Chương 202: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 202
Tô Tân Niên lúc ấy trầm mặc rất lâu, như gặp phải một câu hỏi khó khăn nhất trong cuộc đời, đến cuối cùng cũng chỉ đưa ra một câu trả lời qua loa.
"Sư đệ của ta, dáng dấp cũng được. Không đẹp bằng ta, nhưng so với Đại sư huynh hắn thì mạnh hơn nhiều."
Trần Tiểu Ngư liền tin, sau đó nhìn vị Thánh Nhân nhận ra mình kia rời khỏi Xích Thổ Chi Sâm.
Hắn nói sư đệ của mình điên rồi, phải đi xem tiểu sư đệ của mình mắc bệnh gì.
Trần Tiểu Ngư không để ý, tiếp tục giẫm lên đôi giày thêu dưới chân mình, ở rìa Vạn Độc Vực, trong rừng rậm Xích Thổ chậm rãi dạo bước.
Nhưng sau đó, bên ngoài rừng rậm Xích Thổ xuất hiện rất nhiều bóng người xa lạ.
Tu vi của bọn họ cao thấp không đều, lai lịch cũng khác nhau, thậm chí còn có mấy vị Thánh Nhân từ cùng một hướng liên tay áo mà đến, như từ cùng một nơi đồng hành tới.
Trần Tiểu Ngư theo bản năng nhận ra nguy hiểm, nàng liền giấu đôi giày thêu đi, ý niệm vừa động liền truyền tống mình đến chỗ chiếc áo cưới ở ngoài vạn dặm.
Nơi đó là một góc hẻo lánh ở rìa Vạn Độc Vực, đất rộng người thưa, rất ít người lui tới.
Hơn nữa gần đó còn có một thảo nguyên, là nơi một vị Nguyên Thiên Sư Nhân tộc ẩn thế tu hành ở Yêu Vực từ rất lâu trước kia.
Trần Tiểu Ngư biết một chút bản lĩnh của Nguyên Thiên Sư, cho nên có thể trốn vào trong thảo nguyên mà không bị phát hiện.
Nàng cảm thấy mình rất an toàn, chỉ cần yên tĩnh đợi đến khi thời cơ chín muồi là có thể chạy thoát khỏi nơi này.
Nhưng một ngày nọ, nàng gặp một thiếu nữ áo trắng rất xinh đẹp, rất thanh lãnh.
Thiếu nữ kia nói mình đến từ nơi rất xa, muốn tìm sư huynh của nàng. Trần Tiểu Ngư không biết sư huynh mà nàng nói là ai, liền tò mò hỏi thêm vài câu.
Cuối cùng hai người họ đánh nhau, bởi vì Cơ Nhứ muốn mượn đồ cưới của Trần Tiểu Ngư dùng một chút, thiếu nữ áo trắng cảm thấy nếu Tam sư huynh đến đây, nhất định sẽ trà trộn trong đám người đến Thánh Yêu Thành góp vui.
Cũng nhất định sẽ bị Nhị sư huynh lôi kéo cùng đi tìm kiếm áo cưới và tung tích của tiểu công chúa Yêu tộc.
Nàng không biết lúc đó ở thành Trường An và thành Lạc Dương đã xảy ra chuyện gì.
Cơ Nhứ chỉ cảm thấy Cố Bạch Thủy sẽ dựa theo ba con đường mà nàng đưa ra, đến Vạn Độc Vực tìm Nhị sư huynh giúp đỡ.
Cho nên nàng và Cố Bạch Thủy khi đó đang trong tình thế nước sôi lửa bỏng đã bỏ lỡ thời gian, đến Vạn Độc Vực trước một bước.
Tiểu sư muội của chi mạch người gác mộ muốn mượn đồ cưới dùng một chút, Trần Tiểu Ngư không muốn, hai vị tiểu công chúa liền như kim châm đối với mạch mang, động thủ.
Về phần kết quả, theo cách nói của Trần Tiểu Ngư, chắc là suýt thua, kém hơn một chút.
Cơ Nhứ chỉ cảm thấy mình ra tay rất nhẹ, tiểu công chúa Yêu tộc kia quả thật có phần yếu ớt, không chịu được đòn.
Bị đánh cho mặt mũi bầm dập, quay đầu bỏ chạy.
Trần Tiểu Ngư vẫn luôn là một con yêu thức thời, đánh không lại thì chạy, chạy không thoát thì xin lỗi.
Yêu ở giang hồ, co được dãn được, không mất mặt yêu.
Cho nên khi nàng trong thôn cũ lại bị đánh một trận, tìm đúng cơ hội truyền tống mình về rừng rậm Xích Thổ.
Nàng vừa mới đặt chân xuống, liền giẫm lên đôi giày thêu của mình, sau đó cúi đầu gặp một Thánh Nhân trẻ tuổi.
Trần Tiểu Ngư không biết tính tình của vị Thánh Nhân này thế nào, có dễ lừa hay không, nhưng nhìn qua rất trẻ tuổi, hẳn không có nhiều tâm cơ phức tạp.
Cố Bạch Thủy đứng thẳng người lên, ánh mắt bất động thanh sắc đảo qua thiếu nữ tóc đỏ thấp hơn mình một cái đầu này.
Hơi nhướng mày, liền yên lặng đoán được thân phận của nàng.
Tiểu công chúa Yêu tộc, mượn sáu bộ phận của áo cưới, có thể tùy ý xuyên qua trong Vạn Độc Vực.
Nhưng nhìn khóe miệng có phần trề ra và hốc mắt hơi xanh xao của nàng, chắc là vừa mới trải qua một trận ác chiến.
Là thế lực ngang nhau hay là đơn phương bị đánh, Cố Bạch Thủy không rõ ràng, nhưng hắn có phần kỳ quái tại sao tiểu công chúa này lại khiến mình chật vật như vậy.
Không phải là được nuông chiều từ bé, tự mình lôi kéo tất cả tu sĩ và Yêu tộc trong Vạn Độc Vực chơi một trò chơi với nàng à?
Không phải là nhân vật chính của yến hội trưởng thành của Yêu tộc à?
Sao lại trốn trốn tránh tránh còn bị đánh? Khiến bản thân phải trốn đông trốn tây, đầu bù tóc rối?
Cố Bạch Thủy trong lúc nhất thời có phần tò mò, liền nghiêng đầu, nhìn thiếu nữ tóc đỏ kia hỏi một câu đơn giản.
"Ngươi tên là gì?"
Trần Tiểu Ngư ngẩn người, chỉ chần chờ chỉ trong nháy mắt, sau đó nhanh chóng đổi thành một khuôn mặt nhỏ nhắn sáng ngời vô tội.
Nàng tự thấy tâm tư linh hoạt, nhanh chóng bịa ra một cái tên giả.
Thánh Nhân thì sao? không thể nhìn thấu trong lòng người khác đang nghĩ gì, ta phản ứng nhanh như vậy, ngươi còn có thể nhìn ra ta đang nói dối à?