Chương 375: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 375
"Rắc ~ "
Một tiếng vang lanh lảnh quanh quẩn trong không gian lá cây đen kịt.
Liễu Tam Ngôn nhíu mày, có phần nghi hoặc nhìn quanh.
Âm thanh này đã vang lên lần thứ ba,
Nhưng Liễu Tam Ngôn vẫn không tìm được nơi phát ra.
Rất kỳ quái, cũng rất quỷ dị.
Đặc biệt là trong không gian lá cây bị bóng tối bao phủ này, tất cả đều tĩnh mịch trống trải.
Đột nhiên có tiếng "Răng rắc ~" từ trong bóng tối truyền ra, làm cho người ta không tự giác có phần hoang mang cùng tê dại.
Cho dù Liễu Tam Ngôn là lão Thánh Nhân thành đạo nhiều năm, cũng có cảm giác như vậy.
Liễu Tam Ngôn là phó cung chủ Nhân cảnh Thanh Đồng Tiên Cung, đại năng cảnh giới Thánh Nhân, cũng là một trong những Thánh Nhân được Thập Thánh Hội sắp xếp ở Thánh Yêu Thành.
Nhưng Liễu Tam Ngôn có phần xui xẻo.
Bởi vì theo kế hoạch ban đầu, sau khi Thập Thánh Hội chính thức bắt đầu, đám Thánh Nhân ngoài thành sẽ cùng nhau tràn vào Thánh Yêu Thành.
Hoàn thành việc thanh lý và huyết tẩy đối với tất cả Yêu tộc trong thành.
Liễu Tam Ngôn được phân đến khu dân nghèo tầng thấp nhất, đi tàn sát những tiểu yêu dân nghèo tay không tấc sắt.
Máu chảy thành sông, núi thây biển máu.
Tiếng kêu than dậy khắp đồng, tử thi chất thành đống.
Một mình Liễu Tam Ngôn đã tàn sát hơn vạn sinh linh Yêu tộc, dù là lão yêu râu tóc bạc trắng hay là đứa trẻ mới sinh bi bô tập nói, đều bị nghiền thành thịt nát dưới tay hắn.
Đối với bản thân Liễu Tam Ngôn, hắn không có cảm xúc mềm lòng và thương xót.
Hắn chỉ cảm thấy có phần xui xẻo.
Bản thân tàn sát nhiều Yêu tộc nhỏ yếu như vậy, một chút lợi lộc không mò được, thật sự không phải chuyện tốt.
Hơn nữa sau khi Thập Thánh Hội kết thúc, Liễu Tam Ngôn ở tầng dưới chót chỉ có thể tự mình tiến vào thế giới lá cây.
Một thân một mình, đến giờ vẫn không đợi được một lão đạo hữu Thập Thánh Hội nào.
"Rắc ~ "
Thanh âm kỳ quái lại vang lên, đây đã là lần thứ tư.
Liễu Tam Ngôn nhíu mày, trong lòng nổi lên nghi hoặc.
Thanh âm từ trong bóng tối truyền tới không bén nhọn chói tai, chỉ là có phần đột ngột.
Âm thanh này nghe như thủy tinh hoặc lưu ly bị vỡ, cũng như vết rạn trên gương đang ngưng đọng khép lại.
Liễu Tam Ngôn không biết âm thanh từ đâu truyền tới.
Hắn đi lòng vòng trên phiến lá cây dưới chân một lúc, nhưng không phát hiện bất kỳ vật kỳ quái nào.
"Cơ Gia chủ nói, sau khi tiến vào thế giới hốc cây không được đi lung tung, phải chờ các đạo hữu khác tìm kiếm, tụ họp lại rồi cùng nhau hành động."
Liễu Tam Ngôn hơi chần chờ, vẫn buông tha lựa chọn rời khỏi nơi này.
Dù sao chỉ là ngẫu nhiên vang lên thanh âm kỳ quái, không phải có quái vật hay nguy hiểm gì.
Một vị lão Thánh Nhân thành danh nhiều năm nếu chỉ bị bóng tối và quái thanh dọa chạy, cũng quá nhát gan mất mặt.
Cứ như vậy, vị phó cung chủ Thanh Đồng Tiên Cung này dừng lại.
Trong bóng tối vô tận, chờ đợi tin tức của đạo hữu Thập Thánh Hội.
Nhưng sau nửa khắc.
Liễu Tam Ngôn không đợi được lão Thánh Nhân của Thập Thánh Hội, mà lại đợi được tiếng vang thứ năm trong bóng tối.
"Rắc ~ "
Tiếng vang thứ năm cực kỳ nhỏ, dường như âm cuối cùng trong quá trình hồi phục của một thứ gì đó.
Cùng với tiếng vang này, trong đêm tối nồng đậm cũng vang lên tiếng bước chân rất khẽ.
Dường như có một người khác đi tới thế giới lá cây này, và từng bước đi tới vị trí trung tâm.
Liễu Tam Ngôn hơi ngẩng đầu, nhìn bóng dáng đang dần tiến đến gần trong bóng tối.
Sự cảnh giác trong lòng hắn dần gia tăng, nheo mắt đầy nguy hiểm.
Nhưng khi bóng người kia đi ra khỏi bóng tối, lộ ra một khuôn mặt quen thuộc hiền lành,
Liễu Tam Ngôn đứng tại chỗ hơi sững sờ, trong lòng cũng lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"Hàn đạo hữu, không ngờ người đầu tiên ta gặp trong thế giới hốc cây lại là ngươi."
Liễu Tam Ngôn cười một tiếng, nhìn Hàn Phi Thành từ trong bóng tối đi ra, tỏ vẻ nhẹ nhõm quen thuộc.
"Động tác của ngươi cũng nhanh thật, Thập Thánh Hội kết thúc, liền tới chỗ này tìm mộ Bất Tử Tiên à?"
"Ừm."
Người trẻ tuổi khẽ gật đầu, sau đó ngước mắt nhìn Thánh Nhân trước mặt hỏi:
"Liễu đạo hữu cũng chỉ có một mình? Sao không đi xung quanh, sớm hội hợp với các đạo hữu khác?"
Liễu Tam Ngôn ngẩn người, có phần kỳ quái đáp:
"Đây không phải là quy định Cơ Gia chủ đã an bài trước à? Sau khi vào thế giới hốc cây không thể đi lung tung, phải chờ mấy vị đạo hữu đã được an bài tìm người, tụ tập lại rồi mới hành động?"
"Ồ, đúng, ta quên mất."
Người trẻ tuổi gật đầu, nhưng lại nói tiếp một cách thản nhiên:
"Cơ Gia chủ cũng thật là, cứ bắt chúng ta phải tụ tập lại rồi mới hành động, làm như trong không gian lá cây này có thứ gì có thể uy hiếp được Thánh Nhân vậy."
Liễu Tam Ngôn không nhận ra đối phương đang thăm dò, tự nhiên tiếp lời: