Chương 467: Người Phát Ngôn (3)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 4,411 lượt đọc

Chương 467: Người Phát Ngôn (3)

“Quản lý Triệu, phòng ban của tôi tuyển người, cho chút mặt mũi, hãy ký vào đơn này.” Lý Đằng trực tiếp bước tới bàn làm việc của quản lý Triệu, đặt mẫu đơn xuống bàn.

“Quản lý Triệu! anh ta trực tiếp xông vào! Tôi ngăn cản hắn, hắn còn ra tay với tôi!” Trợ lý rất ủy khuất cáo trạng với quản lý Triệu, đồng thời cũng rũ bỏ trách nhiệm, để tránh quản lý Triệu nói nàng làm việc yếu kém.

“Đã xảy ra chuyện gì… Đây là? Không thấy tôi đang bận rộn sao? Cậu nói tuyển người là tuyển sao…? Câu bảo tôi ký tên liền ký tên à…? Cậu mau cút ra khỏi văn phòng cho tôi!” Quản lý Triệu nghe xong cũng nổi giận, trực tiếp ném mẫu đơn của Lý Đằng xuống đất.

“Bộ phận tôi thiếu người chẳng lẽ anh rõ hơn tôi, có cần hay không là do tôi quyết định, không phải anh nói là được. Cho anh thêm một cơ hội, mau ký vào đơn này, tôi sẽ không truy cứu chuyện anh vừa mắng người.” Lý Đằng cầm mẫu đơn dưới mặt đất lên, lại đặt trước mặt quản lý Triệu.

“Trợ lý Trương, mau gọi điện kêu bảo an tới đây, đuổi hắn ra ngoài! ” Quản lý Triệu cầm mẫu đơn của Lý Đằng lên, xé nát ngay trước mặt Lý Đằng, sau đó ném vào trong thùng rác bên cạnh.

“Con mẹ mày cho mặt mũi mà không muốn đúng không?” Lý Đằng nổi cơn tam bành, xông tới nắm đầu quản lý Triệu, đập đầu hắn vào mặt bàn, đập cho quản lý Triệu máu mũi phun xối xả.

“Trưởng phòng Lý! Đừng làm vậy…! ” Trần Lôi đi tới kéo tay Lý Đằng.

Một màn hôm nay đối với nàng mà nói thật sự quá kinh hãi, cho tới bây giờ còn chưa từng thấy ai dám đánh người trong công ty, còn là đánh quản lý phòng nhân sự.

“Cô đừng quản! “

Lý Đằng hất tay Trần Lôi.

“Dám xé đơn của tao? Mày uống thuốc liều hay gì? Hiện tại mày phải lập tức viết lại một tờ đơn khác cho tao.” Lý Đằng giơ tay nắm chặt cổ áo quản lý Triệu, bên trái một bạt tai, bên phải một bạt tai, đánh kêu chát chát.

“Giết người…! trợ lý Trương mau báo cảnh sát…! trợ lý Trương mau báo cảnh sát…! ” Quản lý Triệu vừa sợ vừa giận, há miệng dùng sức kêu gào.

Nhân viên bộ phận nhân sự đều vọt vào văn phòng, tách hai người ra ngoài, quản lý Triệu vội vàng trốn sau lưng các đồng nghiệp, sau đó lấy ra điện thoại bắt đầu gọi.

Trần Lôi cũng bắt được cánh tay Lý Đằng, mạnh mẽ kéo hắn ra khỏi văn phòng quản lý Triệu.

“Loại tiểu nhân này tôi thấy quá nhiều! Chính là loại thèm đòn!” Lý Đằng rời khỏi phòng nhân sự, cùng Trần Lôi trở về bộ phận phát triển.

Chuyện vợ giao cho không làm xong, đúng là mất mặt.

Quay đầu lại lại để cho Trần Lôi lại ghi một phần xin, cùng lắm thì trực tiếp đưa tới Liễu lão bản nơi nào đây.

Hôm qua và hôm nay, ít nhất hắn cũng giúp công ty kéo mấy chục tỷ vốn đầu tư, ông chủ Liễu là một người thông minh, chắt là sẽ cho mình chút mặt mũi?

……

Văn phòng ông chủ Liễu.

Thành thật.

Trên vách tường viết hai chữ lớn bằng bút lông, là ông chủ Liễu tự mình ghi, cũng là phẩm chất hắn coi trọng nhất.

“Được, trước tiên tôi đầu tư 20 tỷ, sẽ không quản quá nhiều, tôi tin tưởng thực lực Khoa Kỹ Ngân Hà, cũng tin tưởng năng lực của ông chủ Liễu.” Một người trung niên đang trò chuyện cùng ông chủ Liễu.

“Đa tạ tổng giám đốc Mã, Khoa Kỹ Ngân Hà sẽ không để cho tổng giám đốc Mã phải thất vọng.” Ông chủ Liễu mặt mày hớn hở.

“Đúng rồi, nghe nói qua mấy ngày nữa đại thống lĩnh Nhân Tộc muốn tới Khoa Kỹ Ngân Hà để thị sát?”

“Tin tức của tổng giám đốc Mã quá nhạy bén…! Tôi vừa mới nhận được thông báo vào sáng nay.” Ông chủ Liễu nhẹ gật đầu.

“Máy tính Ngân Hà thu hút được sự chú ý của đại thống lĩnh, hẳn là muốn dồn tài lực ngân hàng cả nước vào đây.” Tổng giám đốc Mã cảm thán.

“Nhân Tộc bị Ưng Tộc chèn ép vài chục năm, chúng ta chịu đủ loại nhục nhã, Nhân Tộc vẫn luôn nhẫn nhịn chịu đựng, không phải là vì chờ đợi một ngày có thể hãnh diện hay sao? Ta tin tưởng nếu có Ngân Hà trợ giúp, chúng ta nhất định có thể thành công.” Ông chủ Liễu lộ vẻ kiêu ngạo.

“Đúng vậy, khoa học kỹ thuật vượt lên hàng đầu, mới đúng là con đường đúng đắn của quốc gia, chỉ làm nhà máy của thế giới thôi thì chưa đủ.” Tổng giám đốc Mã đồng ý với quan điểm của ông chủ Liễu.

“Đúng rồi, ông chủ Liễu, xế chiều hôm nay, Nhân Tộc và Nhân Yêu Tộc có một cuộc thi đá bóng, có thể cho Ngân Hà dự đoán điểm số hay không?” Một lát sau, tổng giám đốc Mã nói với ông chủ Liễu.

Tổng giám đốc Mã là người hâm mộ bóng đá, công ty còn mua câu lạc bộ lớn nhất nước, so tài giữa những câu lạc bộ, cùng với trận đấu đội tuyển quốc gia, hắn đều ra sân xem trực tiếp.

“Đây đều là chuyện nhỏ. ” Ông chủ Liễu gọi điện thoại ra ngoài, gọi cho quản lý bộ phận kỹ thuật.

“Dự đoán điểm số bóng đá?” Quản lý bộ phận kỹ thuật ngu người.

“Làm sao vậy?”

“Năng lực tính toán của Ngân Hà là có hạn, hiện tại chỉ có thể miễn cưỡng dự đoán trong vòng 1 phút, hơn nữa đây là tình huống chúng ta đã thu thập đầy đủ dữ liệu, cuộc thi vào buổi chiều vượt xa năng lực tính toán của nó…! Căn bản là chưa có đột phá kỹ thuật ở mặt này.” Quản lý bộ phận kỹ thuật trả lời rất thành thật.

“Thế thì tối qua trưởng phòng Lý dự đoán động đất là sao?” Ông chủ Liễu giả bộ tín hiệu kém nên đi ra cửa sổ.

“Đó là hành động cá nhân của hắn, chúng tôi cũng không rõ ràng lắm đã xảy ra chuyện gì, nếu không ông chủ Liễu trực tiếp gọi qua bộ phận phát triển hỏi thăm thử?” Quản lý phòng kỹ thuật vội vàng đẩy củ khoai lang nóng này sang chỗ khác.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right