Chương 171: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 171
Trí nhớ của hắn rất tốt, nhớ ơn, lại càng nhớ thù.
Người trẻ tuổi đi tới chỗ sâu nhất trong phòng, đặt tượng gỗ trong tay ở giữa ba món đồ.
Một bộ xương trắng, một bộ Khô Lâu, một mặt da thịt và một khối tượng gỗ.
Bộ dáng của bức tượng gỗ này, là một người trung niên thoạt nhìn quý khí nho nhã, mặt mày ôn hòa, khí độ bất phàm.
Nhưng dưới khuôn mặt ôn hòa của tượng gỗ, còn ẩn giấu một tia âm trầm cùng lạnh lùng, khắc rất sống động.
Hắn là Cơ Gia chủ, một Thánh Nhân trẻ tuổi tên Cơ Trường Sinh, cũng là một "kẻ theo chủ nghĩa mạo hiểm".
"Lấy Trường Sinh làm tên à?"
Người trẻ tuổi trong cửa hàng im lặng một lát, sau đó yên lặng lắc đầu.
"không biết ngươi là chán sống, hay là thật sự không biết sống chết."
Gió đêm thổi qua, làm cửa sổ gỗ kẽo kẹt rung động.
Cố Bạch Thủy trong phòng xoay người, đi tới cửa hàng.
Hắn ở trên đường phố vắng vẻ yên tĩnh kiên nhẫn chờ một lát, ngẩng mặt, nhìn bóng đêm chân trời, tựa hồ như đang đợi cái gì.
"Đông ~ "
Chỉ chốc lát sau, tiếng chuông du dương từ ngôi chùa xa xa vang lên, mí mắt Cố Bạch Thủy khẽ động.
Hắn không quay đầu lại, không nhìn bức tượng gỗ trong cửa hàng kia một chút nào, cứ như vậy yên tĩnh cất bước, đi lên đường phố thành Trường An.
Mà sau khi người trẻ tuổi rời đi không lâu, trong cửa hàng đột nhiên bùng lên một ngọn lửa.
Ánh lửa sáng ấm áp xua tan đêm tối, cũng chiếu sáng tất cả mọi thứ trong cửa hàng.
Trong ánh lửa chập chờn, xương trắng và Khô Lâu bắt đầu run rẩy kịch liệt.
Một móng vuốt lông xù nắm lấy mép vạc rượu, sau đó từ bên trong bò ra.
Xương trắng chuyển động, Khô Lâu cũng chuyển động, chúng nó quấn quanh với lớp da lông đỏ rậm rạp, xoay vặn, dần dần dung hòa vào nhau.
Tượng gỗ trên mặt đất hóa thành tro bụi.
Mặt của một trung niên Thánh Nhân, lại quỷ dị xuất hiện trong ánh lửa.
Trong lửa lớn, xương trắng sinh thịt.
Một khuôn mặt giống hệt như tượng gỗ, cứ như vậy từ trên mặt đất nhúc nhích bò dậy.
Người đàn ông trung niên mới sinh này trẻ hơn Cơ Gia chủ ở thành Lạc Dương, như trẻ lại mười mấy tuổi.
Hơn nữa ở phía sau người trung niên, còn có một con quái vật lông đỏ tương ứng cũng chậm rãi ngẩng đầu lên trong biển lửa.
Lấy xưa nối nay, đánh cắp đạo của Thánh Nhân.
Đổi mặt tụ củi, sau đó... Đốt sạch.
Một đêm nào đó ở Lạc Dương thành rất tối, không nhìn thấy một tia sáng.
Đêm nay thành Trường An lại có rất nhiều cửa hàng bùng lên lửa lớn hừng hực, chiếu sáng toàn bộ nhân gian.
Vạn nhà đèn đuốc sáng trưng, ánh trăng mông lung,
Một người trẻ tuổi đi lên trên tường thành cao cao.
Hắn bỏ đi vẻ ngoài ngây ngô vô tội, đứng ở trên cao nhìn xuống, khuôn mặt an nhàn quan sát cả tòa thành Trường An.
Hắn đột nhiên nở nụ cười, tiếng cười rất lớn, rất vui vẻ cũng rất phóng khoáng.
Gió lớn nổi lên bốn phía, tay áo phần phật.
Hắn sắp thành Thánh.
-
Trong đại điện Đế Mộ ở hoàng thành, lão lông đỏ trên vương tọa nghe thấy tiếng cười của người trẻ tuổi trong thành Trường An.
Nó hơi đưa mắt, mặt không chút biểu cảm khẽ động ngón tay.
Thánh Nhân áo trắng dưới thềm đá không có bất kỳ năng lực phản kháng nào, cứ như vậy bị trói buộc tại chỗ.
Một con mắt từ trong quan tài bay ra, rơi vào trong hốc mắt của hắn.
Lão lông đỏ lại khẽ động ngón tay, sương mù đen kịt trên mái vòm rơi xuống, bao phủ lấy thân thể Thánh Nhân áo trắng.
Trong sương mù ngưng kết những tinh thể đen nhỏ li ti, dung nhập vào trong cơ thể Tô Tân Niên, như thần tích chữa trị tất cả vết thương trên người hắn.
Xương vai cùng máu thịt liền lại, dưới tác dụng của tinh thể đen, trở nên nhẵn nhụi như ban đầu.
Hốc mắt phải đen thui trống rỗng, được con ngươi ban đầu lấp đầy, đồng tử cũng khôi phục sắc thái và thần trí.
Lão lông đỏ điều động tinh thể trầm tích vạn năm của Đế Mộ, tu bổ cỗ thần thi rời rạc kia đến mức hoàn mỹ không tỳ vết.
Tô Tân Niên không có phản ứng gì, cũng biết rõ bản thân bây giờ không cần thiết phải giãy giụa vô ích nữa.
Hắn chỉ trưng ra bộ mặt chán nản, vừa cảm nhận thân thể của mình bị chắp vá, vừa nhìn pho tượng gỗ trong quan tài dần dần trôi nổi lên.
Tô Tân Niên trầm mặc một hồi lâu, lên tiếng hỏi: "Ta là món chính à?"
Lão lông đỏ trên vương tọa suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu: "Ngươi và nó đều là hai cây củi to nhất."
"Thần thi cảnh giới Thánh Nhân, tai ương chi vật của Thánh Nhân Vương cảnh."
Tô Tân Niên chậc lưỡi, có phần kinh ngạc cũng có phần bất đắc dĩ: "Sư đệ đúng là táng tận lương tâm, phóng hỏa đốt núi, chỉ không biết cây củi to nặng như vậy, hắn có thể chịu đựng được hay không."
Lão lông đỏ không nói gì, chỉ liếc nhìn Khấp Huyết Quan Âm từ bên ngoài đại điện đi tới.
Sát khí nồng đậm và bạo ngược trong cơ thể nó bị Đế Mộ gắt gao đè ép trong vỏ ngoài, không có một tia nào thoát ra.