Chương 320: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 320
Chuyện Hàn Phi Thành hợp tác với Cơ gia, thật ra không có ai nói rõ ràng cho Cố Bạch Thủy biết.
Hàn Phi Thành chết một cách dứt khoát, trước khi chết không để lại bất kỳ manh mối nào.
Nhưng từ một ít manh mối mơ hồ cùng Long Huyết Quả mà tiểu sư muội Cơ Nhứ đưa tới.
Cố Bạch Thủy vẫn là tâm tư khẽ động, suy tính ra chân tướng cả sự kiện.
Lúc đầu hắn đã hoài nghi Trần Tiểu Ngư làm thế nào để trốn thoát khỏi Thánh Yêu Thành.
Liên hệ với Hàn Phi Thành vừa vặn chặn ở rừng rậm Xích Thổ, Cố Bạch Thủy liền đơn giản đoán ra phân đoạn mà Cơ gia thiết kế này.
Cơ gia thả cá, Hàn Phi Thành thu lưới, đây chính là quan hệ hợp tác giữa hai bên.
Hạc Nhan Đại Trưởng Lão của Đạo Thanh Tông nghe vậy cũng sửng sốt.
Quả thật là hắn không ngờ Ngọc Thanh Tông lại còn lén hợp tác với Cơ gia.
Không phải nói Tam Thanh Tông đồng khí liên chi à?
Vậy hợp tác của chúng ta lại là chuyện gì?
Hạc Nhan trong lòng không hiểu có một tia cảm giác bị phản bội, tiểu tử Hàn Phi Thành này thật không thành thật.
Trái phải kết đảng, rất khéo đưa đẩy, lợi ích đều bị một mình hắn chiếm hết.
Nhưng sự tình phát triển luôn ngoài dự liệu.
Ông cụ Cơ gia ngẩng đầu, ánh mắt đục ngầu khó hiểu, ánh mắt nhìn Cố Bạch Thủy cũng có phần kỳ quái.
Hắn hơi trầm ngâm, nói.
"Cơ gia chúng ta đích xác cùng ngươi có ước định riêng, cung cấp cho ngươi Tổ Khí Yêu Tộc cùng tung tích công chúa, ngươi giúp chúng ta bắt nàng trở về."
"Nhưng thời gian ngươi trở lại Thánh Yêu Thành có phải quá muộn hay không? Không giống với ước định trước đó."
"Hơn nữa, ngươi tựa hồ không có chủ động đem Yêu Tộc Công Chúa giao cho Cơ gia chúng ta."
Trong đại sảnh, các lão Thánh Nhân nhíu mày, ánh mắt giao thoa không chừng.
Mà đối mặt với nghi vấn của lão đại gia Cơ gia, Cố Bạch Thủy hoàn toàn không có bất kỳ chột dạ nào.
Thậm chí mặt hắn không chút biểu cảm, như lão đại gia Cơ gia vừa mới đối đãi với Hạc Nhan Đại Trưởng Lãovốn dĩ không cho hắn mặt mũi.
"Đệ tử Cơ gia các ngươi không có tay à?"
"Ta giúp các ngươi bắt Yêu Tộc Công Chúa về, còn phải tự mình đưa tới cửa. Sao? Người của Cơ gia các ngươi đều yếu đuối như vậy? Một chút chuyện không làm được?"
Sắc mặt của ông cụ Cơ gia lập tức xì hơi, lập tức nghẹn họng.
Chỗ mà lúc trước hắn lấp cho Hạc Nhan Đại Trưởng Lão đã bị Cố Bạch Thủy hoàn toàn trả lại.
Hơn nữa đúng là không có cách nào phản bác, dù sao người ta cũng là đồng liêu Thánh Nhân thân phận tôn quý.
Thật ra đệ tử Cơ gia đều là con rối thực vật của Bất Tử dược, không thể rời khỏi đảo Cơ gia. Nhưng ông cụ lại không thể tự mình tiết lộ chuyện này ra ngoài.
"Vậy vì sao ngươi về Thánh Yêu Thành muộn như vậy?"
Sắc mặt của ông cụ Cơ gia hơi trầm xuống, tiếp tục chất vấn Cố Bạch Thủy.
"Ngươi nói nhảm cái gì vậy?"
Cố Bạch Thủy nhíu mày, ngôn ngữ bình tĩnh tự nhiên.
"Ta không phải đệ tử Cơ gia các ngươi, làm chuyện gì còn cần lên tiếng chào hỏi ngươi à?"
Cái boomerang mà lão đại gia Cơ gia ném cho Hạc Nhan Đại Trưởng Lão, cứ như vậy lại đâm vào trên người mình.
Hắn không ngờ tiểu tử Hàn Phi Thành này miệng lưỡi lại sắc bén như thế, nhất thời không nói lại được lời nào.
Mà Hạc Nhan Đại Trưởng Lão của Đạo Thanh Tông thấy tình huống này, ngược lại hơi nhíu mày, chớp chớp mắt trong lòng mừng thầm.
Thằng nhóc giỏi lắm, miệng đủ chọc người đấy.
Nhưng Cơ gia lão Bất Tử kinh ngạc, Hạc Nhan ngược lại là vui lòng chứng kiến chuyện này, thậm chí có ý muốn hóng hớt thêm.
Cố Bạch Thủy hơi nghiêng đầu, nhìn lão đại gia Cơ gia nói.
"Ta tới sớm hay muộn không có trì hoãn việc này, Yêu Tộc Công Chúa không phải là lập tức bị Cơ gia các ngươi mang đi à?"
"Hơn nữa ta ngược lại có phần không rõ, Cơ gia rốt cuộc các ngươi có lập trường gì, có thể vênh váo tự đắc ở trên Thập Thánh Hội, một bộ dáng tận tâm tận lực chỉ điểm giang sơn?"
"Ngươi nói là vì bắt ra nội gián, thả Yêu Tộc Công Chúa đi, sau đó lại để cho những đồng liêu chúng ta đi khắp Yêu Vực tìm kiếm."
"Đây là kế hoạch mà con người có thể nghĩ ra được à? có phần hàm lượng kỹ thuật nào không?"
Cố Bạch Thủy lắc đầu, vẻ mặt ghét bỏ cùng khó hiểu.
"Vòng vo một vòng lớn như vậy, kết quả là Cơ gia các ngươi không điều tra ra được cái gìlà có thể đổ hết trách nhiệm lên người ta?"
"Còn cần mặt mũi không?"
Cơ gia bị nói đến mức sửng sốt, nhưng bản thân lại hoàn toàn không có lời nào để cãi lại.
Lão Thánh Nhân cứ như vậy sắc mặt kỳ quái nhìn người trẻ tuổi giữa sân ngôn ngữ sắc bén, logic nghiêm cẩn, dăm ba câu đã phê phán kế hoạch của Cơ gia không đáng một đồng.
Cố Bạch Thủy cứ như vậy bất tri bất giác ảnh hưởng đến tiết tấu của toàn bộ Thập Thánh Hội, sau đó hơi giơ tay, giáng cho lão đại gia Cơ gia một đòn cuối cùng.