Lâm Hướng Bắc hẹn gặp Hạ Lạc ở trước cửa nhà hàng hải sản.
Thứ bảy này, Hạ Tranh ở văn phòng luật cả ngày, gần 6 giờ mới về nhà đón người, nhắn tin bảo Lâm Hướng Bắc xuống lầu.
Cửa sổ xe bên cạnh hạ xuống, mấy cái đầu thò ra, Trương Tiểu Mẫn hỏi: "Đến chưa? Tôi tò mò chết mất."
Mấy hôm trước, vừa đến Quân Bình, Hạ Tranh đã hỏi họ thứ bảy có rảnh không, muốn mời họ ăn cơm. Sau một hồi trò chuyện, hóa ra anh muốn giới thiệu người yêu cho họ.
Khi nói chuyện này, Khương Tầm không có mặt, nên bữa cơm hôm nay đương nhiên không có phần của cậu ta.
Trương Tiểu Mẫn tinh tế nhận ra thái độ của Khương Tầm đối với Hạ Tranh đã lạnh nhạt đi nhiều. Lúc mới đến, cậu ta thường tìm cách có thời gian riêng với Hạ Tranh - dù chưa bao giờ thành công.
Nhưng không biết từ bao giờ, Khương Tầm lại gần gũi với họ nhiều hơn, cũng không còn hay hỏi han về quá khứ của Hạ Tranh ở Quân Bình nữa, trông có vẻ như đã từ bỏ.
Theo Trương Tiểu Mẫn, như vậy càng tốt, dù sao yêu đương công sở cũng rất không nên.
Và theo quan sát của cô, Hạ Tranh hoàn toàn không có ý định hàn gắn với Khương Tầm, còn hiếm khi nói chuyện, như thể không quen biết. Thậm chí cô còn nghi ngờ liệu hai người có từng hẹn hò thật không, chuyến đi vượt ngàn dặm tìm kiếm tình yêu của Khương Tầm chắc chắn sẽ kết thúc trong thất bại.
Chẳng qua, Khương Tầm bực tức có lẽ đã ấp ủ một chút tâm lý trả thù, lén tiết lộ với Trương Tiểu Mẫn một bí mật động trời: "Tôi nghĩ Hạ Tranh bị bất lực."
Trong thời gian hẹn hò, Hạ Tranh đã nói với cậu ta rằng mình là một tín đồ Cơ đốc giáo ngoan đạo tuân thủ nghiêm ngặt chủ nghĩa cấm dục, tin rằng giao lưu tinh thần mới là tình yêu ở tầm cao, nên đã từ chối quan hệ khi yêu chưa đủ ba năm, chưa qua giai đoạn ổn định.
Lúc đó, Khương Tầm bị tình yêu che mắt, cảm thấy chinh phục được người như Hạ Tranh rất đáng tự hào và thỏa mãn, nên vẫn luôn răm rắp nghe lời Hạ Tranh. Sau khi chia tay, người yêu mới hẹn hò không lâu đã muốn lên giường với cậu ta, khiến cậu ta tức điên.
Cậu ta là con út trong nhà, tuy được nuông chiều nhưng về khoản này lại được gia đình dạy dỗ rất nghiêm, không bao giờ phóng túng. Sau khi kể chuyện này cho anh trai vẫn luôn quyết định mọi thứ thay cậu ta và chỉ từng cãi nhau vì chuyện cậu ta hẹn hò với Hạ Tranh, anh trai rất ủng hộ việc cậu ta chia tay.
Nhưng cũng vì thế mà Hạ Tranh trở nên khác biệt, khiến cậu ta nhớ mãi không quên.
Giờ nghĩ lại, cái gì mà chủ nghĩa cấm dục chứ, cậu ta nghi ngờ Hạ Tranh dùng nó để che giấu sự thật rằng anh hoặc là bất lực, không thì cũng là lãnh cảm nghiêm trọng.
"Hạ Tranh chắc chắn bị bất lực."
Khương Tầm đầy đủ lý lẽ và chứng cứ, lẩm bẩm tự đưa ra kết luận với mình -- vì vậy lần đầu Lâm Hướng Bắc gặp cậu ta đã xin bao nuôi, chắc hẳn là vì không chịu nổi cô đơn mà muốn đi ngoại tình!
Trương Tiểu Mẫn không nghe rõ những gì cậu ta lẩm bẩm sau đó, nhưng vẫn thấy khâm phục cậu ta hết sức. Dù sao cô cũng chưa chưa từng thấy người nào ngây thơ trong tình trường đến thế, yêu đương với ai cũng có thể tự vui tự buồn tự diễn một vở hài tình ái trẻ con, khiến người ta dở khóc dở cười.
"Có phải người đó không?" Thái Bác Minh hào hứng huých Trương Tiểu Mẫn đang ngẩn ngơ, đồng thời hỏi Hạ Tranh.
Hạ Tranh ngẩng đầu nhìn, Lâm Hướng Bắc mặc áo thun rộng màu xám đơn giản và quần jean xanh đậm, vừa quẹt thẻ đi ra từ cổng khu chung cư. Vì cao gầy và trắng trẻo, lại chải chuốt gọn gàng, tuy khoảng cách hơi xa không nhìn rõ mặt, nhưng tổng thể trông giống như sinh viên đại học mới hơn hai mươi tuổi.
Mấy người Chu Trác xuống xe, huýt một tiếng sáo, nháy mắt với Hạ Tranh.
Hạ Tranh đón nhận sự trêu chọc thiện ý, cười nói: "Cậu ấy hẹn ăn cơm với bạn, chưa biết mọi người sẽ đi cùng, đừng làm cậu ấy sợ."
Từ đằng xa Lâm Hướng Bắc đã thấy Hạ Tranh đang đứng cạnh ba gương mặt nửa quen nửa lạ, tất cả đều vừa tan làm từ văn phòng luật, dù thời tiết cuối xuân oi bức nhưng họ vẫn mặc comple, áo khoác đã cởi ra để trong xe, áo sơ mi trắng bó sát không một vết bẩn được nhét trong quần tây, giữa dòng người đông đúc giờ tan tầm ở cổng chung cư, mấy người này đứng đó, muốn không chú ý cũng khó.
Lâm Hướng Bắc không biết Hạ Tranh sẽ đi cùng đồng nghiệp, bước chân dừng lại, thậm chí không nhìn Hạ Tranh mà quay người đi về hướng khác.
Cảnh này khá giống với lúc ở cửa khách sạn Kim Sa.
Thái Bác Minh ngạc nhiên: "Ơ, sao lại đi mất rồi? Không phải người đó sao?"
Thái dương Hạ Tranh giật giật, bước nhanh tới nắm lấy cánh tay Lâm Hướng Bắc, xoay người cậu về phía mình: "Em không thấy tôi à?"
Lâm Hướng Bắc chỉ muốn trốn đi, liếc nhìn mấy người đang tò mò hướng về phía này, vội vàng ngoảnh mặt đi nói: "Đợi đồng nghiệp anh đi rồi em qua tìm anh."
Nghe có vẻ còn muốn giấu diếm hơn cả yêu đương vụng trộm.
Hạ Tranh vừa tức vừa buồn cười: "Đi, tôi giới thiệu cho em, lát nữa cùng đi ăn cơm."
Câu này chứa hai tin tức quá tải, Lâm Hướng Bắc không kịp tiêu hóa, chưa kịp hỏi rõ, đã bị Hạ Tranh kéo đến trước mặt đồng nghiệp.
Chu Trác có trí nhớ tốt, hôm đó dù trời mưa, tầm nhìn mờ tối, nhưng Lâm Hướng Bắc thực sự quá dễ nhận ra.
Hơn nữa, anh ấy đã nghe Hạ Tranh kể hai người từng có xích mích từ thời nhỏ, còn nói với Hạ Tranh câu "Vậy thì không sao, đừng chấp nhặt với loại người đó", một câu nói mang chút kỳ thị ngầm, nên ấn tượng càng sâu đậm hơn. Bây giờ khi Lâm Hướng Bắc đứng trước mặt, anh ấy không giấu được ngạc nhiên.
Kẻ thù từng bất hòa mà còn có thể hẹn hò, phải yêu nhiều đến mức nào đây?
Thái Bác Minh xì một tiếng: "Có phải chúng ta đã gặp nhau ở đâu đó rồi không?"
Trương Tiểu Mẫn vỗ anh ta: "Cách làm quen của anh cũ rích thế." Cô thân thiện đưa tay ra: "Xin chào, tôi là đồng nghiệp của Hạ Tranh, Trương Tiểu Mẫn."
Lâm Hướng Bắc hoàn toàn không hiểu tình hình, như chó bị bắt kéo cày thay trâu, miễn cưỡng bắt tay cô ấy.
Sau khi giới thiệu qua lại xong, Hạ Tranh nói: "Lên xe trước đi, có gì ăn cơm rồi nói."
Cho đến khi ngồi vào ghế phụ lái, đầu óc Lâm Hướng Bắc vẫn còn mơ màng không rõ, ngay cả dây an toàn cũng phải đợi Hạ Tranh nhắc mới nhớ thắt.
Qua gương chiếu hậu, cậu phát hiện xe của ba người Chu Trác đang theo sát Hạ Tranh, lúc này mới hiểu ra lời nói của Hạ Tranh, kinh ngạc hỏi: "Họ ăn cơm cùng chúng ta sao?"
"Đúng vậy."
Lâm Hướng Bắc quay ngoắt đầu sang: "Nhưng em đã hẹn Hạ Lạc rồi."
Giọng cậu lo lắng, Hạ Tranh liếc cậu một cái: "Tôi đã đặt một bàn mới cho họ."
Lâm Hướng Bắc thở phào, nhưng vẫn lầm bầm: "Sao anh không nói với em trước?"
Tâm trạng Hạ Tranh vui vẻ, cố ý úp mở: "Lát nữa em sẽ biết."
Anh vẫn chưa tìm được thời điểm thích hợp để giới thiệu chính thức Lâm Hướng Bắc với bạn bè, chọn tới chọn lui, không bằng hôm nay luôn.
Tất nhiên, Hạ Tranh có tính toán không thể nói ra, nếu Hạ Lạc tự nhận là bạn tốt của Lâm Hướng Bắc, thì đương nhiên cũng phải tận mắt chứng kiến tình cảm của họ, đừng có ngày nào cũng gửi tin nhắn mập mờ cho Lâm Hướng Bắc vô tư nữa.
Lâm Hướng Bắc thoáng cảm thấy tối nay sẽ có chuyện quan trọng, cả người như lên dây cót, không biết là lo lắng hay hào hứng nhiều hơn, đến nỗi tư thế ngồi vốn thoải mái giờ có chỉnh tới chỉnh lui thế nào cũng thấy hơi gượng gạo.
Hạ Tranh nhìn thấy trạng thái hồi hộp của cậu, không khỏi cúi đầu mỉm cười.
Qua tối nay, sau này còn nhiều dịp đi ăn cùng nhau, giờ mới bắt đầu thôi mà.
Bàn đặt nằm ở tầng ba của nhà hàng, Hạ Lạc đã đợi ở cửa chính từ sớm, vừa thấy bóng dáng Lâm Hướng Bắc bèn chạy tới, nhưng vì mấy người lạ xuất hiện phía sau Lâm Hướng Bắc, cậu ta lại dừng lại giữa đường. Vẻ mặt lúng túng vì tự ti của cậu ta rất quen thuộc với Lâm Hướng Bắc.
Thực ra, khi đối diện Hạ Tranh hay đồng nghiệp anh, cậu cũng có cảm giác này.
Cậu không muốn Hạ Lạc rơi vào tình huống khó xử, cười chạy về phía đối phương, vỗ lên vai cậu ta: "Đợi lâu rồi hả?"
Hạ Lạc lắc đầu: "Họ là ai vậy?"
Lâm Hướng Bắc cảm thấy khá áy náy với Hạ Lạc, chỉ đi ăn bữa cơm đã dẫn theo Hạ Tranh đã rất kỳ lạ rồi, giờ còn dẫn cả một nhà tới, càng thấy áy náy hơn, Hạ Lạc nhát như cáy, bình thường nói chuyện cũng không dám to tiếng, giờ tự dưng nhiều người ập đến như vậy, sẽ dọa cậu ta mất.
Cậu giải thích ngắn gọn đầu đuôi sự việc, nghe nói đồng nghiệp của Hạ Tranh không ngồi cùng bàn, Hạ Lạc rõ ràng an tâm hơn nhiều.
Cả nhóm lên tầng ba, nhân viên phục vụ dẫn đường đưa họ đến vị trí đã đặt sẵn.
Hạ Tranh cố ý sắp xếp, bàn của mấy người Chu Trác ngay bên cạnh, chỉ cần quay đầu là có thể trò chuyện.
Hạ Lạc chỉ quen Lâm Hướng Bắc, cứ cố dính sát vào Lâm Hướng Bắc như kẹo cao su, gọi những món đặc trưng theo lời giới thiệu của cậu, còn tận tình dùng nước nóng rửa bát đũa cho Lâm Hướng Bắc.
Lâm Hướng Bắc nói: "Để tôi tự làm."
Hạ Lạc cười với giọng hiền huệ: "Có gì đâu, trước đây tôi còn giặt đồ cho cậu mà."
Câu nói này dường như cố ý nói cho ai đó nghe, Hạ Tranh chỉ cười không nói, vẫy tay gọi nhân viên phục vụ, cố ý hỏi: "Có trà Bích Loa Xuân không?"
Lá trà xanh tươi mơn mởn, nước trà xanh biếc sáng trong, rất thích hợp để giải ngấy sau khi ăn nhiều món mặn nhiều dầu mỡ.
Lâm Hướng Bắc ngạc nhiên: "Không phải anh chưa bao giờ uống trà sao?"
Hạ Tranh tươi cười: "Pha cho em đấy, uống thêm mấy ly, nếm cho kỹ nhé."
Lâm Hướng Bắc mù mờ: "Em cũng không uống trà mà..."
Còn uống ít nữa à, đây đã là mấy ấm rồi? Hạ Tranh liếc mắt nhìn Hạ Lạc*.
(*) Ý bảo Hạ Lạc "trà xanh".
Hạ Lạc rõ ràng hơi sợ anh, nhưng vẫn cứng cổ tiếp tục nói chuyện với Lâm Hướng Bắc, khi món ăn được mang lên, lại nhiệt tình gắp thức ăn cho Lâm Hướng Bắc.
Bàn của Chu Trác trò chuyện sôi nổi, Thái Bác Minh quay người lại nói: "Món chim bồ câu hầm sữa ở đây không tệ, giá cả cũng hợp lý, lần sau văn phòng tụ tập có thể đến đây."
Trên xe đến, Chu Trác đã chỉ rõ cho Thái Bác Minh rằng Lâm Hướng Bắc chính là nhân viên đỗ xe họ gặp ở khách sạn Kim Sa.
Anh ta đã sốc một hồi lâu, cũng giống như Chu Trác, quyết định mất trí nhớ, coi hôm nay là lần đầu gặp Lâm Hướng Bắc -- vì tôn trọng Hạ Tranh, trong việc bảo vệ lòng tự trọng của người yêu anh, mọi người đều rất chu đáo.
Thái Bác Minh rất nhiệt tình bắt chuyện nhưng chẳng mấy chốc đã phát hiện ra điều kỳ lạ ở bàn bên cạnh: Hạ Tranh thong thả ngồi ăn uống, không nói lời nào, trong khi người bạn yếu đuối kia của Lâm Hướng Bắc lại liên tục gắp thức ăn vào đĩa cậu.
Anh ta cảm thấy bầu không khí hơi kỳ quặc, rụt cổ quay đầu lại.
Mọi người đã chuẩn bị sẵn cách nâng ly chúc mừng, chỉ đợi Hạ Tranh lên tiếng, xác nhận mối quan hệ yêu đương giữa hai người.
Lâm Hướng Bắc không hề hay biết điều này, bóc một con tôm hùm nướng than cho Hạ Tranh: "Món này ngon lắm."
Hạ Tranh ăn con tôm thơm ngọt đậm vị trong tay cậu, cảm thấy đã đến lúc, mỉm cười nói: "Thật ra hôm nay mời Chu Trác họ đến, là có một chuyện..."
Lời còn chưa nói hết, Thái Bác Minh phía sau đột nhiên luống cuống kéo ghế đứng dậy, động tác quá rõ ràng khiến những người xung quanh đều ngoái nhìn.
Gương mặt vừa nãy còn cười cười của anh ta giờ trở nên rất khó coi, nghiêng người nói với Hạ Tranh: "Đừng ăn nữa, xem điện thoại đi."
Điện thoại của Hạ Tranh đã được bật chế độ im lặng, đặt ở một bên, mở ra thấy có vài tin nhắn chưa đọc.
Lâm Hướng Bắc bỗng bị một cảm giác căng thẳng bất ngờ đè nặng, thấy lông mày Hạ Tranh nhíu chặt lại, ngẩng đầu nhìn cậu một cái.
Mà Chu Trác, Trương Tiểu Mẫn, Thái Bác Minh cũng bày ra vẻ mặt khó hiểu, đồng loạt nhìn về phía Lâm Hướng Bắc đang đeo găng tay dùng một lần dính dầu mỡ gặm tôm hấp ngon lành.
Bỗng trở thành tâm điểm, cậu lập tức ngồi thẳng người như con tôm bị rút chỉ, lo lắng hỏi: "Sao thế?"
Ba người còn lại chuyển ánh mắt sang Hạ Tranh, như đang hỏi ý.
Hạ Tranh vẫn nhíu mày, giọng giữ bình tĩnh: "Văn phòng có chút việc gấp, chúng tôi phải đi trước, hai người cứ từ từ ăn."
Anh gật đầu với đồng nghiệp, mọi người hiểu ý bước nhanh ra cửa.
Lâm Hướng Bắc tháo găng tay, lo lắng đứng dậy hỏi: "Là việc nghiêm trọng lắm à?"
Hạ Tranh nở một nụ cười trấn an Lâm Hướng Bắc: "Không nghiêm trọng lắm, trước đây cũng từng có, nhưng vì xảy ra gấp nên phải đi một chuyến."
Lâm Hướng Bắc gật đầu: "Vậy anh mau đi đi."
Hạ Tranh đi thanh toán hóa đơn, quay lại cúi người hôn lên trán Lâm Hướng Bắc, tiện thể liếc mắt nhìn Hạ Lạc đầy ẩn ý.
Đây là lần đầu tiên anh thể hiện cử chỉ thân mật như vậy ở nơi công cộng, Lâm Hướng Bắc sững người, má và tai lập tức đỏ bừng.
"Tôi có thể không đến đón em được, về sớm nhé, đến nhà thì nói với tôi một tiếng."
"Yên tâm đi, em sẽ tự về." Lâm Hướng Bắc hiếm khi thấy Hạ Tranh để lộ cảm xúc rõ ràng như thế, đoán đây chắc phải là việc rất khó giải quyết, không khỏi lo lắng dặn thêm một câu: "Lái xe cẩn thận."
Hạ Tranh quay lại đầu gật với cậu, rồi biến mất ở góc quẹo.
Đũa của Hạ Lạc rơi xuống khỏi bàn, va vào đĩa sứ phát ra tiếng leng keng, lúc này Lâm Hướng Bắc mới thu lại ánh mắt, nhìn Hạ Lạc, thấy đối phương đang cụp mắt ủ rũ, cắn môi hỏi: "Anh đang hẹn hò với Hạ Tranh à?"
Lâm Hướng Bắc không định giấu đối phương, hơn nữa vừa rồi Hạ Tranh còn hôn cậu, phủ nhận thì quá gượng ép, nhưng nói là đang hẹn hò cũng không hoàn toàn chính xác, sau hồi lâu, cậu mới úp mở đáp: "Coi như vậy đi."
Ghế bên cạnh trống trải, cậu không khỏi nhìn ra ngoài cửa sổ, tầm nhìn bị chặn lại, chỉ thấy một bầu trời xám xịt.
Có lẽ sắp mưa rồi, thật là phiền phức.