bán thuốc lá có giấy phép chính quy không?"

Lâm Hướng Bắc nghẹn lời, không dám cãi lại.

Do tiếp xúc với các môi trường khác nhau, quan điểm của họ cũng bắt đầu xuất hiện sự chênh lệch, Hạ Tranh hoàn toàn không đồng ý với cách kiếm tiền này của Lâm Hướng Bắc, nhưng Lâm Hướng Bắc đã chơi chung với đám Chung Trạch Nhuệ bao năm, mưa dầm thấm đất không cảm thấy đây là điều gì đáng để làm to chuyện -- không phải chưa từng có người bán thuốc lá bị bắt, nhưng Chung Trạch Nhuệ vẫn luôn nộp tiền phạt để chuộc người ra, chẳng có chuyện gì cả, xóa sạch dấu vết.

Lâm Hướng Bắc không dám nói với Hạ Tranh những điều này, cậu luôn hiểu rõ Hạ Tranh không thích cậu thân thiết với Chung Trạch Nhuệ.

Cuối cùng vẫn phải có người nhượng bộ, chưa kể cậu còn là người sai trước.

Lâm Hướng Bắc nắm tay Hạ Tranh, không giữ được, lại nắm lần nữa, Hạ Tranh bực bội né ra, nhấc chân bỏ đi.

Cậu phồng má đuổi theo: "Anh không để ý đến em nữa sao?"

Hạ Tranh nhìn thẳng về phía trước, như thể chẳng có ai bên cạnh.

Lâm Hướng Bắc thấy anh đi càng lúc càng nhanh, càng lúc càng xa, vội vàng lấy xe điện, dùng chân làm bánh xe chống đất, lẽo đẽo theo sau Hạ Tranh.

Vì đây là lần đầu tiên cãi vã, vẻ mặt cậu đầy bối rối, lúng túng không biết phải xử lý như thế nào, chỉ biết liên tục nói chuyện với Hạ Tranh đang tức giận: "Từ đây về nhà anh còn một đoạn đường dài nữa, anh định đi bộ về như vậy à, lên xe đi được không?"

Hạ Tranh chỉ cúi đầu đi thẳng.

"Hạ Tranh, để ý đến em đi." Lâm Hướng Bắc rất ngượng ngùng lí nhí nói: "Em không nên nói dối anh."

Hạ Tranh vẫn thờ ơ.

Lâm Hướng Bắc có hơi bó tay rồi, vắt óc nghĩ cách làm Hạ Tranh vui lên, cố tình làm lố khuỵu hai chân xuống đất: "Anh xem chân em đi thế này có giống con ếch không..." Cậu kêu lên: "Ộp, ộp, ộp!"

Hạ Tranh chỉ cho cậu một sườn mặt lạnh lùng.

Hơn nửa tiếng, Lâm Hướng Bắc nói đến khô cả họng, Hạ Tranh vẫn không nói lời nào, cuối cùng về đến nhà họ Hạ.

Lâm Hướng Bắc vừa mới dựng xe điện định theo vào, Hạ Tranh đã đóng sầm cửa lại.

Đóng cửa có tác dụng gì đâu, Lâm Hướng Bắc có chìa khóa, cậu đang định tra chìa vào ổ khóa, lại nghe thấy giọng Hạ Tranh từ bên trong vọng ra: "Không được vào."

Cả đường nói ngọt mãi vẫn không đổi lấy được chút thái độ ôn hòa nào của Hạ Tranh, lại phải chịu cảnh đóng cửa tiễn khách, lúc này Lâm Hướng Bắc cũng không khỏi lên cơn bướng bỉnh, lớn tiếng nói: "Anh thật sự không cho em vào sao?"

Yên lặng, chỉ có tiếng gió đáp lại cậu.

Lâm Hướng Bắc áp tai vào cửa đợi một lúc, có vẻ như Hạ Tranh thực sự không quan tâm đến cậu nữa, lòng cậu trống rỗng, nhưng vẫn lớn tiếng nói: "Được rồi, không để ý đến em thì thôi, ai mà để ý đến đối phương trước sẽ là chó con!"

Cậu chán nản định đi về nhà, tính đợi ngày mai Hạ Tranh nguôi giận rồi tính tiếp, chưa kịp quay người, cửa bỗng mở ra từ bên trong.

Hạ Tranh một tay túm lấy cánh tay cậu, kéo cậu vào, đè cậu lên tường.

Hai người đối mặt, hơi thở hòa quyện vào nhau.

Lâm Hướng Bắc mừng rơn trong lòng, nhưng miệng vẫn không bỏ qua, hừ một tiếng: "Anh để ý đến em trước, anh là chó con."

Vẻ mặt Hạ Tranh lạnh lùng: "Đừng có được voi đòi tiên."

Lâm Hướng Bắc biết đủ rồi thì thôi, dù sao cũng đã tự nhận là ếch, không ngại tự nguyện nhận thêm danh chó con, "gâu gâu" với Hạ Tranh hai tiếng vừa nhỏ vừa nhẹ, lo lắng hỏi: "Còn giận em không?"

Hạ Tranh nhìn cặp mắt to tròn với đôi đồng tử đen láy trước mặt mình, đột nhiên rất muốn gắn từ "ngoan ngoãn" lên người Lâm Hướng Bắc, mặc dù cậu hoàn toàn không liên quan gì đến hai chữ này -- Dù Lâm Hướng Bắc đã được uốn nắn nhưng bản tính khó dời, có lẽ từ tận đáy lòng anh mong muốn Lâm Hướng Bắc sẽ hoàn toàn dựa dẫm vào anh.

Nhưng vì tình hình hiện tại, anh không thể được như ý mà vọng tưởng. Buộc một sợi dây để giữ chặt ngọn gió vốn tự do tự tại đã là một chuyện viển vông.

Hạ Tranh chỉ ghét việc xung quanh Lâm Hướng Bắc luôn có đủ loại người, bực bội vì Lâm Hướng Bắc đi sai đường, không nghe khuyên bảo.

Giọng anh hơi căng lên: "Em nói nhiều như thế, sao cái quan trọng nhất lại không nói?"

Lâm Hướng Bắc bối rối: "Cái gì cơ?"

"Xin lỗi." Hạ Tranh dạy cậu: "Làm sai phải biết xin lỗi, em đã nói dối anh, em phải nói lời xin lỗi với anh."

Chỉ vì hai chữ này mà không để ý đến cậu sao?

Chẳng phải chỉ là xin lỗi thôi à, có gì khó đâu?

Lâm Hướng Bắc thở phào, ôm lấy Hạ Tranh, liên tục nói: "Hạ Tranh, xin lỗi! Hạ Tranh, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi! Lâm Hướng Bắc không nên nói dối Hạ Tranh, Lâm Hướng Bắc đã xin lỗi Hạ Tranh rồi, Hạ Tranh có thể tha thứ cho cậu ấy không, ưm..."

Lời xin lỗi qua loa đổi lấy một nụ hôn trút giận.

Hạ Tranh cắn môi cậu một cái, vùi mặt vào cổ áo cậu, ngửi thấy mùi hương thoáng ẩm ướt ấm áp, rồi ngẩng đầu lên nghiêm túc nói: "Đừng nói dối anh nữa."

Lâm Hướng Bắc đoán câu tiếp theo của Hạ Tranh hẳn sẽ là "đừng đến Tân Thế Giới nữa" hoặc "đừng đi bán thuốc lá nữa", hay có thể là "đừng gặp Chung Trạch Nhuệ nữa".

Cậu có làm được không?

Cậu tự hỏi, bản thân làm vậy chỉ là để gom học phí cho Hạ Tranh thôi mà -- làm việc gì đó vì ai đó là một kiểu trói buộc đạo đức vô hình, Lâm Hướng Bắc chưa bao giờ có ý định nhận lại bất cứ thứ gì từ Hạ Tranh.

Cậu bắt đầu quá muộn, con đường học hành đã tắc nghẽn, chỉ có thể mở ra lối đi khác cho mình, cho tương lai thôi.

Lâm Hướng Bắc xuất thân từ một huyện nhỏ chưa từng thấy tàu điện ngầm, đến thành phố lớn xa lạ phồn hoa, không học vấn, không nguồn lực, không bối cảnh, không một xu dính túi, biết làm gì để vươn lên đây? Cậu sẽ trở thành một trái bong bóng mong manh giữa biển người, "bụp" một cái là vỡ tan.

Lâm Hướng Bắc 18 tuổi vội vã trưởng thành, nhưng vẫn còn quá trẻ, mơ hồ và bất an đứng trước con đường chẳng thể đoán trước, cậu không đủ thông minh, cần phải dùng bộ não còn quá non nớt để suy nghĩ lại thật kỹ càng, thật cẩn thận.

--

Lời tác giả:

Đúng vậy, dù phạm lỗi lớn thế nào, chỉ cần Tiểu Bắc chịu xin lỗi, Tiểu Hạ sẽ dễ dàng tha thứ, họ yêu nhau đến mức ấy đấy.