Chương 30

person Tác giả: Tam Đạo schedule Cập nhật: 05/03/2026 11:42 visibility 1 lượt đọc

Ngày 27 tháng 4 là ngày Chung Trạch Nhuệ và Trần Thu Bình tổ chức tiệc cưới.

Chung Trạch Nhuệ khao khát lập gia đình, cực kỳ coi trọng cuộc hôn nhân này, mọi quy trình đều làm theo kiểu truyền thống nhất. Sáng sớm khi trời còn chưa sáng, anh ta đã lái chiếc xe gắn hoa đỏ rực cùng đội rước dâu đến nhà nhà gái đón cô dâu, đưa người về căn nhà thuê trước, đến trưa mới cùng nhau tới nhà hàng mở tiệc.

Hiện tại Chung Trạch Nhuệ là người được ông chủ Vương trọng dụng, quan hệ rộng, tuy không có họ hàng thân thích nhưng người đến dự vẫn khá đông, sắp xếp đủ mười hai bàn.

Lâm Hướng Bắc và Hạ Tranh còn nhỏ, vẫn đang đi học, được tính là nửa người lớn, chỉ có thể ngồi ở bàn cạnh bàn chính.

Chung Trạch Nhuệ mặc vest, ngực cài hoa đỏ, tóc vuốt keo chải ngược ra sau, vẻ mặt rạng rỡ. Trần Thu Bình diện bộ sườn xám màu đỏ để mời rượu, tóc mái uốn lọn rủ xuống hai bên má, trang điểm nhẹ và thoa phấn hồng, người đẹp hơn hoa, khắp nơi đều đỏ rực vui tươi, tiếng cười rộn ràng liên tục vang lên như sóng.

Bàn ăn trải khăn lụa đỏ, ánh đỏ phản chiếu lên hai má Lâm Hướng Bắc, đây là lần đầu tiên cậu tham dự tiệc cưới, mọi thứ đều mới lạ khiến cậu nhìn mãi không chán, ước gì sau gáy mọc thêm hai con mắt nữa.

Chung Trạch Nhuệ và Trần Thu Bình mời rượu đến bàn họ, cậu kéo Hạ Tranh đứng dậy, lớn tiếng nói những lời chúc sáo rỗng nhưng vui tai đã chuẩn bị sẵn: "Chúng em chúc anh Trạch Nhuệ và chị Thu Bình trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử!"

Lâm Hướng Bắc huých Hạ Tranh, cả hai uống cạn nửa ly nước cam.

Chung Trạch Nhuệ không để ý chuyện Lâm Hướng Bắc kéo theo Hạ Tranh, vui vẻ vỗ vai cậu nói: "Vài năm nữa anh và chị dâu cậu đợi uống rượu mừng của cậu đấy."

Lâm Hướng Bắc cười ngây ngô không dám đáp lời, đợi Chung Trạch Nhuệ và Trần Thu Bình sang bàn khác mới ghé tai nửa trách nửa đùa với Hạ Tranh: "Tại anh hết, làm em không lấy được vợ."

Theo lẽ thường, đàn ông đều phải cưới vợ, Lâm Hướng Bắc cũng từng nói những lời tương tự.

Hạ Tranh nhìn cậu đang ngưỡng mộ đôi vợ chồng mới cưới được mọi người chúc phúc, trong lòng khẽ gióng lên một hồi chuông cảnh báo, như sợ cậu đổi ý giữa chừng, lặng lẽ nắm tay cậu dưới bàn.

Lâm Hướng Bắc đang đắm chìm trong không khí vui vẻ, không để ý đến suy nghĩ phức tạp mờ mịt của Hạ Tranh, thấy một người quen cũ, cậu rút tay ra, liến thoắng nói: "Em đi chào hỏi người ta một chút, anh đợi em ở đây nhé."

Vừa dứt lời đã đứng dậy ngay, lòng bàn tay Hạ Tranh trống rỗng, ánh mắt theo sát Lâm Hướng Bắc.

Ở đây anh hoàn toàn không quen ai, giống như đã quay trở lại ngày sinh nhật thứ mười tám của Lâm Hướng Bắc, chỉ cần Lâm Hướng Bắc không ở bên cạnh, anh sẽ lập tức trở thành một người ngoài.

Từ khoảng cách không xa không gần, anh nhìn chằm chằm Lâm Hướng Bắc đang thoải mái choàng vai bá cổ với người ta giống như với anh, dù trong lòng trăm ngàn lần không muốn, song vẫn vì hoàn cảnh không thích hợp mà kìm nén lại.

Khi rời khỏi Lệ Hà, sẽ không còn những người này phân tán sự chú ý của Lâm Hướng Bắc nữa, chỉ nhìn anh, chỉ theo anh, chân trời góc bể, họ sẽ là hai con chim không quay đầu.

Lâm Hướng Bắc mặt mày rạng rỡ, tu một ngụm coca đá lạnh, thoải mái rùng mình, đang định nói chuyện với Hạ Tranh thì cửa đón khách bỗng vang đến tiếng ồn ào xôn xao, cậu nhìn theo, hóa ra ông chủ Vương cũng rất nể mặt đến chúc mừng đám cưới của Chung Trạch Nhuệ.

Ông chủ Vương vừa đến, ánh hào quang của chú rể Chung Trạch Nhuệ bị cướp mất, mọi người xôn xao vây quanh dẫn ông ta đến bàn chính.

"Đừng cuống quýt nữa, tôi còn việc, sẽ đi sớm thôi." Ông chủ Vương hào sảng khoát tay: "Nhưng Tiểu Chung là anh em tốt của tôi, ngày vui của cậu ấy tôi phải đến, chén này kính hai vợ chồng."

Lâm Hướng Bắc ngồi lại gần, ghé vào tai giới thiệu cho Hạ Tranh.

Hai người thì thầm to nhỏ, không biết sao lại thu hút sự chú ý của ông chủ Vương đang tiệc tùng bên kia.

Khi ông chủ Vương cười lên, cả khuôn mặt vuông vức giống như khối Tetris, cái mũi thịt không rõ hình dạng xệ xuống đôi môi dày, trông có vẻ thật thà, nhưng đôi mắt nhỏ lại rất tinh ranh đảo qua họ vài lần.

Lâm Hướng Bắc chợt thấy hơi bồn chồn không rõ lý do, đó là một loại nhạy cảm bẩm sinh của người yếu thế chưa hình thành khả năng tự vệ, nhưng có lẽ chỉ vì cậu quá lo chuyện làm trung gian cho Chung Trạch Nhuệ bị lộ trước mặt Hạ Tranh nên mới thần hồn nát thần tính thôi, bởi vì từ đầu đến cuối, ông chủ Vương chỉ gặp qua một lần này cũng không hề có ý định nói chuyện với cậu.

Bốn giờ chiều, bữa tiệc đông vui đã đến lúc kết thúc.

Dưới sự giám sát của Hạ Tranh, Lâm Hướng Bắc không uống một giọt rượu nào, đầu óc hoàn toàn tỉnh táo, nhưng trong ngực lại cứ như bị một chất liệu không rõ tên chặn lại.

Cậu và Hạ Tranh đi xe buýt về, ngồi ở hàng ghế cuối cùng.

Điều hòa trong xe bật rất thấp, trộn lẫn với mùi lạ, Lâm Hướng Bắc dường như hơi say xe, lông mày nhíu lại, môi mím chặt, tựa vào Hạ Tranh lẩm bẩm nói mình "khó chịu".

Chỉ còn vài trạm đến nơi, thấy vẻ mặt cậu thực sự không tốt, Hạ Tranh đành dẫn cậu xuống xe, chậm rãi đi bộ về.

Tối hôm đó Lâm Hướng Bắc vốn có thể chất khỏe mạnh lại lên cơn sốt nhẹ, trước đây khi bị bệnh cậu thường cố gồng mình chịu đựng, nhưng giờ đây đã có Hạ Tranh tất bật lau mồ hôi, đút thuốc cho.

Dường như một khi có chỗ dựa, con người ta sẽ trở nên yếu đuối hơn, sợ rằng hạnh phúc tốt đẹp này chỉ là bong bóng trong mơ.

Lâm Hướng Bắc gối đầu trong lòng Hạ Tranh mơ màng ngủ thiếp đi, trong lòng nghĩ: Trên đời này có biết bao nhiêu người, Hạ Tranh là tốt nhất.

Vì Hạ Tranh tốt nhất, cậu cũng đang cố gắng học cách trở thành một người tốt hơn.

Một trận mưa rào đột ngột xua bớt cái nóng nực.

Sau khi tan học, quầy hàng của Lâm Hướng Bắc vẫn bày bán ở công viên, còn khoảng một tháng nữa là đến kỳ thi đại học, cậu nghĩ tới nghĩ lui, hẹn với Chung Trạch Nhuệ qua giữa tháng năm sẽ không giúp chuyển thuốc lá nữa.

Chung Trạch Nhuệ ừ thì vẫn ừ, nhưng không trả lời một cách chắc chắn.

Đây là lần thứ mười chín Lâm Hướng Bắc nhận được thuốc lá, cậu theo thói quen mở túi nilon ra xem, là hai cây Hồng Song Hỷ, sau khi từ biệt Trần Thu Bình, cậu tiện tay nhét vào bụi cây.

Gần chín giờ tối, khách hàng đến tìm cậu lấy hàng, cậu thò tay vào, xong rồi, không thấy thuốc đâu.

Trong khoảng thời gian đó, Lâm Hướng Bắc đã vào nhà vệ sinh công cộng một lần, có phải có người đã lợi dụng lúc cậu vắng mặt để đánh cắp không?

Lâm Hướng Bắc bật đèn pin, nằm xuống đất tìm kiếm, trong bụi cây ngoài cành lá và rác rưởi ra thì không có gì khác.

Nỗi lo lắng trong lòng cậu hiện rõ trên mặt, ngẩng đầu lên tự nhận mình xui xẻo: "Thuốc mất rồi, để tôi đền cho anh."

Người đàn ông còn kích động hơn cậu, đột nhiên quỳ xuống định chui vào bụi cây, Lâm Hướng Bắc giật mình, kẻ này nghiện thuốc lá nặng đến vậy sao?

Cậu xót ruột móc tiền từ cái túi trên hông: "Đây có hai trăm năm mươi, chắc là đủ."

Bàn tay đưa ra bị người đàn ông thở hổn hển gạt phăng đi, Lâm Hướng Bắc cũng cáu lên: "Tôi đã nói sẽ đền cho anh rồi."

"Đền, mày đền nổi không?" Người đàn ông làm như trời sập, hai mắt đỏ ngầu: "Nếu không tìm lại được, tao với mày đều sẽ tiêu đời!"

Lâm Hướng Bắc đầy khó hiểu, thấy người đàn ông loạng choạng đứng dậy, chặn lại: "Anh nói rõ xem nào."

Người đàn ông tránh khỏi cậu, sốt ruột lục lọi xung quanh: "Đừng giả vờ nữa, ở đây làm gì có công an."

Tim Lâm Hướng Bắc đập thình thịch mấy cái, giọng cũng khàn đi: "Chẳng phải chỉ là hai cây thuốc thôi sao..."

Lúc này, người đàn ông mới quay đầu lại: "Mày thật sự là ngu thật hay giả vờ ngu thế, ngay cả mình đang bán gì cũng không biết à?"

Anh ta cảnh giác nhìn quanh, rồi làm một động tác hít sâu như hút thuốc.

Bấy giờ Lâm Hướng Bắc mới nhận ra tròng mắt của người đàn ông trắng đục, gò má cao nhô lên như hai hòn đá gắn cứng trên mặt, cười lên biểu cảm trông rất quái dị, hơi thở gần như phấn khích: "Thứ đó có thêm đồ ngon, mạnh lắm, thuốc vui, thuốc vui, hút vào sướng như tiên."

Người đàn ông bất ngờ nổi khung: "Mày mau tìm đồ ra đây cho tao, đệt mẹ, làm mất rồi, mày làm mất rồi..."

Lượng thông tin phải tiếp nhận quá lớn, Lâm Hướng Bắc đứng sững tại chỗ như bị sét đánh, đêm hè nóng bức, lưng toát ra một lớp mồ hôi lạnh như những con sâu đang nhúc nhích bò từ gáy xuống tận xương cụt, quần áo ướt đẫm.

Đột nhiên bị người đàn ông đấm cho một cú, cơn đau chậm rãi lan từ má ra cả khuôn mặt, cậu lảo đảo đứng vững lại, ngay lập tức giận dữ túm lấy cổ áo người đàn ông, quát lớn: "Anh nói điêu!"

Người đàn ông thấp bé, chân sắp rời khỏi mặt đất, nhảy nhót như châu chấu trong tay Lâm Hướng Bắc.

Lâm Hướng Bắc ném anh ta xuống đất, lùi lại hai bước nhìn trạng thái tinh thần khác thường của người đàn ông, chỉ cảm thấy đỉnh đầu đang rung chuyển, rung đến mức hồn bay phách lạc, xương thịt rã rời.

Rõ ràng Chung Trạch Nhuệ nói đó là thuốc lá, cậu cũng đã mở túi ra xem, không thể nào, không thể nào!

Lâm Hướng Bắc thậm chí không quan tâm đến quầy hàng nữa, chạy vội đến xe điện, lại phát hiện tay mình run lập cập, thử mấy lần mới tra được chìa khóa vào ổ, vừa khởi động, vặn ga hết cỡ, lao thẳng đến Tân Thế Giới, nín thở chạy từ cửa sau lên đến tầng bốn.

Trong lòng hỗn loạn, tay chân lạnh ngắt vì nỗi sợ hãi và căng thẳng tột độ.

Cậu có rất nhiều điều muốn hỏi Chung Trạch Nhuệ, cậu không thể tin Chung Trạch Nhuệ luôn giúp đỡ cậu lại hại cậu.

"Hướng Bắc, sao mày lại đến đây? Đừng vào vội..."

Lâm Hướng Bắc đẩy mạnh cửa văn phòng Chung Trạch Nhuệ, những lời muốn nói chất đầy trong bụng dồn ứ lên họng, khi nhìn thấy ông chủ Vương trên ghế sofa, lại không thốt ra nổi một chữ nào.

Cậu đứng thẳng đờ, đầu óc như khu công trường vừa khởi động hết máy móc, ầm ầm vang dội.

Về đêm kinh hoàng này, tất cả ký ức của Lâm Hướng Bắc đều chỉ còn là những mảnh vụn.

Ông chủ Vương cười híp mắt nói đã biết chuyện cậu làm mất thuốc, bảo cậu đừng hoảng, chỉ cần sau này làm tốt, sẽ không trách tội cậu.

"Hôm đó Tiểu Chung mở tiệc, người đi cùng cậu là bạn học đúng không? Thân phận học sinh tốt lắm, tôi đang lo thiếu người đây, cậu giới thiệu cho tôi vài người, phải đáng tin, càng đông càng tốt."

Cánh cửa sau lưng Lâm Hướng Bắc từ từ đóng lại, cậu mờ mịt nhìn ông chủ Vương đang hút xì gà, rồi nhìn sang Chung Trạch Nhuệ.

Chung Trạch Nhuệ lao tới nắm chặt tay cậu, biểu cảm trên mặt quá phức tạp, trong đó có một phần ý tứ là: không thể đắc tội ông chủ Vương - một con rắn độc nham hiểm đã muốn xử lý vài tên lâu la không quyền không thế là việc dễ như trở bàn tay, khi đó mới thật sự là tai họa ngập đầu.

Vẻ mặt Lâm Hướng Bắc cứng đờ, nghe thấy giọng mình như đá đập vào đá, đơn điệu mà nặng nề: "Có tiền thì tất nhiên phải tự mình kiếm, sao phải chia cho người khác, ông chủ Vương, tôi muốn theo ông kiếm bộn tiền!"

Ông chủ Vương "ồ" lên một tiếng, ngậm xì gà trong miệng, hai tay vỗ vào nhau, bốp bốp bốp ba cái: "Người trẻ có chí hướng, tốt, tốt lắm!"

Rồi lại chỉ vào Chung Trạch Nhuệ: "Tiểu Chung, chỗ này cậu không bằng Tiểu Lâm rồi, lúc đầu vừa thấy Tiểu Lâm tôi đã nghĩ, đúng rồi, đám anh em chúng ta bị công an dòm ngó kỹ quá, học sinh thì dễ xử hơn, mặc đồng phục vào, trong mắt người lớn đều là những đứa trẻ ngoan. Cậu xem, cậu xem, Tiểu Lâm đẹp trai sáng sủa thế này, tôi không nhìn lầm mà, sớm đã bảo cậu dẫn cậu nhóc đến cho tôi, đợi đến hôm nay mới gặp mặt, sao lại xa cách thế."

Ông chủ Vương nói thêm mấy câu khen ngợi Lâm Hướng Bắc, rồi nghênh ngang bước đi.

Văn phòng chỉ còn lại Chung Trạch Nhuệ mặt xám như đất và Lâm Hướng Bắc không nói một lời.

Chung Trạch Nhuệ nắm lấy vai Lâm Hướng Bắc: "Tiểu Bắc, là anh có lỗi với cậu, ông chủ Vương ép anh làm việc này, nếu anh không làm, bọn chúng sẽ tiêm cho Thu Bình..."

Anh ta gần như quỳ xuống trước Lâm Hướng Bắc: "Cậu biết chị dâu cậu có em bé trong bụng, dính vào thứ này là chuyện cả đời, anh không thể để hai mẹ con theo anh chịu khổ được!"

Thái độ lo lắng kỳ lạ và câu trả lời mập mờ trước đây của Chung Trạch Nhuệ đã có lời giải thích.

Lâm Hướng Bắc đã tin tưởng anh ta đến thế.

Tất nhiên rồi, con người ai cũng phải xếp thứ tự cho các mối quan hệ xã hội, tầm quan trọng của Lâm Hướng Bắc, một đứa em không họ hàng thân thích này, làm sao sánh được với vợ con?

Chung Trạch Nhuệ đặt Trần Thu Bình lên đầu, giống như Lâm Hướng Bắc đặt Hạ Tranh ở hạng nhất.

Gió điều hòa lạnh phả vào mặt Lâm Hướng Bắc, cậu thấy lạnh, rất lạnh, những giọt mồ hôi tròn trịa chảy dọc theo trán.

Ông chủ Vương đã gặp Hạ Tranh.

Ông chủ Vương đã gặp Hạ Tranh!

Vì nỗi hoảng sợ không thể kìm nén, khí lạnh toát ra từ khắp các kẽ xương trên người cậu.

"Nếu hôm đó cậu không đến tìm anh, ông chủ Vương không thấy cậu, ông ta sẽ không nảy ra ý đồ đó." Chung Trạch Nhuệ vuốt mặt: "Anh vốn định bán hết lô hàng này, cậu không biết gì, đến lúc đó nếu công an điều tra, cậu cũng chỉ là bị anh lừa thôi."

Lâm Hướng Bắc cụp mắt xuống, lông mi dài dày gần như che khuất cả tròng mắt, cậu quay người bỏ đi.

Chung Trạch Nhuệ nắm vai cậu: "Tiểu Bắc..."

Lâm Hướng Bắc như bị điện giật, bất ngờ lao tới, một tay đẩy mạnh Chung Trạch Nhuệ vào mép bàn làm việc, gương mặt méo mó, răng run lập cập, quát lớn: "Anh sẽ hại chết Hạ Tranh!"

Lặp lại, to hơn, dữ dội hơn: "Anh sẽ hại chết Hạ Tranh!"

Đuôi mắt cậu đỏ hoe, không có nước mắt, nét mặt là sự trộn lẫn giữa đau đớn và phẫn nộ, lẩm bẩm: "Tôi cũng sẽ hại chết Hạ Tranh..."

Tiếng nói của bà nội Hạ vẫn còn văng vẳng ở đó, lời nói ứng nghiệm: "Cháu cũng bị nó lừa rồi, kết bạn với thằng nhóc lưu manh này, sớm muộn gì cũng sẽ hại chết cháu đấy!"

Đó là thứ sẽ hủy hoại cả đời người, dù Lâm Hướng Bắc có biết hay không, cậu cũng đã sa vào vũng lầy này, không cách nào thoát thân được nữa -- ông chủ Vương sẽ không tha cho cậu.

Nếu cậu chưa từng nảy sinh ý định bán thuốc lá lẻ.

Nếu ông chủ Vương chưa từng gặp cậu.

Nếu Hạ Tranh không đi theo cậu đến đám cưới của Chung Trạch Nhuệ.

Nếu cậu không quen biết Hạ Tranh.

Nếu cậu gặp Hạ Tranh sớm hơn... Trong tuyệt vọng, con người ta luôn thích đưa ra đủ loại giả định, nhưng tiếc thay, cuộc đời nào cho ai cơ hội làm lại.

Vì đã nhận sự che chở của Chung Trạch Nhuệ, cậu vẫn sẽ giúp anh ta việc này, cho nên dù có bất cứ biến đổi về lượng nào xảy ra giữa chừng, cuối cùng, mọi thứ đều sẽ không đổi thay.

Lâm Hướng Bắc đã hiểu được sức mạnh to lớn của phản ứng dây chuyền, cậu muốn sửa sai, nhưng đã không còn kịp nữa.

Đây là ngõ cụt, chẳng có lấy một tia hy vọng xoay chuyển.

--

Lời tác giả:

Bản thân tác giả kiên quyết phản đối mọi hành vi phạm pháp, nhân vật chính là vì kết bạn không cẩn thận, không phải cố ý muốn làm việc xấu như vậy, cuối cùng đã chịu trừng phạt và hối cải sửa sai.