Chương 446: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 446

person Tác giả: Ba Thục Hồng Đậu schedule Cập nhật: 22/01/2026 16:11 visibility 763 lượt đọc

Chương 446: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 446

Trường Sinh thí Tiên và Hủ Mục sát Thần Tú, hai chuyện này có một mục đích chung.

Có kẻ muốn trường sinh, đột phá gông cùm của tuổi thọ, trở thành lão ngư đặc thù.

Cho nên,

"Đem một vị siêu thoát Đại Đế khác luyện thành Đế binh... Là có thể được trường sinh!"

Đế binh của Hủ Mục Đại Đế, là Thần Tú Đại Đế.

Đế binh của Trường Sinh Đại Đế, chính là Bất Tử Tiên.

Giả thuyết kinh thế hãi tục này, khiến cho đám lão yêu sợ hãi, linh hồn run rẩy.

Một vị lãnh tụ Đại Đế dẫn dắt vạn tộc ra khỏi hắc ám, một vị Đại Đế Yêu tộc trẻ tuổi vĩ đại.

Vào thời điểm trẻ trung cường tráng nhất, cứ như vậy bị kẻ khác ngấm ngầm ám toán.

Thậm chí di thể của Ngài, còn bị chế thành một kiện Đế binh quỷ dị.

Tất cả những hành vi dơ bẩn này, đều là vì tư dục, vì bản năng tham lam của sinh linh.

Trường Sinh.

-

Bia đá đọc đến cuối.

Trần Tiểu Ngư dừng bước.

Ngón tay sạch sẽ dừng lại ở bên cạnh bia gãy, nàng tựa hồ mới từ trong đoạn lịch sử thần bí xa xưa, nhưng thấm vào linh hồn kia mà lấy lại tinh thần.

Trần Tiểu Ngư im lặng hồi lâu, quay đầu lại, nhìn Thánh Nhân trẻ tuổi sau lưng không nói một lời.

Cố Bạch Thủy hơi giương mắt, sắc mặt như thường hỏi:

"Xong rồi?"

"Ừm."

Trần Tiểu Ngư gật đầu: "Trên tấm bia đá chỉ có bấy nhiêu thôi, còn lại là chuyện sau này của Yêu Vực."

"Là như vậy sao."

Ánh mắt Cố Bạch Thủy không hiểu, trên mặt không lộ ra cảm xúc khác thường gì.

Hắn thật sự không có hứng thú với lịch sử Yêu tộc sau này.

Đi tới phiến rừng bia này, Cố Bạch Thủy cũng chỉ muốn tiếp nhận nửa đoạn chuyện cũ tiếp theo của Dã Lĩnh mà thôi.

Trần Tiểu Ngư thu tay lại, ánh mắt nhìn Cố Bạch Thủy, có phần phức tạp cũng có phần buồn vô cớ.

Nửa đoạn lịch sử sau này là câu chuyện của Bất Tử Tiên.

Nhưng đồng thời cũng là chứng cứ buộc tội một người khác.

Người nọ thân phận cao thượng hùng vĩ, ẩn trong cấm khu Đại Đế, thủ mộ cho Đại Đế mấy vạn năm.

Mấu chốt nhất là, hắn là sư phụ của hắn.

Là lão đầu tử nhìn Cố Bạch Thủy lớn lên, Trường Sinh Đại Đế.

Trần Tiểu Ngư sẽ vì tên tiểu nhân ti tiện không từ thủ đoạn trộm Trường Sinh trong chuyện xưa kia, cảm thấy vô sỉ và nghẹn khuất, cũng sẽ vì tổ tiên Yêu Đế nhà mình ngã xuống, cảm thấy bất đắc dĩ và bi thương.

Trường Sinh Đại Đế đã làm đứt đoạn xu thế hưng thịnh trong lịch sử của Yêu tộc, là kẻ trộm Trường Sinh chân chính.

Nhưng lúc này, tam đệ tử của hắn, Cố Bạch Thủy sẽ nghĩ như thế nào đây?

Tâm tư Trần Tiểu Ngư có phần phức tạp tò mò, nhìn gò má Cố Bạch Thủy, muốn tìm kiếm một tia cảm xúc khác thường.

Nhưng rất kỳ quái.

Cố Bạch Thủy rất bình tĩnh, bình tĩnh đến không bình thường.

Hắn hơi trầm ngâm, ngược lại hỏi Trần Tiểu Ngư một vấn đề.

"Ngươi cảm thấy thế nào về chuyện xưa lịch sử được ghi chép lại trên tấm bia đá?"

Trần Tiểu Ngư suy nghĩ, sau đó yên lặng lắc đầu.

"Ta... Không biết."

"Trên bia đá lịch sử Yêu tộc, chỉ ghi chép chuyện xưa từng xảy ra chân thật, cho nên ta không có ý kiến gì khác."

Trần Tiểu Ngư nói tới đây thì thoáng chần chờ.

"Nhưng ta luôn cảm thấy đoạn lịch sử này không giống với những tấm bia đá khác... Lại không nói ra được có chỗ nào khác biệt."

Cố Bạch Thủy gật đầu, suy nghĩ một chút, nói ra hai chữ:

"Chứng cứ."

Trần Tiểu Ngư sửng sốt: "Cái gì?"

"Chứng cứ và phỏng đoán."

Cố Bạch Thủy nhìn bia đá, nhẹ giọng nói:

"Ngươi cảm thấy không đúng, là bởi vì những chuyện xưa trên bia đá lịch sử này, phần lớn đều là suy đoán do đám lão yêu trí giả thôi diễn ra."

"Mặc dù đã xác nhận phần lớn sự thật, nhưng bia đá này vẫn còn lưu lại dư địa, giọng điệu phía trên nó không tuyệt đối, để lại cho hậu nhân một tia dẫn để kiểm chứng cùng nguyện vọng."

"Tìm chứng cứ?"

Trần Tiểu Ngư thì thào tự nói, sau khi suy nghĩ một hồi, giương mắt hỏi:

"Vậy phải làm sao chứng thực?"

Cố Bạch Thủy không trực tiếp đáp lại câu hỏi của Trần Tiểu Ngư.

Hắn đứng tại chỗ im lặng một hồi lâu, sau đó đầu ngón tay hơi dừng lại, nói:

"Thật ra bên trong có rất nhiều chuyện xưa, ta đã trải qua, có thể chứng minh là thật hay giả."

Trần Tiểu Ngư ngẩn người, nhìn Cố Bạch Thủy đi về phía trong đám bia đá.

Hắn lần theo ký ức vừa rồi tìm được một tấm bia đá, sau đó đưa lưng về phía Trần Tiểu Ngư nói:

"Điểm đáng ngờ thứ nhất là ở đây, Hủ Mục Đại Đế đích thực là thi thể của Thần Tú."

"Hắn đã luyện chế Thần Tú thành một bộ lông đỏ, không dùng trong chiến tranh hắc ám, rơi vào trong tay sư phụ ta."

Trần Tiểu Ngư cả kinh, không biết tại sao đột nhiên có một loại cảm giác hãi hùng khiếp vía.

"Điểm đáng ngờ thứ hai là ở đây, Bất Tử Tiên chứng đạo, cũng đích thật là tiến hành dưới sự thai nghén của rất nhiều gốc Bất Tử Dược."

"Trong cơ thể hắn thai nghén, khống chế pháp tắc Bất Tử, kết hợp với thân thể Tiên Thiên Bất Tử Phượng Hoàng, là sinh linh Bất Tử thuần túy nhất."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right