Chương 448: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 448
Một khắc đồng hồ sau.
Cố Bạch Thủy và Trần Tiểu Ngư đi tới tán cây của cây cổ thụ thâm uyên.
Bọn họ vòng qua cành cây khô héo màu đen, chui vào trong lồng giam khổng lồ do tán cây bện thành.
Cố Bạch Thủy lật tay, một con dao găm bằng đồng rơi vào lòng bàn tay, phần cuối lưỡi dao còn nhuốm một vệt máu màu tím.
Hắn và nàng đi qua bóng cây như rừng rậm trên mặt đất, đi tới cửa chính của cung điện màu đen.
Bước chân dừng lại.
Cố Bạch Thủy và Trần Tiểu Ngư bên cạnh liếc nhau một cái, sau đó... Chậm rãi đưa tay phải ra.
Chủy thủ đồng thau như đâm vào trong nước, tan vào cửa cung điện.
Tơ máu màu tím linh hoạt, bị nước rửa sạch, tan vào trong cánh cửa.
"Rắc~"
Dường như có then cửa lỏng ra.
"Lộc cộc~"
Cổ thụ dưới vực sâu chấn động một cái.
Trên cửa chính cung điện đen kịt một mảnh, nứt ra một khe hở hẹp.
Không lớn không nhỏ, thậm chí giữa khe hở còn có một tầng màng mỏng chất lỏng trong suốt.
Lượng hồn huyết, không đủ để cho người ta tiến vào trong mộ.
Nhưng khe hở nhỏ này đã đủ để cho hai người ngoài cửa nhìn trộm được cảnh tượng chân thật trong Đế Mộ.
Mộ của Bất Tử Phượng Hoàng nhỏ hơn mộ Côn rất nhiều.
Không có Tinh Không Trường Lộ, không có Bắc Minh Hải, chỉ có đại điện tĩnh mịch một mảnh đen kịt mà thôi.
Đại điện rất dài, rất khổng lồ, có phần tương tự với hoàng thành trong thành Trường An.
Nhưng bên trong không có cột đá chống trời che chắn tầm mắt, hết thảy đều rất đơn giản.
Cho nên tầm mắt của Cố Bạch Thủy và Trần Tiểu Ngư nhìn sâu vào, đều có thể nhìn thấy... Ở cuối Hắc Ám đại điện, hình dáng khổng lồ vô cùng ẩn trong bóng tối kia.
Hô hấp ngừng lại, thức hải chấn động.
Đế tức tĩnh mịch như đêm tối ập vào mặt, ầm vang mà qua.
Trần Tiểu Ngư chỉ có thể liếc mắt nhìn, liền máu chảy không ngừng, lảo đảo lui xuống.
Con ngươi Cố Bạch Thủy sâu thẳm, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt lại gắt gao đọng lại ở trên hình dáng kia, không chịu dời đi.
Đó là một cỗ thi thể.
Lông vũ màu đen rủ xuống bóng tối, hai cánh khẽ giương, nhẹ nhàng rủ xuống liền ép nát pháp tắc thời không, khiến cho mọi thứ xung quanh thân thể đều rơi vào hư vô.
Chấn động xâm nhập linh hồn, sau đó chính là tư duy đình trệ đọng lại.
Đó là thi thể của Bất Tử Phượng Hoàng, một cỗ thi hài chân chính của Bất Tử Tiên.
Khóe mắt Cố Bạch Thủy rướm máu, nhưng vẫn không thấy rõ toàn cảnh của Bất Tử Phượng Hoàng.
Một mảnh mơ hồ, như nhìn hoa trong sương.
Hắn không nhìn thấy rốt cuộc Bất Tử Phượng Hoàng có bao nhiêu cánh, không nhìn thấy bộ dáng chân thật của Phượng trác Hoàng quan.
Điều duy nhất Cố Bạch Thủy có thể nhận thấy, là thi hài của Bất Tử Phượng Hoàng này như... Thiếu một con mắt.
Một con mắt phải của Bất Tử Phượng Hoàng.
"Lịch sử Yêu tộc là giả ư?"
Sau lưng truyền đến giọng nói rung động mờ mịt của tiểu công chúa Yêu tộc.
Giọng nói của nàng có phần khô khốc, không ngăn được run rẩy:
"Bất Tử Phượng Hoàng chính là Bất Tử Phượng Hoàngvốn dĩ không phải là... Lông đỏ a!?"
Trần Tiểu Ngư thấy được một thi thể Bất Tử Phượng Hoàng hoàn hảo không chút tổn hại.
Cao quý tang thương, ung dung thần thánh, cả người Bất Tử vũ dực, không thể khinh nhờn.
Nó không có lông đỏ.
-
"Bất Tử Phượng Hoàng không phải là Hồng Mao Đế Binh?!"
Ánh mắt Trần Tiểu Ngư mông lung, nước mắt tràn ra hốc mắt, con ngươi màu nâu nhạt lúc tỏ lúc mờ, thậm chí không nhìn rõ ngón tay trước mắt.
Nhưng trong đầu nàng vẫn khắc sâu một màn kinh tâm động phách trong đại điện kia.
Lông vũ của Bất Tử Phượng Hoàng rủ xuống, mỗi một chiếc lông vũ đều lóe lên sắc màu u ám.
Thứ này bắt nguồn từ việc Bất Tử Tiên siêu thoát Đế thivốn dĩ không hề bị luyện chế thành một kiện Hồng Mao Đế Binh khủng khiếp bất tường.
Điều này có nghĩa là nửa sau lịch sử Yêu tộc sẽ bị lật đổ hoàn toàn, trở nên vô nghĩa.
"Cho nên... Bất Tử Tiên không phải bị Trường Sinh Đại Đế đánh lén mà ngã xuống?"
Trần Tiểu Ngư có phần mờ mịt, nhất thời ngây ra tại chỗ.
Nàng không biết tin tức này đối với mình rốt cuộc là tốt hay xấu.
Nếu Bất Tử Tiên chết bất đắc kỳ tử không liên quan tới Trường Sinh Đại Đế, vậy điều này có nghĩa là gì?
Hơn vạn năm thù hận của Yêu tộc đối với Trường Sinh Đại Đế, đối địch với chi mạch người gác mộ, đều trở nên vô nghĩa vào lúc này?
Trần Tiểu Ngư mơ màng, sau đó dường như dần dần ý thức được điều gì, thân thể đột nhiên run lên, tóc gáy dựng đứng.
Bất Tử Tiên không chết trong tay Trường Sinh Đại Đế!
Vậy kẻ có thể sát hại Bất Tử Tiên... Còn có thể là ai!?
Môi run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, Trần Tiểu Ngư đột nhiên nghĩ đến một điểm đáng ngờ, nghĩ kỹ lại mà thấy vô cùng khủng khiếp.
Trường Sinh chưa thành đế, làm sao lại giết chết một vị Bất Tử Tiên Đế đã cực điểm thăng hoa?