Chương 222: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 222
Trần Tiểu Ngư nhìn thấy Bạch Tuyết công chúa, hai chữ quái vật không thốt nên lời.
"Ghép lại?"
Cố Bạch Thủy cũng có phần do dự, dù sao Tứ Bất Tượng đã khó ghép, muốn ghép ra được công chúa nhắm mắt trong hốc cây, thì quả thực có phần xảo đoạt thiên công.
"Nhưng Thánh Yêu Thành dũng sĩ mất tích chỉ có mười mấy người, lấy đâu ra nhiều tài liệu như vậy?"
Trần Tiểu Ngư có phần khó hiểu, nàng không cho rằng trên người đám Đại Yêu dũng sĩ kia, có thể tìm ra được một miếng da xứng với công chúa trong hốc cây.
Cố Bạch Thủy nghe vậy suy tư một lát, sau đó xoay người, nhìn xuống dưới chân mình.
Nơi đây là cuối rừng già, đi khỏi rừng cây tiến về phía trước, dưới chân là một bồn địa hoang vu khổng lồ lõm xuống.
Mênh mông bát ngát, đá lởm chởm ngổn ngang.
Đó là vòng trong của Dã Lĩnh, trong đám đá xám đen, còn có một chiếc mũ đỏ chập chờn ẩn hiện.
"Ngươi còn nhớ, hai ta trước đó từng nhắc đến chuyện đi đường vòng không?"
Trần Tiểu Ngư ngẩn người, sau đó gật đầu: "Tiền bối, giờ muốn quay đầu đi đường vòng, có phải hơi muộn rồi không?"
"Không phải."
Cố Bạch Thủy lắc đầu, ánh mắt không hiểu sao trở nên kỳ quái.
"Ta muốn hỏi, ngươi có nhớ mình từng nói, đi đường vòng thì phải đi qua nơi nào không?"
"Yêu phần mộ ạ."
Trần Tiểu Ngư nói đến đây đột nhiên khựng lại, lập tức nghĩ tới điều gì đó.
Cố Bạch Thủy liếc nhìn nàng, nói: "Yêu phần mộ ở bên cạnh Dã Lĩnh."
"Nơi đó chắc là có rất nhiều thi thể Yêu tộc đúng không?"
-
Bên cạnh Dã Lĩnh chính là Yêu Phần Trủng.
Trần Tiểu Ngư nói, có rất nhiều đại yêu tuổi già sắp chết sẽ tự mình đi vào Yêu Phần Trủng, trong đó trải qua những thời khắc cuối cùng của yêu sinh.
Từ xưa đến nay, trong Yêu Phần Trủng đã tích lũy không biết bao nhiêu thi thể của Yêu tộc.
Vị Nguyên Thiên Sư thần bí kia xây dựng đạo tràng ở Dã Lĩnh, có lẽ cũng mang ý định "trộm xác".
Hắn dùng thi thể đại yêu mà Yêu tộc tích lũy vô số năm làm nguyên liệu, tạo ra hết thứ này đến thứ khác kỳ quái kỳ lạ.
Nhưng trong Yêu Vực đào mộ tổ tiên của người ta, vị Nguyên Thiên Sư kia không phải là quá bất nghĩa rồi à?
Cho dù các đại yêu khác của Yêu tộc không biết, Yêu Tổ nhất định rõ chuyện này.
Yêu Tổ cũng mặc cho tên Nguyên Thiên Sư kia trong Dã Lĩnh làm thí nghiệm trộm xác?
Thi thể con dân của mình không được an nghỉ, Yêu Tổ lại làm như không thấy?
Đây lại là đạo lý gì?
Cố Bạch Thủy đứng ở cuối rừng già, nhìn bồn địa sâu hun hút mênh mông dưới chân, ánh mắt hơi có vẻ kỳ quái.
Chẳng lẽ, vị Nguyên Thiên Sư thần bí kia còn lợi hại hơn cả Yêu Tổ, Yêu Tổ không dám trêu chọc, cho nên mắt nhắm mắt mở?
Nghĩ như vậy thì hợp lý hơn nhiều.
Nhưng vấn đề duy nhất là, nếu thật sự như vậy, vị Nguyên Thiên Sư kia ít nhất cũng phải là Đại Nguyên Thiên Sư trên cả cảnh giới Chuẩn Đế.
Nguyên Thiên Sư loại này trong lịch sử Nhân tộc cũng là đại nhân vật có danh tiếng, sẽ là ai đây?
"Tiền bối, chúng ta còn muốn đi vào xem à?"
Trần Tiểu Ngư ngồi xổm bên cạnh hố sâu, nhìn vách hố thấp bé dưới chân, có phần do dự hỏi.
Cố Bạch Thủy gật đầu: "Đã đi đến đây rồi, không có lý do gì để quay đầu lại."
"Vậy lão Địa Thi phía sau chúng ta thì sao? Không quản nó à?"
Trong bóng cây, có hoàng bào rách nát lay động.
Lão Địa Thi kia ở phía xa trong rừng sau lưng Cố Bạch Thủy và Trần Tiểu Ngư, lộ ra thân ảnh của mình.
Nhưng nó không gào thét xông ra như hung vật mất đi lý trí, không giống sinh linh có linh trí âm thầm nhìn trộm hai kẻ ngoại lai kia.
Lão Địa Thi chỉ là lay động trong rừng, không có mục đích.
Hơn nữa sau khi đến gần cuối rừng già, nó liền dừng lại, sau đó chậm rãi xoay người, men theo con đường lúc đến mà quay về.
"Lão Địa Thi kia hình như không thể tới gần khu vực nội vi."
Trần Tiểu Ngư gãi gãi đầu, thử động não.
"Ừm."
Cố Bạch Thủy ngẩng đầu đáp: "Lão Địa Thi kia chắc là cùng một loại với tiểu cô nương đội mũ đỏ, chúng chỉ có thể quanh quẩn ở khu vực cố định của mình."
"Lão Địa Thi phụ trách vùng hoang nguyên ngoại vi của Dã Lĩnh, nhưng cũng có thể tiến vào rừng già trung vi, tiểu Hồng Mạo phụ trách rừng già trung vi, nhưng cũng có thể đi vào bồn địa hố sâu nội vi."
Trần Tiểu Ngư hỏi: "Bọn chúng là quản lý của Dã Lĩnh à?"
Cố Bạch Thủy lắc đầu: "Thật ra, nói là nô bộc thì chính xác hơn, hai tên nô bộc rất thông minh."
Theo như Cố Bạch Thủy suy đoán, lão Địa Thi và Tiểu Hồng Mạo chắc là hai nô bộc của Dã Lĩnh.
Nếu có kẻ ngoại lai xông vào ngoại vi Dã Lĩnh, nhưng bản thân lão Địa Thi không có cách nào giải quyết và ứng phó, nó sẽ ẩn giấu thân hình, thả kẻ ngoại lai vào trong rừng già giao cho Tiểu Hồng Mạo xử lý.
Đồng thời, lão Địa Thi cũng sẽ theo sát hai con mồi xông vào rừng, chặn đường lui của chúng.