Chương 283: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 283
Bởi vì nàng biết, đây đều là những hành động vô nghĩa.
Bọn họ, hoặc nói chính xác hơn... Chúng, thực ra là một thể thống nhất, dùng chung một bộ não vô hình.
Cố Bạch Thủy trầm ngâm một lát, suy nghĩ cẩn thận mọi chuyện trên Cơ gia đảo, sau đó ý thức phiêu hốt, thoát ra khỏi hư kính.
Đêm trong vắt, gió nhẹ thổi.
Vị Thánh Nhân trẻ tuổi trên một hòn đảo khác từ từ mở mắt.
Hắn trầm mặc hồi lâu, cuối cùng nhíu mày, vẻ mặt kỳ quái.
"Cơ gia thật là ra tay lớn, còn mang theo hai cây Bất Tử dược đến Thánh Yêu Thành?"
Hai cây Bất Tử dược.
Một cây ký sinh trên người lão đại gia Cơ gia, là Long Huyệt Bất Tử Thảo vốn được Cơ gia nuôi dưỡng.
Một cây Bất Tử dược khác càng đặc biệt hơn, tên của nó là "Phật Sinh Não Diệp", còn gọi là Phiền Não Ti.
Cây "Não Diệp" này không xuất hiện trên Cơ gia đảo, hay nói cách khác, mỗi một đệ tử Cơ gia đều là một cá thể mà nó ký sinh.
Tất cả các cá thể liên kết với nhau, có thể tạo thành một bộ não độc lập, cũng chính là mẫu thể của Phật Sinh Não Diệp.
Nó có thể liên tục suy diễn ra kết quả của tất cả những chuyện có thể xảy ra, cũng đưa ra các loại đáp án khả thi.
Đệ tử Cơ gia ngày đêm lặp đi lặp lại chính là chuyện này, chúng cùng với cây Não Diệp kia, tính toán những chuyện có thể xảy ra ở Thánh Yêu Thành.
Chúng nói lảm nhảm, không hề nói bất cứ chuyện gì của Cơ gia. Bởi vì những chuyện này đều vô nghĩa, là chuyện mà Não Diệp đã sớm biết.
Hai cây Bất Tử dược, là hậu chiêu mà Cơ gia chuẩn bị ở Thánh Yêu Thành.
Điều khiến Cố Bạch Thủy càng thêm trầm tư là Cơ gia lấy đâu ra một cây Bất Tử dược khác?
Hơn nữa còn tận dụng triệt để, thậm chí hắn còn hoài nghi ở sâu trong Cơ gia còn cất giấu nhiều cây Bất Tử dược hơn nữa.
"Dùng Bất Tử dược để thúc đẩy gia tộc hưng thịnh à? Đúng là thủ bút lớn."
Cố Bạch Thủy thở dài một hơi, không thể không thừa nhận, Cơ gia thần bí ở Trung Châu này vẫn bị người đời xem nhẹ.
Nội tình thâm hậu, có phần đáng sợ.
Vị Thánh Nhân trẻ tuổi suy tư trong động phủ của mình hồi lâu, đẩy cửa phòng ra, đi ra ngoài trời đêm.
Gió đêm thanh lương thổi qua vạt áo của Thánh Nhân.
Đêm nay mát mẻ trong lành, Cố Bạch Thủy lại bị gió thổi nhớ tới một người khác, cùng một chuyện khác.
Người đó là Cơ Gia chủ trẻ tuổi, chuyện đó có liên quan đến một lão ăn mày tuổi già sức yếu.
Đêm mưa ở Lạc Dương thành, bên ngoài Diệp lão phủ có hai người trẻ tuổi đang đứng.
Sau lưng người trẻ tuổi có Thánh Nhân.
Lão ăn mày đứng bên cạnh Cố Bạch Thủy, Cơ Gia chủ trẻ tuổi đứng sau lưng một người khác.
Sau đó, Cơ Gia chủ đưa ra cho lão ăn mày một ván cược, cũng là một lời đề nghị.
Hắn bằng lòng tặng cho lão ăn mày Long Huyết Bất Tử Dược của Cơ gia mình, kéo dài tính mạng cho lão ăn mày tuổi đã gần đất xa trời.
Lúc đó Cố Bạch Thủy không cảm thấy có gì không đúng, lão ăn mày cũng chỉ cho rằng đây là thủ đoạn mua chuộc lòng người của Cơ Gia chủ.
Nhưng bây giờ nghĩ lại...
Vị Cơ Gia chủ kia có lẽ chỉ muốn đổi một chậu hoa khác cho đóa huyết sắc yêu hoa của gia tộc mình mà thôi.
-
Đêm tàn, bình minh ló dạng, phía chân trời ngoài Thánh Yêu Thành ửng lên một màu trắng bạc.
Tại rìa một hòn đảo treo lơ lửng tĩnh mịch, vị Thánh Nhân trẻ tuổi đưa mắt nhìn về phía một hòn đảo khác của Cơ gia, ánh mắt mang vẻ kỳ lạ, dường như đang suy tính những chuyện không muốn ai hay.
"Cơ gia đã phái rất nhiều người tới, do Cơ gia lão đại gia dẫn đầu, mang theo gần trăm đệ tử Cơ gia."
"Nhưng thật ra, bọn họ đều chỉ là một dạng vật chứa, là người thực vật bị hai cây Bất Tử dược ký sinh?"
Cố Bạch Thủy sờ cằm, ánh mắt đan xen sáng tối, cẩn thận hồi tưởng lại những chuyện mình đã chứng kiến đêm qua.
"Việc Cơ gia xuất hiện ở đây không có gì bất ngờ, trong câu chuyện ở thành Lạc Dương đã có Cơ Gia chủ tham dự, thì vũng nước đục Thánh Yêu Thành này lại càng không thể đứng ngoài cuộc."
"Các lão Thánh Nhân tụ tập ở Vạn Độc Vực là vì lăng mộ Bất Tử Tiên trong tổ địa Vân Trung Thành. Nhưng Cơ gia lại lén mang đến hai cây Bất Tử dược, đây mới là điểm mấu chốt."
"Bọn họ muốn làm gì?"
Cố Bạch Thủy khẽ dừng lại, nheo mắt.
"Hay nên nói, Cơ Gia chủ rốt cuộc muốn làm gì? Vì sao hắn không tới?"
"Đêm qua, trên hòn đảo của Cơ gia không thấy bóng dáng Cơ Gia chủ, nhưng với một chuyện lớn như vậy, kẻ theo chủ nghĩa mạo hiểm đó không lý nào lại không xuất hiện ở Thánh Yêu Thành."
"Bọn họ đã mưu tính lâu như vậy, tính kế lão Yêu Tổ, hao tổn nhiều tâm sức như vậy, mưu đồ rất lớn, Cơ Gia chủ nhất định sẽ tìm cách đến chia một phần canh."
Cố Bạch Thủy hơi trầm ngâm, nhìn sắc đêm dần dần nhạt trên bầu trời, trong lòng suy diễn tất cả các khả năng.