Chương 421: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 421
Tiểu sư muội dẫn ông lão kia ra ngoài đi dạo, ngắm nhìn phong cảnh Cơ gia ngày nay, lại khiến rất nhiều người trong Cơ gia sợ đến mức run như cầy sấy, hồn phi phách tán.
Nhưng ông lão kia rất yên tĩnh, cũng rất thành thật.
Phơi nắng xong liền trở về trong lao.
Từ đó về sau, Cơ Trường Sinh không bao giờ đến thiên lao nữa, bởi vì Cơ Nhứ đã thay khóa.
"Ngươi là Cơ Vạn Cương?"
Cố Bạch Thủy nhìn chùm lông đỏ khổng lồ ẩn hiện trong bóng cây, nhướng mày hỏi một câu.
Cơ Vạn Cương hơi ngẩng đầu, nhìn về phía Trường Sinh đệ tử vô lễ ở đằng xa.
Nó nói.
"Dựa theo bối phận của Nhứ Nhi, ngươi là sư huynh của nó, cũng nên gọi ta một tiếng tổ gia gia."
Cố Bạch Thủy hơi trầm ngâm, đáp lại:
"Dựa theo bối phận sư phụ, hai ta ai gọi ai là gia gia còn chưa biết chừng."
Cơ Vạn Cương nghe vậy ngẩn người, không nổi giận, ngược lại còn nhếch miệng cười quái dị một tiếng.
Một già một trẻ, một người một chùm lông đỏ.
Cố Bạch Thủy và Cơ Vạn Cương cách vách ngăn không gian xa xa nhìn nhau, chăm chú quan sát đối phương.
Trên con đường mà tầm mắt bọn họ giao nhau, bốn Thánh Nhân Vương đang hỗn chiến đã dừng tay, bọn họ chia làm hai phe, vừa đề phòng vừa cảnh giác lẫn nhau.
Cơ Vạn Cương thức tỉnh, đã triệt để làm rối loạn toàn bộ chiến cuộc.
Lão Phán quan mặc một bộ áo đỏ, khí tức nhàn nhạt bình thản, một tay nâng Sinh Tử Bộ, một tay cầm bút Phán quan.
Ngòi bút Phán quan nhuốm máu lẫn thịt, đều là dấu vết mà lão Phán quan mạnh mẽ cạo xuống từ trên người Phong Gia Nhị Tổ.
Cản Thi Nhân Ngô Thiên vác cây cốt bổng lang nha khổng lồ trên vai phải, trong lòng bàn tay trái lại kẹp mấy tấm hoàng phù tinh xảo.
Tam Nhãn Hồng Mao đang giằng co với hắn lúc này cũng chật vật không chịu nổi, lông tóc rối bời, một cánh tay bị cốt bổng lang nha đập trúng, đã cong vẹo không ra hình thù.
Hai Thánh Nhân Vương của Địa phủ đều có chiến lực rất mạnh, nếu Cơ Vạn Cương không tỉnh lại, kết cục của trận chiến này sớm muộn gì cũng sẽ là thắng lợi của sáu người Địa phủ.
Nhưng khi giữa sân xuất hiện khí tức của Cơ Vạn Cương, sắc mặt mỗi người đều có biến hóa khác nhau.
Phong Gia Nhị Tổ đang khổ sở chèo chống, vẻ mặt vui mừng, nếp nhăn trên mặt như hoa cúc xếp chồng nở rộ, ánh mắt hung ác nham hiểm, nhưng cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Ông lão này rất rõ thực lực của lão quái vật Cơ Vạn Cương.
Đoạt xá thân thể lông đỏ, Cơ Vạn Cương chắc là đã khôi phục thực lực trung cảnh của Thánh Nhân Vương.
Phong Gia Nhị Tổ và Hồng Mao đều là Thánh Nhân Vương sơ kỳ, Phán quan và Ngô Thiên không chênh lệch nhiều.
Có Cơ Vạn Cương gia nhập, toàn bộ cục diện sẽ bị đảo ngược hoàn toàn.
Huống chi lão quái vật Cơ Vạn Cương kia vốn không phải là Thánh Nhân Vương bình thường, cho dù hắn một mình, cũng có khả năng còn nguy hiểm hơn cả Phong Gia lão tổ cộng thêm quái vật lông đỏ.
"Nói thế nào?"
Ngô Thiên gãi gãi đầu, mở rộng lồng ngực, xắn tay áo, rất có dáng vẻ và giọng điệu của một tên lưu manh nơi phố chợ khi đánh nhau.
Hắn hỏi lão Phán quan:
"Ngươi đi kiềm chế Cơ Vạn Cương? Ta xử lý hai tên tạp chủng này, sau đó sẽ đến giúp ngươi giải quyết lão già kia?"
Tình huống lúc này có phần khó giải quyết.
Thánh Nhân Vương thứ năm mạnh vượt trội xuất hiện, khiến ưu thế chiến lực của Địa phủ hoàn toàn biến mất.
Có điều, lão Phán quan vẫn rất bình tĩnh, sắc mặt vẫn như thường.
Hắn hơi trầm ngâm, liếc nhìn Hồng Mao Cơ Vạn Cương, rồi lại cúi đầu nhìn thân ảnh thanh niên thư sinh kia.
Ngón tay lão Phán quan hơi khựng lại, dường như nghĩ tới điều gì, híp mắt lắc đầu:
"Khoan đã, xem tình hình rồi tính."
Nhưng không phải ai cũng bình tĩnh được như lão Phán quan.
Phong Gia Nhị Tổ từ khi Thập Thánh Hội bắt đầu đã bị đám ngưu quỷ xà thần của Địa phủ truy sát, khổ sở chèo chống cho đến tận bây giờ.
Nếu không phải dựa vào cấm thuật của quái vật lông đỏ bên cạnh, e rằng đã sớm bị vây giết trong một không gian lá cây rồi.
Ông lão áo bào vàng này nghẹn một bụng lửa giận, mãi mới đợi được Cơ Vạn Cương thức tỉnhvốn dĩ không định giữ lại chút thể diện hay đường lui nào.
Phong Gia Nhị Tổ hừ lạnh một tiếng, trầm giọng nói với Cơ Vạn Cương ở một không gian khác:
"Cơ tiền bối, Phong Gia chúng ta và Cơ gia hợp tác là vì phương pháp đoạt xá và mộ Bất Tử Tiên, hiện tại tiên mộ đã ở ngay trước mắt. Ta cũng đã kéo dài thời gian cho ngài lâu như vậy, những kẻ bên ngoài còn lại này, chúng ta có nên cùng nhau quét sạch một chút không?"
Cố Bạch Thủy nghe vậy, trong lòng hơi động.
Hắn nhìn lên một không gian khác trên đỉnh đầu, những lão thi lông đỏ kia cùng mạng nhện trắng quấn quanh trong vực sâu, hơi nhíu mày, hiểu rõ giữa Cơ gia và Phong Gia đã tiến hành giao dịch gì.