Chương 407: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 407

person Tác giả: Ba Thục Hồng Đậu schedule Cập nhật: 22/01/2026 16:11 visibility 2,594 lượt đọc

Chương 407: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 407

Tiếng trâu quỷ dị, vang vọng.

Nó mang vẻ mặt thần bí thận trọng, tựa hồ như đang kể một bí mật cực kỳ kinh thiên động địa.

Nhưng ba quỷ sai trên bệ đá nhìn nhau.

Mã Diện liếc Hắc Vô Thường, sắc mặt Hắc Vô Thường có phần kỳ quái khó tả.

"Ừm ~ "

Ba người bọn họ đáp lại rất bình thản, hoàn toàn không hề mãnh liệt như Ngưu Đầu tưởng tượng.

"Hả? Ừm là ý gì? Sao lại có phản ứng này?"

Ngưu Đầu ngẩn người, có phần không hài lòng với phản ứng của ba quỷ sai.

Nó hơi suy tư, ánh mắt khẽ động.

"Có lẽ các ngươi còn chưa biết, thiếu niên trẻ tuổi thấp kém kia, hiện tại... Đã thành Thánh!"

"Ta biết."

Mã Diện thản nhiên gật đầu.

"Đều biết cả rồi."

Hắc Vô Thường giải thích một câu.

Ngưu Đầu ngây ngốc một hồi, môi mấp máy, không nói được lời nào.

Cái quái gì?

Đám người này làm sao biết được?

Vậy vừa rồi mình giả vờ giả vịt chẳng phải hoàn toàn thành trò cười à?

Một chút thể diện không giữ lại?

Ngưu Đầu buồn bực.

Lúc này, Bạch Vô Thường duy nhất nãy giờ không nói chuyện, khẽ nhướng mắt, tựa hồ muốn nói gì.

Bởi vì người này bình thường không thích nói nhiều, tính cách quái gở lạnh lùng, rất ít khi nói đùa như Ngưu Đầu, Mã Diện.

Cho nên Ngưu Đầu cho rằng Bạch Vô Thường muốn nói chuyện quan trọng gì đó, mặt trâu liền ghé lại gần.

Bạch Vô Thường nói với Ngưu Đầu A Bàng.

"Ngươi, là người cuối cùng biết."

"Ta cảm tạ ngươi."

-

Mã Diện hỏi Ngưu Đầu: "Ngươi gặp được Trường Sinh đệ tử kia rồi sau đó đã làm gì?"

Ngưu Đầu ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Ta và hắn cùng đi tới mấy không gian lá cây, giết chết mấy lão già lạc đàn."

Ba ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía hắn.

"Mấy người?"

"Năm kẻ, tính cả đám quái vật lông đỏ."

Ngưu Đầu thành thật trả lời.

Ba quỷ sai còn lại nghe vậy thì mỗi người một vẻ, dường như cảm thấy có gì đó không ổn.

"Vậy... Còn đám lão già Thập Thánh Hội kia thì sao?"

Hắc Vô Thường nhíu mày, lên tiếng hỏi.

"Vì sao lâu như vậy, ngay cả một Thánh Nhân của Thập Thánh Hội không thấy? Bọn chúng đi đâu cả rồi?"

Ngưu Đầu A Bàng lắc đầu: "Ta còn muốn hỏi các ngươi đây?"

"Suốt dọc đường ta xuyên qua mấy không gian lá cây, không thấy bóng dáng một lão già nào. Ta còn tưởng đám lão Thánh Nhân kia tụ tập cả ở không gian của Bất Tử Tiên Mộ, nhưng tới đây rồi cũng chẳng thấy ai."

Mã Diện hít sâu một hơi, nhướng mày nói.

"Bọn ta theo lão Phán quan và Ngô Thiên truy sát lão già Phong gia, nhưng lão cá chạch này thông thuộc địa hình thế giới thụ động hơn bọn ta nhiều. Vòng qua vòng lại, bị hắn dắt mũi kéo dài không ít thời gian."

"Sau đó Ngô Thiên đả thương hắn, lão Phán quan dùng bút Phán quan nhuốm máu, khóa chặt khí tức của lão già này. Hắn mới hết đường, dẫn bọn ta tới đây."

"Ta vốn tưởng rằng Bất Tử Tiên Mộ này là nơi đám lão già Thập Thánh Hội tụ tập, còn chuẩn bị sẵn tinh thần vừa ló mặt đã bị vây công."

Mã Diện nheo mắt, nói tiếp.

"Nhưng kỳ lạ thay, nơi này không có một sinh vật sống nào, chỉ có lão già trên đỉnh đầu kia đơn độc một mình."

"Không có ai ở đây chờ hắn, không có ai tiếp ứng, hắn dường như cố ý giúp chúng ta tìm được Bất Tử Tiên Mộ, hoặc là đã tính sai điều gì đó."

Ngưu Đầu nghe vậy thì ngẩn người.

Nó không nghĩ ra được nhiều uẩn khúc như vậy, liền im lặng không nói.

Trong bốn quỷ sai này, Bạch Vô Thường ít lời lại là kẻ đầu tiên nhận ra điều gì đó.

Hắn khẽ ngước mắt, hỏi Ngưu Đầu.

"Trường Sinh đệ tử hiện giờ ở đâu?"

Hắc Vô Thường cũng nhìn sang, trong lòng càng thêm nghi hoặc.

Đúng vậy, Trường Sinh đệ tử và đám lão Thánh Nhân của Thập Thánh Hội đều mất tích một cách quỷ dị.

Không chừng giữa chuyện này có mối liên hệ nào đó.

Ngưu Đầu có phần bất đắc dĩ, trả lời.

"Tiểu tử kia bị Nhân Quả chủy thủ trục xuất, không ai biết hắn bị lưu đày tới nơi nào, hiện tại còn ở Yêu Vực hay không cũng khó mà nói."

"Nhân Quả chủy thủ? Trục xuất?"

Ánh mắt Mã Diện lóe lên, nhanh chóng xâu chuỗi được mọi chuyện.

"Nói như vậy là Cơ gia đoạt được Nhân Quả chủy thủ, cắt Trường Sinh đệ tử ra khỏi nơi này?"

Ngưu Đầu cũng chợt nhớ tới lời Cố Bạch Thủy từng nói, mắt trâu sáng ngời, nói.

"Tiểu tử kia nói với ta, Bất Tử Tiên Mộ kỳ thực có hai, được xây dựng ở những nơi khác nhau trong thế giới thụ động."

"Có thể đám lão già Thập Thánh Hội kia đã tới một Bất Tử Tiên Mộ khác, cho nên chỗ chúng ta mới không có ai."

Mã Diện nghe vậy thì khựng lại một chút.

Nó không lặp lại xác nhận cách nói "một Bất Tử Tiên Mộ khác", mà nhanh chóng suy đoán ra một khả năng.

"Lão bất tử Phong gia, đang kéo dài thời gian."

Mã Diện sắc mặt khó coi: "Một mình hắn kéo chúng ta ở lại Bất Tử Tiên Mộ không thể mở ra này, để đám Thánh Nhân còn lại của Thập Thánh Hội thừa cơ đắc thủ."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right