Chương 401: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (28)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 3,630 lượt đọc

Chương 401: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (28)

Khác xa so với vẻ cũ nát trong thành, toà nhà này hết sức xa hoa, biểu hiện ra thân phận chủ nhân tôn quý của ngôi nhà.

Toà nhà này có diện tích cũng khá lớn, ước chừng rộng bằng hai sân bóng rổ.

Có chuồng chăn nuôi gia súc, vườn rau các loại.

Lý Đằng không muốn thịt rượu và mỹ nữ gì đó, vị pháp sư chủ nhà này cũng không dông dài với hắn, trực tiếp dẫn hắn đi tới phòng nghiên cứu pháp thuật.

“Lão già phụ trách hiệp hội kia có suy nghĩ quá cứng nhắc, ngươi không thể trao đổi bình thường với ông ta, vừa rồi những pháp sư như chúng ta đã thảo luận, quyết định đồng ý điều kiện trao đổi của ngươi, chỉ cần ngươi giao ra pháp thuật hoả cầu cấp hai, chúng ta sẽ giao ra 5 pháp thuật cơ bản khác cộng thêm 20 vạn lang tệ trao đổi với ngươi.”

Sau khi đưa đẩy một hồi, gã pháp sư nói thẳng với Lý Đằng.

“Trước tiên ngươi hãy truyền cho ta 5 loại pháp thuật cơ bản, còn có 20 vạn lang tệ, sau đó ta sẽ giao cho các người pháp thuật song hoả cầu, những vật kia của các người không đáng tiền.” Đương nhiên Lý Đằng không có ngu mà giao ra pháp thuật song hoả cầu trước.

“Ha ha, không thành vấn đề, ngươi chờ một lát.” Gã pháp sư đi đến một gian phòng bí mật, sau đó đẩy cửa bước vào, lấy ra năm cái hộp gỗ giao cho Lý Đằng.

Lý Đằng mở ra đại một hộp gỗ, bên trong là một tấm da dê cũ kỹ, phía trên không biết dùng vật liều gì viết ra một nhóm ký hiệu, sau khi Lý Đằng nhìn qua liền khắc ghi vào trong não, còn có mấy câu thần chú.

Hoàn thành xong suôi, tấm da dê đột nhiên liền biến thành tro tàn.

Thoạt nhìn đây là đồ vật dùng 1 lần.

Lý Đằng đã nắm giữ cùng phác hoạ ký hiệu này, sau khi gọi ra cùng lúc, Lý Đằng đọc câu thần chú, hàn băng tiễn liền xuất hiện ở trước mặt hắn.

Lý Đằng theo thứ tự mà mở ra từng cái hộp gỗ.

Bên trong đều không có ký hiệu nào xa lạ, cho nên Lý Đằng lập tức tiến hành thí nghiệm.

Thuật chiếu sáng có thể gọi ra mặt trời nhỏ chiếu sáng trên đỉnh đầu, soi sáng một khu vực nhỏ trước mặt.

Hỏa Diễm Trùng Kích có thể đánh ra một vòng lửa xung quanh người, có tác dụng đánh lui cùng sát thương quần thể.

Thuật giáp băng thì có thể ngưng tụ một cái giáp băng xung quanh người, một đạo giáp băng có thể chống chịu hai cái hoả cầu, sau khi gọi ra, nếu như không bị công kích, có thể duy trì trong 30 phút, thời gian làm lạnh cũng là 30 phút.

Thuật gió xoáy thì là gọi ra một trận vòi rồng, khi đi qua kẻ địch sẽ hất tung bọn chúng lên cao rồi té xuống.

Toàn bộ đều là pháp thuật cơ bản.

“Đây là một tờ ngân phiếu 20 vạn lang tệ.” Gã pháp sư lại lấy ra ngân phiếu giao cho Lý Đằng, tổng cộng 20 vạn lang tệ.

Đối phương rất dứt khoát mà thực hiện lời hứa, kế tiếp đến lượt Lý Đằng giao ra thuật song hoả cầu.

“Chính là thay đổi ký hiệu sau cùng của thuật hoả cầu, đổi câu thần chú sau cùng từ “hoàn” chuyển sang “đồ”. Lý Đằng vẽ ra ký hiệu kia.

Gã pháp sư thí nghiệm gần 20 phút, thành công gọi ra hai hỏa cầu.

Sau đó, têm này dùng vẻ mặt âm hiểm nhìn Lý Đằng, đột nhiên khóa chặt Lý Đằng, ném hai cái hoả cầu tới!

Lớp giáp băng bên ngoài cơ thể Lý Đằng bị nện nổ tung!

“Ha ha……ta đã nắm giữ thuật song hoả cầu độc nhất vô nhị, ta sẽ trở thành pháp sư người sói mạnh nhất ở trong thành!” Gã pháp sư cười một tràng, cùng lúc đó gọi ra hoả cầu thứ ba, chuẩn bị ném tới giết chết Lý Đằng!

Thuật giáp băng chỉ có thể chống hai hoả cầu, song hỏa cầu ban nãy đã phá huỷ băng giáp, sau đó dùng hoả cầu thứ ba giết chết đối thủ, cho nên thuật song hoả cầu sẽ gia tăng chiến lực cho pháp sư trên diện rộng, có ý nghĩa vượt thời đại.

Một khi ra tay trước, đối phương sẽ chẳng có sức chống đỡ, người nào có được song hỏa cầu, thì sẽ trở pháp sư mạnh nhất!

Gã pháp sư này đang mơ tưởng nhưng vậy, nhưng rất nhanh hắn đã trợn trắng mắt, nhìn về ba trái hoả cầu xuất hiện trước người Lý Đằng.

Ngay lúc hắn chưa gọi ra hoả cầu thứ ba, ba trái hỏa cầu của Lý Đằng đã nện tới trước mặt, hai quả trong đó nện vỡ lớp giáp băng, quả thứ ba đốt thủng lồng ngực của hắn.

Gã pháp sư chết không nhắm mắt……

Trên đời này lại có người nắm giữ pháp thuật tam hoả cầu?

“Tao đã sớm nhìn ra mày là loại bất lương ! quả nhiên lũ người sói không có thứ nào tốt!” Lý Đằng hừ lạnh một tiếng.

Sau khi kiểm tra cửa phòng đã đóng kín, Lý Đằng bắt đầu chặt đứt đầu tên này, móc rỗng đầu lâu rồi thiêu đốt xương cốt, cuối cùng trở thành một cái đầu giả, thay thế đầu lâu trước đó, sau đó thay quần áo của hắn, cuối cùng đốt trụi quần áo đã thay ra, cùng với xác của gã pháp sư đã chết.

Hiện tại hắn đã trở thành chủ nhân của toà nhà này.

Đã không làm thì thôi, làm thì đến nơi đến chốn, Lý Đằng giết sạch tất cả người sói trong toà nhà.

Sau khi dọn sạch, Lý Đằng gọi tên đội trưởng lúc trước vào nhà.

Tiếp đó giết hắn bịt đầu mối, huỷ thi diệt tích.

Cự lang ở lại, trở thành thú cưỡi cho Lý Đằng.

Lý Đằng cưỡi cự lang, đi tới ngân hàng, đổi ngân phiếu sang lang tệ, đây là một loại tiền bằng vàng, một túi đầy căng.

Dọc đường thuận tay mua một tấm bảng đồ da dê.

Đi tới chỗ chợ giao dịch nô lệ, có một gã người sói đang cò kè mặc cả với người bán, muốn mua nhóm người Đan Nghiêu đi đào khoáng trong mỏ.

“Tôi mua 100 tên nô lệ này.” Lý Đằng bước tới móc ra 1 vạn tệ đưa cho chủ quầy hàng.

Tên người sói trước đó nhìn thấy quần áo pháp sư của Lý Đằng, hành lễ với Lý Đằng sau đó rời đi.

Lý Đằng xua đuổi hơn 100 tên nô lệ, băng qua con phố đi tới nhà hắn.

Sau khi vào cửa, Lý Đằng cầm kiếm chém dây thừng sau lưng Đan Nghiêu, thả hắn ra.

“Có muốn làm nô lệ của ta không?” Lý Đằng nhái giọng ồm ồm hỏi Đan Nghiêu.

“Bao ăn bao ở là được.” Đan Nghiêu cúi đầu khom lưng cười nịnh.

“Theo ta điều tra, các ngươi giết một gã Lang Vương tôn quý, phá huỷ một doanh trại quan trọng của chúng ta! Ngươi có biết tội của mình hay không?” Lý Đằng lớn giọng quát mắng Đan Nghiêu.

Đan Nghiêu lập tức tái mặt.

“Vì trừng phạt tội lỗi của các ngươi, đem nay ta quyết định ăn sống một người.” Lý Đằng nhìn sang đám người bị trói.

Tất cả mọi người cố gắng né tránh ánh mắt Lý Đằng.

“Là hắn, mau dẫn hắn tới phòng bếp chặt tay chân sau đó hầm nhừ.” Lý Đằng đưa tay chỉ vào Hoàng Tấn.

“Ai da! Nhiều người như vậy sao lại chọn tôi! Chuyện này không liên quan tới tôi! Đừng mà…! Người sói đại nhân tôn quý, thịt của tôi ăn không ngon, rất thúi ! Một bụng nước thối! Cho dù hấp cũng rất khó ăn! Xin ngài thương tình bỏ qua cho tôi đi!” Hoàng Tấn sợ tới mức suýt tè dầm, không ngớt lời cầu xin Lý Đằng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right