Chương 277: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 277

person Tác giả: Ba Thục Hồng Đậu schedule Cập nhật: 22/01/2026 16:11 visibility 4,709 lượt đọc

Chương 277: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 277

Màn đêm buông xuống, gió nhẹ lướt qua.

Cơ Nhứ hơi giương mắt, nhìn thiếu nữ cẩm y nửa đêm đến đây đưa tin bái kiến ở ngoài đảo.

"Ngươi là?"

Thân thể Trần Tiểu Ngư thoáng dừng lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở nở một nụ cười khô khốc.

"Cái kia..."

Tiểu công chúa Yêu tộc nhanh chóng vận chuyển đầu óc, sóng mắt lưu chuyển, ra sức hồi tưởng lý do mà Thánh Nhân tiền bối chuẩn bị cho mình.

"Ta là quản sự của Giáp đẳng vệ đảo Thánh Yêu Thành, cố ý tới đây bái kiến, ghi chép tình huống cư trú của các vị khách nhân, thuận tiện xem xem chư vị khách nhân ở đây có cần trợ giúp gì không."

Trần Tiểu Ngư vẻ mặt nghiêm túc, trong đầu là ngôn ngữ cùng vẻ mặt của Thánh Nhân tiền bối, hơn nữa còn hoàn mỹ phục chế ra.

Cơ Nhứ nghe vậy có phần bất ngờ, nàng đăm chiêu suy nghĩ nhìn vị Thánh Yêu Thành quản sự mặc cẩm y này vài lần, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Thật ra Cơ Nhứ cũng mới đến Thánh Yêu Thành gần đây không lâu.

Nàng lựa chọn hòn đảo Cơ gia ở lại, không quá rõ ràng Thánh Yêu Thành có phải có tập tục cùng quy củ như vậy hay không.

Tuy nàng không hiểu rõ Thánh Yêu Thành lắm, nhưng trên mặt thiếu nữ đối diện có phần căng thẳng, Cơ Nhứ vẫn có thể nhìn ra.

Nàng đang căng thẳng?

Mí mắt Cơ Nhứ giật giật, ngược lại không xoắn xuýt vấn đề này quá mức.

"Tạm được, không có vấn đề gì khác."

Cơ Nhứ qua loa gật đầu.

Trần Tiểu Ngư như được đại xá, vội vàng gật đầu định quay người rời đi.

Nàng hoàn toàn không có tâm tư tiếp tục hỏi Cố Bạch Thủy những vấn đề đã chuẩn bị cho nàng, tiến hành hỏi và ghi chép về Thánh Nhân ở đảo Giáp.

Bước chân ngừng lại, Trần Tiểu Ngư hiện tại chỉ muốn mau chóng rời khỏi.

Nhưng không biết có phải nhìn ra vấn đề gì hay không, Cơ Nhứ nhìn bóng lưng thiếu nữ gầy yếu kia, đột nhiên mở miệng nói một đoạn lời như vậy.

"Linh tuyền trong cấm địa đảo bị chặn lại, hình như Tụ Linh Trận xảy ra vấn đề gì đó, nếu có thời gian, nhớ tìm một trận sư đến sửa chữa một chút."

"Được được."

Trần Tiểu Ngư đưa lưng về phía Cơ Nhứ gật đầu, sau đó rời khỏi hòn đảo của Cơ gia, biến mất trong màn đêm.

Cơ Nhứ đứng tại chỗ, trầm mặc nhìn nơi bóng người biến mất hồi lâu, cuối cùng xoay người trở lại trong hòn đảo.

Trận văn dao động, đèn đuốc sáng trưng.

Thông qua thời điểm Cơ Nhứ đi vào hòn đảo, có thể nhìn thấy trên Giáp đảo của Cơ gia có rất nhiều đệ tử trẻ tuổi Cơ gia đang bận rộn, ồn ào huyên náo.

Hình như Cơ gia đến không ít người, ngoại trừ lão đại gia Cơ gia cao tuổi nhất thế hệ trước ra, còn mang theo rất nhiều hậu bối tuổi còn trẻ, tinh thần phấn chấn bồng bột.

Nhưng ngày thường phần lớn bọn họ trốn trong đảo Cơ gia, tự bế không ra, chuyện này sẽ khiến người ta cảm thấy kỳ quái.

Mang hậu bối đến xem lễ, tâm tư vốn có không phải là rèn luyện dìu dắt người trẻ tuổi một chút à?

Tự mình phong tỏa hòn đảo, đóng cửa không ra, có thể có ý nghĩa gì?

Cố Bạch Thủy không nghĩ ra, mí mắt hắn giật giật, trước tiên đem ý thức của mình từ trong gương thoát ly ra.

Trần Tiểu Ngư đã trở về.

Sắc mặt nàng không quá tự nhiên, ánh mắt kỳ quái liếc nhìn Thánh Nhân tiền bối một cái.

"Sao vậy? Có thu hoạch gì không?"

"Ừm, đó là hòn đảo của Cơ gia, bên trong có người ở."

"Ồ, là như vậy sao."

Cố Bạch Thủy gật đầu: "Ngươi không tới hòn đảo khác xem thử à?"

"Đi a."

Không ngờ, Trần Tiểu Ngư lập tức gật đầu, vẻ mặt tự đắc nói: "Ta đi hòn đảo thứ hai chính là Giáp Thất, bên trong không có người ở, bây giờ chúng ta có thể đi qua."

"Ồ?"

Cố Bạch Thủy có phần ngoài ý muốn, ngược lại không ngờ Trần Tiểu Ngư vận khí tốt như vậy, hòn đảo thứ hai liền tìm được đảo Giáp Thất.

Nguyên bản hắn còn muốn đi theo Trần Tiểu Ngư nhìn xem, những người trên đảo kia đều ở, để vị tiểu công chúa Yêu tộc này nhìn thấy nhiều chút việc đời.

Hiện tại xem ra, chỉ có thể đợi đến đêm khuya người yên, dùng Hư Kính tự mình đi dò xét hư thực.

"Vậy thì đi thôi."

Cố Bạch Thủy phất tay áo đứng dậy, cùng Trần Tiểu Ngư cùng nhau bay về phía một hòn đảo hạng Giáp trống rỗng.

Trên đường, Trần Tiểu Ngư tựa hồ nhớ ra cái gì đó, hơi do dự, sau đó nói.

"Tiền bối, hình như Tụ Linh Trận trên đảo Cơ gia xảy ra vấn đề, nàng nói nếu có thời gian, bảo ta tìm người sửa lại một chút."

Cố Bạch Thủy hơi động, tựa hồ nghĩ tới cái gì đó nên bất động thanh sắc gật đầu.

"Ừm, ta đã biết."

Đêm khuya vắng lặng, Giáp đẳng thất đảo trống trải thật lâu, rốt cuộc lại một lần nữa nghênh đón chủ nhân của mình.

Hơn nữa ngoại trừ Giáp đẳng thất đảo ra, còn lại mười một tòa Giáp đẳng đảo chủ, không có người nào biết bọn họ có thêm một hàng xóm mưu đồ gây rối.

Ngọc bội trong tay Cố Bạch Thủy lóe ra vầng sáng màu xanh lam, mở hòn đảo của Ngọc Thanh Tông từ bên ngoài.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right