Chương 38

person Tác giả: Tam Đạo schedule Cập nhật: 05/03/2026 11:42 visibility 1 lượt đọc

Gần đến Tết, hàng loạt học sinh và người lao động được nghỉ lễ đã đổ xô khắp nơi, đi đến đâu cũng là cảnh người chen chúc, người ép người.

Hạ Tranh và Lâm Hướng Bắc cũng đi sắm đồ Tết như bao gia đình khác, đang khó khăn đẩy xe mua sắm trong siêu thị, quẹo qua góc là khu vực đồ ăn vặt.

"Có gì muốn ăn thì cứ lấy." Hạ Tranh chậm bước lại, cầm một hộp hạt lên xem.

Việc cai thuốc đột ngột khiến Lâm Hướng Bắc vô cùng khổ sở, mỗi khi lên cơn thèm cậu lại bồn chồn xoa xoa ngón tay, cắn môi, thậm chí mất ngủ. Mấy lần xuống lầu đổ rác cậu đều muốn lén hút một điếu, nhưng sợ cái mũi thính của Hạ Tranh phát hiện ra rồi lại cãi nhau, nên đành phải cắn răng chịu đựng.

Hạ Tranh không có ý định mua kẹo cho cậu, nhưng ánh mắt cậu cứ vô thức dính vào những bao bì kẹo sặc sỡ màu sắc.

Hạ Tranh bỏ hộp hạt đã chọn vào xe, thấy Lâm Hướng Bắc đang ngẩn người, anh nhìn theo hướng ánh mắt cậu, hiểu được ý nghĩ của cậu, thấy cậu không động đậy, chỉ nói: "Không mua thì đi thôi, đến khu thực phẩm tươi trước."

Lâm Hướng Bắc cũng nghĩ mình không còn 17, 18 tuổi nữa, cai thuốc bằng kẹo rất không đáng tin cậy, gật đầu đồng ý.

Vì dùng thẻ của Hạ Tranh để thanh toán, Lâm Hướng Bắc không đề nghị mua thêm thứ gì, cùng lắm coi là người đi cùng, nhưng chỉ được đi ra ngoài mua sắm bình thường với Hạ Tranh vậy thôi đã khiến cậu cảm thấy hoàn toàn thỏa mãn.

Khi thanh toán, đồ đạc chất đống trên quầy, Lâm Hướng Bắc ra trước lấy đồ, hai người xách túi lớn túi nhỏ đầy tay, đi thẳng đến hầm để xe, nhét đồ kín cả cốp sau.

Chiều tối trở về, chỗ nồi niêu xoong chảo Hạ Tranh mua đã có đất dụng võ, anh rửa tay sạch sẽ, mặc tạp dề màu cà phê nhạt, nói với Lâm Hướng Bắc đang phân loại thực phẩm cho vào tủ lạnh: "Đưa xương bò và củ cải cho tôi."

Lâm Hướng Bắc quay người lại, thấy bóng lưng đang hơi cúi xuống rửa nồi, ngạc nhiên hỏi: "Anh định nấu bữa tối à?"

Hạ Tranh quay nửa mặt về phía cậu, nhẹ nhàng "ừm" một tiếng: "Ngày mai nghỉ rồi, cũng rảnh rỗi."

Nồi rửa sạch được để ráo nước rồi lau khô bằng giấy bếp, anh giơ tay lên: "Đừng đứng ngây ra đó, đồ đâu?"

Lâm Hướng Bắc vội vàng mở túi tìm những nguyên liệu cần thiết, chuyển cho Hạ Tranh, trong lòng ấm áp, như một vũng nước ấm: "Để tôi gọt vỏ nhé."

Hạ Tranh nói: "Không cần, tôi không quen có người bên cạnh khi làm việc."

Bị từ chối, Lâm Hướng Bắc ngượng ngùng rút tay về, lặng lẽ lui ra ngoài xếp gọn gàng tất cả đồ đạc đã mua, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không đành lòng để Hạ Tranh làm một mình, lại chạy ra ban công thu quần áo hôm qua vào phòng ngủ, kéo thẳng từng món một ra gấp gọn gàng để vào tủ quần áo.

Quần áo của cậu chỉ có hai ba bộ, ít đến đáng thương, vì không được bảo quản đúng cách, khi mới đến đây chúng nhăn nheo như khuôn mặt đầy nếp nhăn của một bà lão, chính Hạ Tranh không chịu nổi đã ủi qua nhiều lần mới giúp chúng trẻ trung trở lại.

Quần áo của cậu không để chung với Hạ Tranh, nhưng cậu tìm mãi vẫn không thấy chiếc túi hành lý của mình đặt ở góc phòng đâu.

Lâm Hướng Bắc đi ra hỏi Hạ Tranh đang rửa củ cải: "Anh để túi của tôi đâu rồi?"

Hạ Tranh rất không thích nghe những từ phân biệt hai người như "của anh", "của tôi" từ miệng Lâm Hướng Bắc, không ngẩng đầu lên mà nói: "Tôi vứt rồi."

"Vứt rồi?" Lâm Hướng Bắc lo lắng tiến lên vài bước, bám vào cửa kính bếp: "Tôi cần để quần áo mà."

Hạ Tranh quay đầu lại lạnh lùng liếc cậu: "Nhà tôi không có chỗ cho cậu để đồ sao?"

Tim Lâm Hướng Bắc đập thình thịch, mím môi: "Vậy tôi để trong tủ quần áo nhé?"

Lúc này Hạ Tranh mới quay đầu lại tiếp tục chiến đấu với củ cải trắng mập: "Ừm."

Anh làm theo hướng dẫn trong ứng dụng, đổ nầm bò đã khử mùi tanh bằng gừng và rượu nấu ăn vào nồi hầm, thêm nước nóng ngập mặt ninh trong một tiếng rưỡi -- canh xương bò củ cải, tốt cho xương.

Cắt mực thành hình bông hoa, kết hợp với đậu Hà Lan giòn ngọt xào nhanh, lần đầu làm không kiểm soát được gia vị, hơi mặn.

Trong chảo chống dính là những con tôm sú dài bằng bàn tay được rang muối, từng con đỏ au bóc vỏ, lộ ra phần thịt chắc màu cam xen trắng, bày ra đĩa trên bàn.

Còn có thêm một một đĩa rau cải xào đơn giản, đủ món mặn chay, tiêu chuẩn ba món một canh.

Lâm Hướng Bắc ngồi trên ghế sofa, nhìn bóng dáng bận rộn trong bếp, có một cảm giác vừa khó xử vừa thoải mái của một kẻ ham ăn lười làm.

Hạ Tranh cởi tạp dề, rửa sạch mùi của các loại thực phẩm trên tay, cất tiếng: "Chuẩn bị ăn cơm thôi."

Chỉ đợi khoảnh khắc này, Lâm Hướng Bắc lấy bát đũa ra từ tủ khử trùng, vừa mở nắp nồi cơm điện, lập tức ngẩn người.

Hạ Tranh dùng khăn cách nhiệt bưng canh ra bàn, thấy Lâm Hướng Bắc cầm muôi cơm đứng bất động, đi đến cầm lấy và nói: "Để tôi làm."

Lâm Hướng Bắc đảo mắt, lẩm bẩm: "Anh không nấu cơm."

Hạ Tranh chỉ lo khoe tài với Lâm Hướng Bắc, nhìn nồi cơm điện trống rỗng, lặng lẽ nghiến răng, đậy nắp lại nói: "Nhiều món, ăn canh đi."

Lâm Hướng Bắc mỉm cười với anh.

Canh xương bò củ cải có màu nhạt, nước canh thơm ngon mọng nước, thịt bò ninh mềm rục rời xương, củ cải tan ngay khi vào miệng, Lâm Hướng Bắc uống hai bát, vì cả dạ dày lẫn trái tim đều quá ấm áp, cả người được bao bọc trong hơi ấm chuếnh choáng, đến mắt cũng nóng lên.

Cậu chớp chớp mắt, liếc nhìn Hạ Tranh cũng đang ngồi đối diện ăn canh, cảm thấy mình như một con gấu rơi vào hũ mật, hạnh phúc đến mức không nhịn được muốn lăn lộn trong đó.

Cậu kiềm chế lại, ngửa mặt uống sạch đến giọt cuối cùng trong bát, để đáp đền công sức của Hạ Tranh.

Cậu chưa bao giờ nghi ngờ lòng tốt của Hạ Tranh, nhưng Hạ Tranh càng tốt với cậu, cậu càng cảm thấy rõ nỗi ăn năn đang cuộn trào trong lòng.

Hạ Tranh thấy Lâm Hướng Bắc định múc bát thứ ba, ngăn lại: "Ngon đến thế sao?"

Lâm Hướng Bắc không chút do dự trả lời: "Anh nấu gì cũng ngon."

Mắt Hạ Tranh hơi nheo lại: "Bớt nói quá đi." Nhưng rõ ràng nghe câu khen này thì rất vui, nhấp một ngụm canh nói: "Dù ngon cũng không thể uống nhiều vậy, ăn ít thức ăn đi."

Lâm Hướng Bắc ngoan ngoãn gắp một miếng rau cải nhai nhai.

Hạ Tranh chưa bao giờ biết mình có sở thích thích nhìn người khác ăn, thấy cậu nhai phồng cả má, lại gắp cho cậu một cọng nữa, cậu bèn cho vào miệng nhai nhai.

Như một loài động vật gặm nhấm ngờ nghệch nào đó, chắc chắn không phải chuột, có lẽ là con sóc tuyết đáng yêu nhất trong họ nhà sóc lông xù.

Thông thường, việc nhà phải chia nhau làm, nhưng Hạ Tranh lại đảm nhận tất cả, anh lấy lý do là tay trái của Lâm Hướng Bắc đang dán thuốc để không cho cậu rửa bát, đuổi cậu đi tắm.

Khi cả hai đều tắm rửa xong đã gần 10 giờ, họ cuộn mình trên ghế sofa, ai làm việc người nấy.

Lâm Hướng Bắc không có tâm trạng xem nội dung phim trên màn hình, vừa rảnh rỗi lại hơi thèm thuốc, trong miệng và đầu óc đều ngứa ngáy, như có một đàn kiến đang bò qua bò lại, lưỡi cứ liên tục l**m môi, ở chỗ Hạ Tranh không thấy được, mấy ngón tay đã xoắn vào như đan dây.

Lâm Hướng Bắc tự động viên trong lòng, người trưởng thành mà không kiềm chế được chút h*m m**n này thì làm gì cũng sẽ thất bại!

Cậu tự cho rằng mình đã giấu sự bồn chồn rất tốt, nhưng trong mắt Hạ Tranh, Lâm Hướng Bắc đúng là đang đứng ngồi không yên.

Tất nhiên Hạ Tranh biết nguyên nhân, từ ngày đầu tiên bắt Lâm Hướng Bắc cai thuốc, thỉnh thoảng cậu lại biểu hiện ra những triệu chứng này, anh thấy rõ nhưng không vạch trần, rất không hài lòng với việc Lâm Hướng Bắc cứ chạm vào thứ hại người này.

Thích hút thuốc phải không, vậy thì cứ khó chịu đi.

Anh đổi tư thế đọc sách.

Lâm Hướng Bắc chột dạ, giật mình như chim sợ cành cong, làm Hạ Tranh liếc qua, cậu vội ngồi thẳng lưng nghiêm chỉnh.

Tiếng giở sách thỉnh thoảng lại vang lên sột soạt.

Lâm Hướng Bắc đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, Hạ Tranh nghĩ ngợi một chút, chen vào trước khi cậu kịp đóng cửa: "Tôi rửa tay, cậu cứ tự nhiên."

"Vậy anh rửa trước đi."

Hạ Tranh chặn cậu lại: "Tôi không được xem sao?"

Việc này có liên quan gì đến được hay không được?

Lâm Hướng Bắc cảm thấy khó hiểu, nhưng những mặt xấu hổ nhất cũng lộ ra hết trước mặt Hạ Tranh, nên dù hơi ngượng, cậu vẫn quay nghiêng người giải quyết nhu cầu sinh lý trước mặt Hạ Tranh.

Rửa tay xong, Hạ Tranh vào phòng làm việc, Lâm Hướng Bắc thở dài một hơi, ngồi phịch xuống ghế sofa cắn cắn môi.

Cơn thèm thuốc lá khác nhau tùy người, nhưng vì cậu không có giai đoạn chuyển tiếp, nên khi nó đến thì vô cùng khó chịu.

Hạ Tranh quay lại, đứng từ trên cao nhìn xuống với ánh mắt hiểu rõ: "Muốn hút thuốc à?"

Lâm Hướng Bắc mím chặt môi, đột nhiên hiểu ra lý do Hạ Tranh nhất quyết phải vào nhà vệ sinh với cậu, cậu đã cố gắng cai thuốc như vậy mà vẫn bị nghi ngờ, giọng xen lẫn chút bực bội nói: "Tôi đã hứa với anh không hút thì chắc chắn sẽ không hút nữa."

Trước đây Lâm Hướng Bắc từng hứa với Hạ Tranh rất nhiều điều, có điều nào thực sự làm được đâu?

Hạ Tranh ngồi xuống, so với sự kích động của Lâm Hướng Bắc, anh rất bình tĩnh nói: "Cậu không cần phản ứng mạnh như vậy."

Lâm Hướng Bắc quay mặt đi, im lặng.

Một bàn tay vươn ra nắm lấy cằm cậu, buộc cậu quay mặt lại.

Lâm Hướng Bắc hỏi: "Làm gì vậy?"

Hạ Tranh dùng lực bóp hai má cậu, bắt cậu mở miệng, giọng lạnh lùng nói: "Xem răng cậu."

-- Cậu bỏ thuốc lá được không? Không tốt cho phổi, nghe nói hút nhiều tay và răng sẽ bị vàng.

Lâm Hướng Bắc định khép miệng lại theo phản xạ, Hạ Tranh nhíu mày: "Đừng nhúc nhích."

Anh nhìn chăm chú bằng ánh mắt rất tập trung, thậm chí là thiêu đốt.

Đè lưỡi xuống, đảm bảo có thể nhìn thấy rõ tình trạng khoang miệng nhất.

Da đầu Lâm Hướng Bắc hơi tê, vì Hạ Tranh không chỉ quan sát, mà còn dùng ngón tay kiểm tra từng chiếc răng một.

Cậu cảm thấy hơi xấu hổ, giống như lúc nhỏ đi tiêm ở phòng khám, phải kéo quần xuống để lộ mông cho người lạ xem.

Sờ qua sờ lại răng, rồi cạo cạo bề mặt lưỡi.

Lâm Hướng Bắc nuốt khan, phát ra âm thanh không rõ: "Đừng..."

Hạ Tranh không nghe thấy, vẻ mặt nghiêm túc từ từ tiến gần hỏi cậu: "Ngứa lắm à?"

Cằm cậu đã mỏi, không nói được lời nào: "Ưm..."

Xấu hổ đến mức mặt hơi ửng đỏ, Lâm Hướng Bắc đẩy Hạ Tranh một cái, nhưng lại lại bị đè xuống ghế sofa.

Hạ Tranh cúi người hôn cậu, cậu thành thạo đáp lại, cố gắng dùng cách này để xoa dịu cơn nghiện thuốc khó chịu, dùng lực rất mạnh, đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó được lùa qua kẽ răng đang mở.

Vị giác phản ứng, vị ngọt lan tỏa khắp miệng -- là một viên kẹo cứng vị táo xanh.

Lâm Hướng Bắc bị hôn đến ngây người, ngạc nhiên mở to mắt, đối diện với Hạ Tranh gần kề, như được yêu mà sợ, gần như lắp bắp "anh" mãi hồi lâu vẫn không thành câu.

Hạ Tranh một tay chống bên đầu cậu, một tay ôm lấy mặt cậu: "Tiện tay mua lúc thanh toán."

Lâm Hướng Bắc m*t kẹo, nước đường chua ngọt trượt xuống theo cổ họng, chảy vào tận tim.

Cậu cũng trở nên chua chua đầy đầy.

"Yên tâm, răng rất tốt, nhưng nếu tiếp tục hút thì khó nói lắm." Hạ Tranh chia sẻ kết quả kiểm tra với cậu: "Cậu đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ muốn cậu cai thuốc càng sớm càng tốt, ban đêm cậu không ngủ được cứ cựa quậy ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ của tôi, làm ồn khiến ban ngày tôi không làm việc nổi."

Lâm Hướng Bắc ngậm kẹo trong má, làm cho má hơi phồng lên, vì thế mà bản thân cũng như trở lại vẻ ngây thơ của tuổi 17, lí nhí nói: "Anh biết hết rồi à."

Hạ Tranh hôn lên cái má phồng của cậu, như chê cách một lớp thịt không nếm được vị ngọt, lại m*t thật mạnh một cái.

Dưới quần áo để lại dấu thế nào cũng không sao, nhưng mặt là phải lộ ra ngoài, Lâm Hướng Bắc né tránh, lấy người có uy quyền ra nói: "Bác sĩ nói không được hôn như thế."

"Bây giờ biết nghe lời bác sĩ rồi à?" Hạ Tranh tức cười: "Bác sĩ bảo cậu uống thuốc sau bữa ăn, sao cậu không nghe, còn phải để tôi giám sát?"

Lâm Hướng Bắc lăn viên kẹo chua ngọt từ bên này sang bên kia, vì đuối lý nên nhìn Hạ Tranh không nói gì.

Yên lặng, hơi thở của hai người quấn quýt, môi lướt qua, m*n tr*n chạm mà như không chạm.

Hạ Tranh cảm thấy Lâm Hướng Bắc toát ra một sự ngọt ngào đáng sợ thu hút anh, là mối quan hệ giữa con chim và hạt lúa, cáo và thỏ, báo săn và linh dương, thậm chí còn mãnh liệt hơn cả mối quan hệ giữa ác thú ăn thịt* với muôn loài, trong lòng anh có một cơn đói như thể dù có nuốt Lâm Hướng Bắc từng miếng từng miếng một cũng không bao giờ lấp đầy được.

(*) Nguyên văn là Thao Thiết (饕餮): một con thú trong thần thoại Trung Quốc, biểu tượng của sự tham lam vô độ, ăn ngấu nghiến mọi thứ.

Nhưng anh vẫn chưa tha thứ cho Lâm Hướng Bắc, tỏ ra quá tử tế dường như là phản bội bản thân ngày trước.

Ánh mắt anh lạnh đi, né tránh nụ hôn Lâm Hướng Bắc dâng lên, tư thế vội vàng rút lui, nghiêm mặt đứng dậy nói: "Được rồi, tối nay nếu còn làm phiền tôi, cậu sẽ ngủ ở phòng khách."

Lâm Hướng Bắc đang đắm chìm trong niềm vui vì Hạ Tranh mua kẹo cho mình, chứng kiến người trước mặt thay đổi sắc mặt, biểu cảm hơi ngơ ngác.

Cậu chống tay ngồi dậy, Hạ Tranh đã vào phòng ngủ, "cạch" một tiếng đóng cửa ngăn cậu ở bên ngoài, như thể người vừa ôm hôn thân mật với cậu không phải anh.

Viên kẹo trong miệng đột nhiên đổi vị, chua nhiều, ngọt ít.

Nghỉ ngơi không tốt khiến Hạ Tranh dễ cáu giận hơn, giây trước còn nhẹ nhàng như gió thoảng, giây sau đã lạnh băng đẩy cậu ra, tối nay nhất quyết không được làm phiền Hạ Tranh nữa, Lâm Hướng Bắc ngậm kẹo phồng má nghĩ.

--

Lời tác giả:

Hằng ngày tự tẩy não của luật sư Hạ: Tôi không yêu cậu ta, tôi chưa tha thứ cho cậu ta, tôi chẳng quan tâm cậu ta chút nào ^_^