Chương 195: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 195

person Tác giả: Ba Thục Hồng Đậu schedule Cập nhật: 22/01/2026 16:11 visibility 3,605 lượt đọc

Chương 195: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 195

Sau khi thiếu nữ áo trắng đi vào một nửa thảo nguyên, cả tòa thảo nguyên như một vật có sinh mệnh, đột nhiên sống lại.

Cỏ xanh theo gió lay động quỷ dị cứng đờ tại chỗ, gió mát vốn tự do tự tại cũng trở nên kỳ quái.

Gió lớn thổi loạn, thảo nguyên nhúc nhích, sâu trong thảo nguyên cũng truyền đến âm thanh sột soạt khó hiểu.

Chỉ chỉ trong nháy mắt, thảo nguyên không có chim muông này, đột nhiên biến thành một cảnh tượng khác.

Cơ Nhứ bị cỏ xanh vây quanh, che khuất tầm mắt, không nhìn rõ đường phía trước rốt cuộc thông tới nơi nào.

Trong lúc vô tình, nàng rẽ một khúc cua lớn, lệch khỏi phương hướng ban đầu, đi ra bên ngoài thảo nguyên.

Nhưng chỉ ba năm bước, Cơ Nhứ liền dừng lại, sau đó bình tĩnh nâng mí mắt lên.

"Xua đuổi căn nguyên thay đổi hình thế, sửa chữa địa mạo."

Thảo nguyên ngấm ngầm giở trò, nhưng không lừa gạt được thiếu nữ áo trắng lạnh lùng này.

Như sư huynh đã biết, Cơ Nhứ là Nguyên Thiên Sư duy nhất trong chi mạch người gác mộ.

Sư phụ giao cho nàng rất nhiều bản lĩnh liên quan tới Nguyên Thiên Sư, cho nên đêm đó nàng có thể nhìn thấy con thú lông đỏ già kia, cũng nhìn thấy ánh mắt quỷ dị khó hiểu của Tam sư huynh.

Chỉ trong nháy mắt đó nàng suy nghĩ rất nhiều, nghĩ đến những điều ghi lại trong sách cổ Nguyên Thiên Sư, cũng nghĩ đến lời Đại sư huynh dặn dò nàng.

"Tam sư huynh, rốt cuộc ngươi đi đâu vậy?"

Cơ Nhứ đứng ở giữa thảo nguyên trầm mặc hồi lâu, sau đó im lặng đưa mắt lên.

Hoa văn phức tạp rườm rà từ trong đáy mắt trong trẻo của nàng hiện ra, như một tấm lưới lớn lít nha lít nhít, thôi diễn ra bố trí cùng biến hóa của cả thảo nguyên.

Vì thế nàng tiến lên một bước, cầm thanh đoản kiếm màu trắng trong tay, chém ra một luồng kiếm khí trong suốt không tiếng động.

Kiếm khí xẹt qua khe hở của thân cỏ, đâm sâu vào trong thảo nguyên.

"Bịch" một tiếng vang lên.

Hình như có thứ gì đó rơi xuống đất, cũng như bị thứ gì đó chém đứt.

Thảo nguyên khôi phục bình tĩnh, Cơ Nhứ cũng thu lại đoản kiếm, bình tĩnh thản nhiên đi về phía trước.

Nàng đột phá đến Bán Thánh cảnh, hơn nữa còn là một vị Nguyên Thiên Sư học hành thành tài.

Đối với phiến thảo nguyên này mà nói, nàng đã là uy hiếp lớn nhất.

Nửa canh giờ sau, Cơ Nhứ vung vẩy mười mấy đạo kiếm khí, chém nát rất nhiều thứ không có cơ hội lộ diện trong thảo nguyên.

Nàng đi tới trung tâm thảo nguyên, gạt đám cỏ rậm rạp, nhìn thấy cảnh tượng ở trung tâm.

Đó là một thôn xóm cũ đổ nát hoang vắng.

Đầu thôn mọc một cây khô kỳ quái màu đỏ, thân cây khô quắt, trên tán cây không có lá, nhưng lại treo đầy những dải lụa đỏ.

Khi gió thổi trong thảo nguyên, những dải lụa tươi đẹp kia sẽ tung bay, làm nổi bật thôn xóm cũ hoang vu tĩnh mịch phía sau, càng có vẻ quỷ dị.

Nhưng cây cổ thụ kia không ngăn được bước chân của Cơ Nhứ.

Thậm chí nàng còn không thèm nhìn cây cổ thụ một cái, cứ như vậy bình tĩnh đi vào con đường đất trong thôn.

Tay áo phấp phới, mặt không biểu cảm.

Nếu có người ngoài nhìn thấy, ít nhất sẽ cảm thấy Cơ Nhứ gan dạ hơn nhiều so với Tam sư huynh nào đó của mình.

Nhưng thật ra Cơ Nhứ biết nơi này là đâu, cũng biết trong thôn xóm cũ này cất giấu thứ gì.

Nàng một đường đuổi theo, mang theo kiếm của mình, từng bước ép nó vào đường cùng.

Cơ Nhứ đi vào trong thôn, tầm mắt có thể nhìn thấy đều là tường đổ vách nát, và những căn nhà tranh xiêu vẹo.

Đường đất trong thôn trống trải, không có bóng người.

Người sống không có, người chết không có.

Gió yêu tùy ý thổi qua trong thôn xóm cũ, lướt qua khe hở của vách đá, phát ra tiếng nức nở kỳ quái.

Cơ Nhứ không biểu lộ gì, chỉ là cảm thấy có phần ồn ào, liền một kiếm chém đứt vách đá, cũng chém nát cơn gió yêu ồn ào không ngừng.

Thôn xóm cũ lập tức yên tĩnh trở lại, im lặng nhìn chằm chằm thiếu nữ áo trắng từ bên ngoài đến kia.

Mí mắt Cơ Nhứ khẽ động, sau khi tính toán đơn giản trong lòng, liền men theo đường đất đi về phía sâu nhất trong thôn xóm cũ.

Sau lưng nàng, dải lụa đỏ trên cây cổ thụ tung bay, nhưng không có tiếng gió truyền ra.

Cơ Nhứ đi tới tận cùng bên trong thôn trang, nhìn thấy một gian nhà cũ giăng đèn kết hoa, yên tĩnh không người.

Gian nhà này rất lớn, như đang tổ chức hôn lễ và tiệc rượu, chỉ có điều không có khách khứa, không có tân lang tân nương.

Vắng vẻ và náo nhiệt hòa lẫn vào nhau, liền có vẻ hơi quỷ dị đáng sợ.

Cơ Nhứ cất bước, đi vào sân viện trống trải không một bóng người.

Nàng đi tới tận chỗ bái đường thành thân, không thấy tân lang và tân nương.

Chữ "Song Hỷ" màu đỏ dán trên tường, trên vị trí cha mẹ không có bóng người.

Ánh nến chập chờn, màn lụa rủ xuống.

Cơ Nhứ im lặng hồi lâu, ánh mắt nhìn đèn lồng đỏ và nến trong chính sảnh, không biết đang suy nghĩ điều gì.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right