Lâm Hướng Bắc thực sự không muốn nói chuyện với Hạ Tranh giờ đây đã trở nên hơi xấu xa.
Bởi vì từ khi đi dạo về nhà đến khi tắm xong, Hạ Tranh cứ như cái máy hát bị vấp đĩa, thỉnh thoảng lại lặp đi lặp lại đoạn tin nhắn cậu đã gửi cho anh Vương, còn chuyển tiếp cả đoạn video cậu quay lén vào điện thoại mình, dí sát vào mặt cậu tua đi tua lại, nhất quyết đòi cậu phải giải thích cho ra lẽ.
Tóc Lâm Hướng Bắc vẫn chưa khô hẳn, ướt sũng dính trên đầu, lắc một cái, vài giọt nước bắn vào người Hạ Tranh đang kề sát. Màn hình điện thoại dừng lại ở cảnh Hạ Tranh đi đến khách sạn Kim Sa, Lâm Hướng Bắc chỉ mới liếc qua thôi đã có cảm giác như bị l*t tr*n trước đám đông, má đỏ ửng lên vì ngượng, thấy Hạ Tranh lại nhấn phát, cậu không chịu nổi nữa trừng mắt: "Anh vừa phải thôi!"
Hạ Tranh cố chấp đến đáng ghét: "Em không nói cho anh tại sao quay lén, anh sẽ tua tiếp, đến khi em chịu nói thì thôi."
Lâm Hướng Bắc bực bội mím chặt môi, chộp lấy máy sấy bên cạnh quay lưng lại với Hạ Tranh để sấy tóc.
Hạ Tranh lấy chiếc máy sấy đang kêu ù ù khỏi tay cậu, tay còn lại luồn vào mái tóc ẩm ướt của cậu, dùng nhiệt độ vừa phải sấy khô từ chân tóc lên.
Nước dần bốc hơi, tóc Lâm Hướng Bắc trở nên bông xù và mềm mại, thoang thoảng chút hương thơm rất nhẹ tỏa ra từ dầu gội.
Máy sấy vẫn đang kêu ù ù, tạm thời át đi mọi âm thanh khác.
Lâm Hướng Bắc có thể cảm nhận được bàn tay mạnh mẽ mà dịu dàng đang luồn qua kẽ tóc mình, lại liếc nhìn đoạn video đã ngừng phát trên bàn, mượn tiếng ồn lẩm bẩm thật nhanh: "Vì rất sợ..."
Hạ Tranh tắt máy, thế giới thoáng chốc tĩnh lặng: "Gì cơ?"
Lâm Hướng Bắc lập tức xẹp xuống, vò vò mái tóc đã khô, nói: "Không nghe rõ thì thôi."
Làm sao mà thôi được?
Hạ Tranh nắm vai cậu xoay người lại, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đầy lúng túng của Lâm Hướng Bắc: "Nhìn anh nói đi."
Lâm Hướng Bắc chạm phải ánh mắt của Hạ Tranh thì càng thêm khó xử, nhưng nếu hôm nay đã thẳng thắn nói hết mọi chuyện ra rồi, thì thà cứ nói hết cho xong. Cậu lấy hết can đảm nói: "Sợ anh ở bên người khác, sợ em không học giỏi không thi đỗ được, không thể giúp được anh, còn sợ anh biết rồi sẽ giận..."
Hai lý do đầu Hạ Tranh còn có thể hiểu, nhưng cái cuối thì đúng là Lâm Hướng Bắc lo bò trắng răng.
Hạ Tranh khẽ nhếch môi cười, hỏi lại: "Tại sao anh phải giận?"
Lâm Hướng Bắc cắn môi: "Ai bị quay lén cũng đều không vui mà."
Nhìn biểu hiện của Hạ Tranh, không giống như đang tức giận, ngược lại còn có vẻ thích thú. Thật ra, khi Hạ Tranh phát hiện đoạn video này trong điện thoại của Lâm Hướng Bắc, anh thực sự cảm thấy vui như vớ được miếng bánh từ trên trời rơi xuống, anh luôn nghĩ Lâm Hướng Bắc không quan tâm đến chuyện của anh, hóa ra cậu đã lén lút để ý đến mức không thể kiềm chế được.
Hạ Tranh nhẹ nhàng áp trán mình vào trán Lâm Hướng Bắc, cố ý nghiêm mặt nói: "Em nghĩ anh nên làm gì đây?"
Lâm Hướng Bắc không ngờ Hạ Tranh lại thực sự muốn hỏi tội mình, ngơ ngác: "Hay là đừng truy cứu nữa..."
Hạ Tranh ra vẻ thật sự suy nghĩ một lúc rồi mới gật đầu đưa ra quyết định: "Vậy em phải hứa với anh, sau này muốn biết chuyện gì thì phải hỏi thẳng anh, đừng giấu giếm tự mình chịu đựng."
Anh nhìn Lâm Hướng Bắc đầy trân trọng: "Nói cho anh biết mọi niềm vui của em, nỗi sợ của em. Trước mặt anh, muốn cười thì cười, muốn khóc thì khóc, muốn giận thì giận. Cuộc đời vô thường, chúng ta đừng lãng phí thời gian đoán ý nhau nữa. Tương tự, anh cũng sẽ nói cho em biết suy nghĩ của anh, ví dụ như chuyện quay lén này, anh hoàn toàn không để tâm, cũng không giận, ngược lại, anh rất mừng khi nhìn thấy video, cảm ơn em, dù có sợ hãi đến thế, vẫn không từ bỏ anh."
Cả một chuỗi lời nói từ tận đáy lòng khiến Lâm Hướng Bắc mặt đỏ tim đập, một lúc lâu sau, cậu mới chớp mắt, thốt ra một câu: "Sao tự dưng anh nói chuyện sến thế nhỉ?"
Bị vạch trần như vậy, mặt Hạ Tranh hiếm hoi hơi nóng lên. Nhưng họ đã lỡ mất mười năm, trong khoảng thời gian đó có biết bao nhiêu hiểu lầm, khó khăn lắm mới hóa giải được mọi hiềm khích, anh không muốn nói dối thêm nữa.
Lâm Hướng Bắc rõ ràng cũng cùng chung suy nghĩ với Hạ Tranh, áp sát hôn lên má Hạ Tranh một cái, giọng trầm trầm gần như thề nguyện: "Em hứa, từ nay về sau Lâm Hướng Bắc nghĩ gì trong lòng đều sẽ nói cho Hạ Tranh biết."
Để chứng minh lời nói là sự thật, cậu lại hôn Hạ Tranh liên tục mấy cái, lần nào cũng nói đầy nghiêm trang: "Em hứa, em hứa, em hứa!"
Rồi giơ một ngón tay chọc vào màn hình điện thoại, háo hức hỏi: "Vậy em xóa video được chưa?"
Hạ Tranh nhanh tay nhanh mắt tắt giao diện, đứng dậy: "Không còn sớm nữa, anh nghĩ đi ngủ quan trọng hơn."
Xoay người một cái đã vào phòng ngủ chính, Lâm Hướng Bắc vội vàng theo sau, dù cậu có năn nỉ thế nào thì Hạ Tranh vẫn nhất quyết giữ lại video làm kỷ niệm, đành phải bỏ cuộc. Cậu ngã xuống chiếc giường ấm áp mềm mại, nhìn chằm chằm vào trần nhà trắng tinh, vung tay mấy cái trên không trung.
Hạ Tranh nắm lấy tay cậu, nằm xuống đối diện. Chỉ là im lặng nhìn nhau, nhưng cả hai đều không kìm được mà mỉm cười.
Chuyện qua rồi cứ để nó qua đi, lời này đã nói bao nhiêu lần rồi, giờ đây lại mang ý nghĩa mới.
Sức người rất nhỏ bé, không thể khiến cảnh xưa đã thay đổi hồi phục như lúc ban đầu, sức người rất vĩ đại, có thể làm trái tim khô héo lại đập lên rộn ràng nhờ có tình yêu nuôi dưỡng -- lần này, tình yêu thực sự đã nằm trong lòng bàn tay Lâm Hướng Bắc.
Xin hãy nắm chặt lấy.
Đầu tháng năm, tạm biệt mùa xuân, xin chào mùa hạ.
Hạ Tranh đã vượt qua cuộc điều tra của Viện Tư pháp mà không có gì đáng lo ngại, công việc có thể quay lại đúng quỹ đạo, nhưng anh có kế hoạch mới, quyết định bước chậm lại, cho mình một kỳ nghỉ dài.
Văn phòng luật Quân Bình vẫn như cũ.
Hạ Tranh vừa bàn thời gian nghỉ phép với đối tác xong xuôi, khi ra khỏi phòng họp, anh thấy mấy người Trương Tiểu Mẫn đang túm tụm lại thì thầm.
"Anh trai của Khương Tầm đến rồi, đang ở trên lầu trong văn phòng của luật sư Cam đấy."
Đang nói, hai bóng người bỗng xuất hiện từ góc hành lang.
Khương Tầm thân mật khoác tay của một chàng trai vai rộng chân dài xuất hiện trước mặt mọi người, giọng trong veo: "Em đã nói vài ngày nữa sẽ về nhà rồi, anh cứ nhất quyết phải đến đón em."
Giọng chàng trai trầm thấp, nhưng có thể nói là đầy cưng chiều: "Mẹ ở nhà rất nhớ em, nếu anh không đến, không biết em kéo dài đến năm nào."
Họ vừa chào hỏi các đồng nghiệp khác xong, bây giờ mới trông thấy Hạ Tranh.
Hạ Tranh gật đầu chào chàng trai kia, hai người từng gặp nhau vài lần ở Tân Bắc vì công việc, nhưng không hề thân thiết.
Khương Tầm miệng thì cằn nhằn anh trai đến bắt mình, nhưng lại rất vui vẻ hớn hở, vừa thu dọn đồ đạc vừa nói liến thoắng. Muốn đưa anh trai đi chợ đêm, rồi cùng nhau chơi vài ngày mới về nhà.
"Thời gian qua Khương Tầm đã làm phiền mọi người, cảm ơn mọi người đã thông cảm."
"Anh à!" Khương Tầm bị nói xấu trước mặt mọi người, tức đến mũi méo xệch: "Anh đừng nói linh tinh, em làm phiền mọi người lúc nào chứ? Chị Tiểu Mẫn làm chứng cho em đi."
Trương Tiểu Mẫn cười nói: "Không có đâu, Tiểu Khương rất đáng yêu."
Chàng trai bất đắc dĩ lắc đầu cười, giúp cậu ta thu dọn tài liệu và chào tạm biệt mọi người.
Hai anh em vừa rời đi chưa lâu, tin đồn đã lập tức được lan truyền.
"Khương Tầm và anh trai cậu ấy thân thiết thật, lớn như vậy rồi, gặp anh trai vẫn còn ôm ấp tíu tít."
"Nghe nói ở viện kiểm sát Tân Bắc, anh trai Khương Tầm chưa đến ba mươi tuổi đã là kiểm sát viên cao cấp rồi."
"Cao thật đấy, lúc nãy bước vào, còn tưởng là người mẫu nào chứ."
Thái Bác Minh ra vẻ bí ẩn như phát hiện ra một lục địa mới, nói: "Các cô có cảm giác không, anh trai của Khương Tầm và Hạ Tranh có hơi giống nhau, không phải giống về ngoại hình, mà là một cảm giác..."
"Tôi đã định nói từ nãy rồi!" Trương Tiểu Mẫn giơ tay đập tay với Thái Bác Minh, đồng tình: "Hóa ra không chỉ mình tôi nghĩ vậy, thì ra Khương Tầm bị hội chứng mê anh trai!"
Bên này đang bản tán sôi nổi, thấy Hạ Tranh đi ra từ văn phòng bèn ném cho anh mấy ánh nhìn ẩn ý.
Hạ Tranh không hiểu chuyện gì, cũng không hỏi nhiều, chỉ nói: "Tài liệu tôi đã sắp xếp xong đặt trên bàn rồi, thời gian tới đây, nếu có cần đến tôi, cứ liên lạc nhé."
"Anh cứ yên tâm nghỉ ngơi đi, hiếm khi được rảnh rỗi, chuyện công việc thì đừng lo nữa."
"À phải rồi, bữa ăn lần trước, bao giờ rảnh thì ăn tiếp nhé."
Hạ Tranh vội đến chợ mua nguyên liệu cho bữa tối với Lâm Hướng Bắc, không nói nhiều, sau khi hẹn ngày xong thì lái xe về nhà, gặp Lâm Hướng Bắc đang đứng dưới tòa nhà trong khu chung cư.
Chợ chỉ cách không đến một cây số, khu vực đó không dễ đỗ xe, chiếc xe điện Lâm Hướng Bắc vẫn để trong nhà xe đã phát huy tác dụng.
Thời tiết nắng nóng, Lâm Hướng Bắc mặc rất mát mẻ, áo phông xanh và quần jeans, ngồi trên xe điện, một chân đạp xuống mặt đất được hun nóng dưới ánh nắng, đang cúi đầu nghịch ngón tay.
Cậu sợ nóng, có lẽ đã đợi bên đường một lúc, trên trán lấp lánh mồ hôi, liếc mắt thoáng thấy Hạ Tranh, bèn vui vẻ ngẩng đầu lên, khuôn mặt tươi sáng mỉm cười rạng rỡ.
Hạ Tranh nhìn thấy cảnh này, một sợi dây trong lòng bỗng như bị ai gảy một cái, vang lên một tiếng.
Anh nhớ lại nhiều năm trước, khi chưa quen Lâm Hướng Bắc, thời niên thiếu cậu thường lái một chiếc xe điện tự do đi lại, tung hoành khắp ngõ phố. Xung quanh cậu luôn có rất đông người, khí phách hiên ngang, phong thái như gió.
Những lời đồn đại xung quanh Lâm Hướng Bắc rất tệ, nào là lưu manh, côn đồ, vô học, thiếu niên hư hỏng, với tiếng tăm xấu như vậy, bất kỳ ai có chút ý thức giác ngộ đều biết nên tránh càng xa càng tốt, nhưng Hạ Tranh lại không thể kiềm chế được ánh mắt của mình.
Anh không bao giờ quên nổi hình ảnh Lâm Hướng Bắc thu mình lại khóc thầm dưới bóng tối của tòa nhà dạy học. Như đang làm một thí nghiệm xã hội thú vị, Hạ Tranh mê mẩn quan sát cậu lớn lên.
Lâm Hướng Bắc đi lệch hướng, trở thành một đứa trẻ hư trong miệng người khác. Nhưng trong lòng Hạ Tranh, cậu vẫn luôn là cậu bé vừa hung hăng vừa đáng thương ấy.
Rồi đến một ngày, đứa trẻ bị bắt nạt đã trưởng thành, bối rối cầu cứu anh, làm sao anh có thể không giúp được?
"Hạ Tranh --"
Lâm Hướng Bắc cũng luôn nhớ anh.
Anh hoàn hồn, Lâm Hướng Bắc thời niên thiếu và Lâm Hướng Bắc trước mắt chồng lên nhau thành một người, cùng gọi tên anh.
Từ bé đến lớn, gần hai mươi năm cuộc đời anh, đâu đâu cũng có bóng dáng của Lâm Hướng Bắc.
"Anh đang ngẩn ngơ gì thế?" Lâm Hướng Bắc chờ mãi không thấy Hạ Tranh tiến lên, lái xe điện đến, vẫy tay trước mặt anh, rồi vỗ vỗ chỗ ngồi phía sau: "Đi thôi."
Hạ Tranh bước lên ngồi xuống yên xe, như trở về thời đi học, mỗi sáng sớm Lâm Hướng Bắc đều đợi anh trong con ngõ để đưa anh đến trường.
Anh vòng tay ôm eo Lâm Hướng Bắc, hoàn toàn không quan tâm tư thế này quá thân mật ở nơi công cộng, tựa nhẹ mặt lên vai cậu, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cậu.
Gió ấm thổi phớt qua, anh nghĩ, nếu tất cả những biến cố đều không xảy ra, quỹ đạo cuộc đời của Lâm Hướng Bắc sẽ ra sao?
Ước mơ của cậu, khát vọng của cậu, chỉ cần cậu vui vẻ, không cần phải miễn cưỡng học những gì mình không giỏi để chiều anh.