Chương 183: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 183

person Tác giả: Ba Thục Hồng Đậu schedule Cập nhật: 22/01/2026 16:11 visibility 4,399 lượt đọc

Chương 183: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 183

Nó chỉ thiếu chút nữa sẽ đi vào trong lưới thần thức của Thánh Nhân, sau khi bị khóa chặt khí tức, thì sẽ không thể chạy thoát được nữa.

Vật kia tựa hồ cũng đã nhận ra điều gì đó, có phần chần chờ, có phần do dự không quyết.

Nhưng cuối cùng nó vẫn bước qua đế giày, giẫm lên biên giới lưới thần thức.

Cố Bạch Thủy ngồi trên cây nhíu mày, dùng thần thức mơ hồ phác họa ra hình dáng vật kia, cho nên biểu lộ của hiện tại hắn rất kỳ quái, thậm chí là nghẹn họng nhìn trân trối, khó có thể lý giải được.

Thứ kia sao lại có bộ dạng như vậy?

Vị Thánh Nhân trẻ tuổi sắc mặt kỳ quái không phát ra động tĩnh, cứ như vậy ngồi trong góc khuất được tán cây che lấp.

Hắn rất kiên nhẫn chờ đợi vật kia đến, muốn tận mắt nhìn xem bộ dáng của nó có giống với hình dung trong đầu mình hay không.

Vì vậy nửa khắc đồng hồ sau, trong đầm lầy lầy lội xuất hiện dao động nhè nhẹ.

Điểm bùn từ gót giày bay lên, nhưng không rơi vào trên ống quần, mà là rơi vào trong đầm lầy.

Cố Bạch Thủy nheo mắt lại, nhìn một gốc cây già khổng lồ trong bóng tối, chậm rãi đi ra một đôi hài thêu.

Đúng vậy, chỉ là một đôi hài thêu mà thôi.

Không có mắt cá chân, không có thân người, ngoại trừ hài thêu ra thì không có gì cả.

Cũng chính là đôi hài thêu này đã theo Cố Bạch Thủy suốt một đường, trèo non lội suối, lặng lẽ không một tiếng động.

Cố Bạch Thủy trầm mặc, đôi hài thêu kia đích thật là như đúc với thứ mà thần thức của hắn cảm ứng được.

Hài thêu nhìn qua không lớn, chế tác tinh xảo, khéo léo thanh tú.

Toàn bộ một màu đỏ thẫm, nhìn qua có phần chói mắt và đáng sợ.

Nhưng điều khiến Cố Bạch Thủy không thể lý giải là, hắn không nhận thấy bất kỳ sự tồn tại ý thức nào trên đôi hài thêu này.

Nó là một vật chết, cho nên khó có thể phát hiện.

Nhưng nó là một vật chết, làm sao lại đi cùng hắn suốt một đường chứ?

Chẳng lẽ lại là một kiện Đế Binh nữa à?

Cải trắng chắc? Tùy tiện ở ven đường cũng có thể gặp được?

Cố Bạch Thủy có phần hồ nghi, ánh mắt lặng lẽ nhìn đôi hài thêu kia từng bước một đi tới dưới tàng cây của mình, sau đó dừng lại bất động.

Loại cảm giác này càng quỷ dị hơn.

Bởi vì rõ ràng ngươi chỉ có thể nhìn thấy một đôi hài thêu, nhưng tiềm thức sẽ giúp ngươi phác họa ra một bóng người không thấy rõ mặt trong đầu.

Nàng mang hài, một đường đi tới, dừng ở dưới tàng cây.

Sau đó có thể là yên lặng ngẩn người, cũng có thể là ngẩng đầu lên, đang chăm chú nhìn vào ngươi ở trên cây.

"Mẹ kiếp ~ lại là thứ quỷ quái gì nữa đây?"

Cố Bạch Thủy nhíu mày, cảm thấy có phải thể chất của mình có vấn đề gì hay không, luôn trêu chọc những thứ quỷ quái không đâu này.

Chẳng lẽ là do vận rủi của Nhị sư huynh kia mang đến cho mình?

Bằng không không thể giải thích được.

Cố Bạch Thủy lúc này chỉ là trong lòng âm thầm chửi bới Tô Tân Niên một chút.

Nhưng thật ra hắn không biết, đôi hài thêu này đúng là có chút quan hệ với vị Nhị sư huynh đang ở xa vạn dặm kia.

Đương nhiên, đôi hài thêu này không phải là do Nhị sư huynh mang.

Hắn là kẻ đê tiện cũng là biến thái, nhưng không phải biến thái theo nghĩa này.

Ít nhất cho đến bây giờ, còn không có biểu hiện ra dấu hiệu gì.

Lá cây trong rừng khẽ động, một bóng người khác lặng lẽ không một tiếng động mò tới gần.

Cố Bạch Thủy đã sớm phát hiện, cho nên không có phản ứng gì.

Đó là một đạo sĩ kỳ quái mặc đạo bào đỏ thẫm, mặt trắng như ngọc, nhưng giữa hai hàng lông mày lại có một tia âm trầm.

Đạo sĩ kia phát hiện hài thêu dưới tàng cây.

Nhưng phản ứng của hắn lại làm cho Cố Bạch Thủy có phần ngoài ý muốn.

Không phải sợ hãi, không phải khiếp người, mà là một loại kinh ngạc mừng như điên.

Cố Bạch Thủy thậm chí có thể nhận thấy được hắn hô hấp dồn dập hơn một chút, tim đập rộn lên, thân thể nằm sấp, từng bước một tiến lại gần.

Đạo sĩ áo bào đỏ kia nhất định là biết lai lịch của hài thêu này.

Còn có thể là một kiện dị bảo rất quý hiếm, cho nên hắn mới cẩn thận như vậy, sợ kinh động đến hài thêu làm nó bỏ chạy.

Nhưng đạo sĩ áo bào đỏ không rõ, một tia khí tức dồn dập mà hắn vừa mới tiết lộ kia, đã khiến cho đôi hài thêu mẫn cảm kia chú ý.

Nhưng nó không nhúc nhích, Cố Bạch Thủy trên ngọn cây không nhúc nhích.

Giữa nó và hắn như có một loại ăn ý không cách nào nói rõ, không thèm nhìn đạo sĩ áo bào đỏ kia, cứ như vậy nhìn nhau không coi ai ra gì.

Rốt cuộc, trong lúc không hề hay biết, đạo sĩ áo bào đỏ kia căng cứng cả người, áp sát tới dưới tàng cây.

Hai mắt hắn nhìn chằm chằm vào đôi hài thêu kia, hai tay thành trảo, chân đạp trên mặt đất, một khắc sau liền muốn dùng hết khí lực toàn thân nhào ra.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right